Chương 5

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau ngày hôm qua, trợ lý của Tạ Tranh đã nhanh chóng liên hệ với đội ngũ của Hồ Kỳ Chí.
Việc Tạ Tranh đến “One Cup” lần nữa với Hồ Kỳ Chí hôm nay là để duy trì và thắt chặt thêm tình bạn xã giao giữa vài người họ.
Hôm nay, Hồ Kỳ Chí hiển nhiên mang tâm lý tìm kiếm người đẹp, cùng với những người khác, mắt đảo liên hồi, chỉ chăm chú vào những Omega trẻ ăn mặc hở hang.
Sau đó, bọn họ quả thực đã tìm được ba chàng trai Omega trẻ tuổi xinh đẹp đồng ý ngồi lại. Chỉ là, mặc dù ba người này ngồi cạnh Hồ Kỳ Chí và những người khác, nhưng ánh mắt của bọn họ lại như có như không lướt qua Tạ Tranh.
Không biết là ai còn dùng chân chạm vào ống quần của Tạ Tranh bên dưới gầm bàn, Tạ Tranh liền đá trả lại: “Đi đi.”
Hồ Kỳ Chí cũng phát hiện ra hành động nhỏ dưới gầm bàn.
Tạ Tranh hiển nhiên rất được lòng người khác, nhưng Omega mà Tạ Tranh thích lúc này đang ngồi trong lòng ông ta. Đây không phải là chuyện đáng bận tâm, ngược lại ông ta còn rất hả hê.
Ông ta còn hứng thú hỏi Tạ Tranh: “Tạ đệ thích kiểu người nào?”
Tạ Tranh cười mờ ám, không nói gì, mắt nhìn sang bên cạnh.
Đêm nay câu lạc bộ không có nhiều khách, nhân viên phục vụ khi rảnh rỗi đều tụ tập ở quầy bar. Lộ Lộc thì vẫn đang làm việc, lúc này đang gọi món cho khách ở mấy bàn bên cạnh, nụ cười vô cùng chân thành và rạng rỡ.
Đi làm thuê mà cũng vui vẻ đến vậy sao?
Đúng là một con nai ngốc.
Tạ Tranh nâng ly nước ép bưởi tươi lên uống một ngụm, cắn viên đá kêu “răng rắc” vỡ vụn.
Hồ Kỳ Chí vẫn tiếp tục chủ đề khi nãy: “Với điều kiện của Tạ đệ đây, muốn tìm kiểu người nào mà chẳng được?”
“Không tìm được thì bao dưỡng một người cũng được mà.” Người nói chuyện khẽ chạm bụng dưới vào mặt bàn. Tạ Tranh biết người này tự mình bao dưỡng ba người tình nhỏ bên ngoài, thảo nào mở miệng ra là nói về chuyện này.
“Bao dưỡng một người? Vậy chưa chắc ai là người có lợi hơn đâu.”
Mấy người cười ồ lên.
Buổi rượu hôm nay kết thúc sớm. Hồ Kỳ Chí và đám người của mình dẫn mấy Omega kia đi, ý đồ rõ như ban ngày.
Tạ Tranh thì không vội đi.
Câu lạc bộ này cấm hút thuốc, Tạ Tranh cảm thấy miệng hơi nhạt, liền nhặt lát ô liu trong ly rượu cho vào miệng ngậm.
Anh ngước mắt tìm Lộ Lộc, thì nhìn thấy Lộ Lộc đang đi về phía mình: “Chú Tạ.”
Cậu đưa vật trong lòng bàn tay cho Tạ Tranh xem: “Cháu mượn xe đồng nghiệp rồi, chú có đi không ạ?”
Tạ Tranh nhìn ngón tay Lộ Lộc, ngón tay Alpha thon dài nổi bật, có thể thấy hình dạng xương dưới lớp da mỏng.
Tạ Tranh: “Hôm nay tôi tự lái xe đến. Thầy Tống của mấy cậu cho tôi mượn xe.”
Lộ Lộc “à” một tiếng: “Vậy để cháu lái hộ nhé?”
Tạ Tranh khẽ nhếch lông mày.
Sau một lúc im lặng, anh cười cười gật đầu.
Lộ Lộc: “Cháu đi trả chìa khóa xe đây.”
Phòng nghỉ nhân viên ở phía sau hành lang, Lộ Lộc vòng vào trong và ở đó khá lâu, lâu đến mức Tạ Tranh có chút mất kiên nhẫn thì cậu ta mới bước ra ngoài.
Tạ Tranh đứng dậy lấy áo vest, thì nghe thấy Lộ Lộc hỏi: “Chú Tạ, chú có biết đánh bài không?”
Tạ Tranh nhướng mày, không nói gì, chờ Lộ Lộc nói tiếp.
“Quản lý đang đánh bài, thiếu người.”
Tạ Tranh cười khẩy: “… Cậu bảo tôi đi đánh bài với quản lý của mấy cậu ấy à?”
Chỉ thiếu điều nói thẳng ba chữ “không xứng đâu”.
Lộ Lộc thở dài: “Anh ấy thua của cháu nhiều tiền quá, chú Tạ.”
Tạ Tranh sờ lên môi khẽ mân mê một chút.
Lộ Lộc đang tìm anh để nhờ giúp đỡ, giống như học sinh bị bắt nạt sẽ tìm thầy cô.
Đáng tiếc là tìm nhầm người rồi. Anh không phải Tống Thanh Viễn che chở cho học trò, Tạ Tranh chính là kẻ xấu muốn Lộ Lộc phải chịu thiệt thòi.
Anh nhìn khuôn mặt Lộ Lộc vừa thở dài vừa có vẻ tủi thân, quả thực rất hợp với ý anh. Lúc này trong đầu anh chỉ nghĩ đến việc phải ấn đầu Lộ Lộc bắt cậu quỳ xuống, giật cái đuôi tóc mềm mại phía sau gáy của cậu, ép cậu ngẩng đầu lên ngậm lấy thằng em của mình thật sâu.
Tạ Tranh nhìn thẳng vào Lộ Lộc một lúc lâu, lấy một điếu thuốc ngậm vào miệng, dùng răng nghiến mạnh đầu lọc, cười: “Đi.”
Phòng nghỉ nhân viên của “One Cup” nằm sâu trong hành lang, không nhỏ lắm. Hai bên kê một chiếc sofa dài và một tủ sắt đựng quần áo, chính giữa đặt hai chiếc bàn vuông dính dầu mỡ. Một bàn đặt chút bánh mì, kẹo và hộp đồ ăn giao hàng, mấy người trong phòng ngồi xung quanh chiếc bàn kia chất đống bài.
Tạ Tranh cũng lười làm quen với những người này, ngồi vào chiếc ghế trống, bắt chéo chân: “Chơi trò gì?”
Thái độ của anh có thể nói là cực kỳ bất lịch sự, nhưng áp lực Alpha tỏa ra, không ai dám nói gì.
Vệ Siêu hỏi: “Có biết chơi thăng cấp không?”
Tạ Tranh cười gật nhẹ đầu, rồi nhìn Lộ Lộc, ra lệnh: “Lại đây, nhìn bài giúp tôi.”
Lộ Lộc “vâng” một tiếng, đi đến phía sau lưng Tạ Tranh.
Để thoải mái, Lộ Lộc chống hai tay lên thành ghế của Tạ Tranh, nhưng lưng ghế không rộng, hai tay Lộ Lộc vì thế mà chạm vào vai Tạ Tranh. Nhiệt độ cơ thể của nam sinh truyền qua lớp quần áo thấm vào da Tạ Tranh.
Tạ Tranh quay đầu liếc nhìn ngón tay thon dài đang nắm thành ghế của Lộ Lộc, nghĩ, thú vị đấy.
Hiện tại Tạ Tranh vẫn thường đánh bài, nhưng bạn chơi bài của anh toàn là tổng giám đốc công ty này hay ông chủ công ty kia. Những mánh khóe phức tạp trong đó không phải thứ mà một quản lý như Vệ Siêu có thể sánh bằng. Thêm vào đó khí thế của anh vô cùng mạnh mẽ, luôn thích ra đòn lúc người khác không kịp trở tay, mấy ván sau điểm số rất cao, thắng áp đảo.
Điều khiến Tạ Tranh bất ngờ là Lộ Lộc, cái tên nai ngốc này ghi nhớ bài và tính bài rất giỏi. Chỉ sau vài ván đã biết rõ ai sẽ rút được lá bài gì tiếp theo. Có cậu giúp nhìn bài, Tạ Tranh đỡ được không ít việc.
Có bản lĩnh thế này rồi mà cũng thua được à?
Nhưng Tạ Tranh nghĩ lại liền hiểu ra, con nai ngốc không dám đắc tội với cấp trên. Người khác dựa vào việc nhớ bài để thắng, còn cậu ta lại dựa vào việc nhớ bài của người khác để thua.
Anh ngước mắt lên nhìn Lộ Lộc một cái, Lộ Lộc hiểu lầm ý anh, nhặt bật lửa bên cạnh giúp Tạ Tranh châm thuốc.
Tạ Tranh nhả ra một vòng khói, nhìn khuôn mặt Lộ Lộc qua màn khói trắng, lại nghĩ, có chút thú vị đấy.
Trong thoáng chốc, Vệ Siêu đã thua hơn ba trăm tệ, muốn nổi nóng cũng không dám, cả người ấm ức đến mức mặt mày xám xịt. Cuối cùng đành tìm một cái cớ: “Sếp Tạ, bây giờ có khách rồi, tôi bận mất, hay là—”
Tạ Tranh: “Được. Hôm nay đến đây thôi.”
Loại ông chủ như Tạ Tranh không tùy tiện mời thêm người lạ, Vệ Siêu và những người khác cũng không chủ động đề nghị thêm người khác vào chơi. Chỉ với vẻ mặt thảm hại chuyển tiền cho Lộ Lộc, ném lại một câu “lát nữa mày chuyển cho sếp Tạ nhé” rồi nhanh chóng rời đi.
Lộ Lộc chắc đã nói trước với Vệ Siêu, nên cũng không chào hỏi gì thêm, cùng Tạ Tranh bước ra khỏi câu lạc bộ.
Tạ Tranh lặng lẽ quan sát Lộ Lộc qua gương chiếu hậu.
Anh không thèm để ý đến người khác, nhưng không có nghĩa là anh không thể nhận ra cảm xúc của người khác.
Anh cảm thấy rõ ràng Lộ Lộc có điều gì đó bất thường đối với anh.
Giữa Alpha và Alpha giống như hai cực dương của nam châm, về mặt lý thuyết không có sức hấp dẫn về mặt tình dục. Bấy nhiêu năm nay Tạ Tranh chỉ thấy mỗi anh là một kẻ kỳ lạ như vậy.
Cũng không thể nào, khi anh vừa hay để mắt đến một Alpha, mà đối phương cũng có hứng thú với anh.
Nhưng cậu ta lại tìm anh giúp đỡ, cố ý chạm vào vai anh, còn chủ động đề nghị lái xe đưa anh về nhà. Lại còn cho anh uống nước ép có mùi pheromone giống của mình.
Cái quái gì đây, gần như là gợi tình rõ ràng rồi.
Tạ Tranh siết chặt hàm răng, ánh mắt nhìn khuôn mặt Lộ Lộc trong gương chiếu hậu dần trở nên u ám.
Lộ Lộc hoàn toàn không hề hay biết. Khi dừng lại trước đèn giao thông, Lộ Lộc chợt nghĩ ra điều gì đó: “À phải rồi, chú Tạ. Cháu chuyển số tiền chú vừa thắng cho chú nhé.”
Tạ Tranh cười khẩy: “Không cần, cậu cứ giữ lấy đi.”
“Không được. Chú Tạ thắng mà, cháu lấy thì còn ra thể thống gì nữa?”
Số tiền này đối với Tạ Tranh không đáng để bận tâm, nhưng Lộ Lộc lại kiên quyết muốn chuyển cho anh. Tạ Tranh thầm mắng vài câu là đồ ngốc, dứt khoát mở mã QR để nhận tiền.
Lộ Lộc quét cho anh năm trăm tệ.
Đèn đỏ chuyển sang màu xanh, Lộ Lộc đặt điện thoại lên bệ phẳng phía sau cần số.
Màn hình điện thoại vốn đã tắt bột nhiên “leng keng” vang lên một tiếng.
Tạ Tranh vô thức liếc mắt qua một cái, nhìn thấy màn hình Lộ Lộc hiển thị tin nhắn từ ngân hàng.
Tạ Tranh lướt qua mấy chữ “số dư 2198.5” rồi nhếch mép, không nhịn được “ha” một tiếng.
Có lẽ về thiện ý của Lộ Lộc, anh có thể có một cách giải thích khác.
Có lẽ không liên quan đến tình dục, Lộ Lộc chỉ để ý đến thân phận của anh, muốn xây dựng mối quan hệ tốt với anh, vào công ty của anh, hoặc được anh giới thiệu đến các công ty khác, mở rộng thêm các mối quan hệ.
Tạ Tranh hỏi Lộ Lộc vô cùng thẳng thắn: “Cậu đang thiếu tiền à?”
Lộ Lộc bị chọc cho bật cười, vui vẻ bật cười: “Nếu có tiền thì cháu đâu cần đi làm thêm nữa chứ.”
“Muốn tiền à?”
Nụ cười của Lộ Lộc dần thu lại một chút, cậu thành thật trả lời anh: “Cháu rất cần tiền.”
Tạ Tranh “ừm” một tiếng, đột nhiên hỏi Lộ Lộc: “Thêm bạn bè đi?”
Nụ cười trên gương mặt Lộ Lộc lại càng rạng rỡ hơn: “Được ạ, chú Tạ.”
Ở ngã tư đèn giao thông tiếp theo, Tạ Tranh đã chấp nhận lời mời kết bạn của Lộ Lộc.
Ảnh đại diện của Lộ Lộc là một hình vẽ đơn giản một chú hươu sao nằm giữa nền trắng. Vì quá nhỏ và màu vàng, nếu không phóng to thì trông y như một chú gà con đang nằm đó.
Nhấp vào ảnh đại diện, tần suất Lộ Lộc đăng bài trên mạng xã hội không nhiều. Bài gần nhất là nửa năm trước, nhìn bối cảnh có lẽ là ở một quán cà phê mèo. Trên bàn là một ly cà phê có hình cây thông Noel được vẽ bằng bọt, dưới bàn là ba chú mèo Ragdoll nằm trên đôi chân dài.
Trạng thái là “Đáng yêu ^^”
**
Ngày hôm sau Tống Thanh Viễn khởi hành, Tạ Tranh đưa anh ta đến nhà ga.
Tạ Tranh đến giờ vẫn không biết vì sao Tống Thanh Viễn đột nhiên xin nghỉ phép, nhưng anh biết mỗi người đều có những chuyện phiền toái riêng. Tống Thanh Viễn không nói thì anh cũng không hỏi, chỉ vỗ nhẹ vào vai thằng bạn thân trước khi Tống Thanh Viễn quay người đi: “Có chuyện gì thì gọi cho tôi.”
Tống Thanh Viễn cười: “Cảm ơn.”
Buổi chiều, tài xế cuối cùng cũng lái xe của Tạ Tranh từ Lâm Uyên đến.
Tài xế họ Điền, Tạ Tranh gọi là Lão Điền, anh ta gọi Tạ Tranh là “Anh Tạ”.
Đây là người Tạ Tranh quen từ thời cấp ba. Khi anh ta bị người ta chặn trong con ngõ nhỏ cướp tiền, Tạ Tranh tiện tay giúp đỡ một tay, từ đó về sau anh ta luôn trung thành với Tạ Tranh.
Việc lén lút ra khỏi tầm mắt của cha mẹ Tạ Tranh không hề dễ dàng, Lão Điền trông có vẻ phong trần hơn mấy ngày trước rất nhiều. Có tài xế quen thuộc, Tạ Tranh cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút.
Anh bảo Lão Điền chở mình đến công ty của Hồ Kỳ Chí vài lần, đối phương cũng không cố ý làm khó anh. Chỉ sau ba ngày ngắn ngủi đã chốt được dự án nhỏ này, còn giới thiệu cho Tạ Tranh một phi vụ làm ăn khác.
Một ngày sau, Tạ Tranh cùng mấy ông chủ mới quen uống rượu, sau khi trở về chỗ ở của Tống Thanh Viễn lúc mười một giờ đêm.
Anh nằm trên ghế sofa, cảm thấy cơ thể hơi khô nóng, có một dòng nhiệt ấm chạy khắp bụng dưới, làm cho tim cũng thấy rạo rực theo.
Tạ Tranh quen thuộc với cảm giác này, đây là dấu hiệu của kỳ mẫn cảm.
Tạ Tranh buông một chân xuống đất, nhắm mắt xoa ngực hai cái, khi tay lần xuống dưới thì lại dừng lại.
Anh mở điện thoại ra.
[Tạ]: Còn thức không?
Đối phương trả lời rất nhanh.
[Nai Ngốc]: Chú Tạ
[Nai Ngốc]: Có chuyện gì vậy ạ?
[Tạ]: Cậu rất cần tiền à? Chỗ tôi có một việc
[Nai Ngốc]: Việc gì vậy ạ?
Phía sau còn đính kèm một biểu tượng hỏi chấm lấp lánh, khiến Tạ Tranh cảm thấy chướng mắt.
Tạ Tranh gõ từng chữ một, chậm rãi trên màn hình: Để tôi bao dưỡng, 20.000 một tháng.