Chương 6

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tin nhắn được gửi đi, trong hộp thoại liên tục hiện lên dòng chữ “Đối phương đang nhập…” nhưng vẫn không có tin nhắn nào được gửi lại.
Dường như đêm nay anh sẽ không nhận được câu trả lời từ Lộ Lộc.
Nhưng cậu ta sẽ trả lời, bởi vì con nai ngốc nghếch này lại là một người rất tinh tế, gần như luôn cố gắng chiều lòng người khác.
Còn về nội dung trả lời là đồng ý hay từ chối, Tạ Tranh không mấy bận tâm.
Có thêm một tình nhân nhỏ với gương mặt hợp ý mình, hoặc là không bao giờ trò chuyện được với học trò cưng của Tống Thanh Viễn nữa.
Thực ra, dù là câu trả lời nào cũng không ảnh hưởng quá lớn đến Tạ Tranh.
Sau một thoáng phân tâm như vậy, sự bồn chồn do kỳ mẫn cảm mang lại lại dịu đi rất nhiều.
Tạ Tranh đứng dậy uống một ly nước đá, mở laptop giải quyết các tài liệu trợ lý gửi đến.
Khi gửi lại, trợ lý vẫn đang trực tuyến, sau khi nhận tài liệu còn báo cáo tình hình công ty trong thời gian gần đây cho Tạ Tranh.
Tạ Tranh đặt ngón tay lên bàn phím, hỏi: “Cha mẹ tôi thế nào rồi?”
[Trợ lý số 1]: Mấy ngày trước hai cụ tưởng ngài ngủ lại công ty, ngày nào cũng tìm đến. Lễ tân theo lời dặn của ngài nên không cho họ vào. Hôm qua và hôm nay thì không thấy hai cụ đến nữa.
Gia đình Tạ Tranh ai cũng có tính cách mạnh mẽ, Tạ Tranh có thể cảm nhận cha mẹ mình đang rất khó xử với lần nổi loạn này của anh.
Anh không nhịn được mà nở một nụ cười lạnh, rồi “cạch” một tiếng gập laptop lại.
**
Hôm nay là cuối tuần.
Đại học Y thường tắt đèn lúc 10 rưỡi, nhưng cứ mỗi cuối tuần và ngày lễ, thời gian tắt đèn sẽ được lùi lại nửa tiếng.
11 giờ 00, đèn vẫn sáng.
Thôi Tùng Bách với vẻ mặt ngây ngất hạnh phúc: “Dì quên rồi à? Tao thấy các ký túc xá khác đều tối om rồi mà. Chẳng lẽ hôm nay cuối cùng tao cũng được thức khuya chơi game rồi sao?”
Hai người bạn cùng phòng khác đều trêu chọc sự ngây thơ của cậu ta, còn Lộ Lộc thì im lặng.
Thôi Tùng Bách ngửa đầu nhìn Lộ Lộc: “Làm gì thế?”
Lộ Lộc: “Đang trả lời tin nhắn.”
“Lại là sếp chỗ làm thêm của mày à? Lại hành mày nữa à?”
Lộ Lộc “ừm” một tiếng rất mơ hồ, không nói rõ là phải hay không.
Sau khi Tạ Tranh nói muốn giới thiệu một công việc cho cậu thì vẫn chưa thấy nói thêm gì. Lộ Lộc tranh thủ lúc này, mở lại ảnh đại diện của Tạ Tranh để xem.
Ảnh đại diện của Tạ Tranh dùng ảnh của chính anh, tông màu rất cổ điển. Người trong ảnh trông trẻ hơn bây giờ, lông mày và ánh mắt chưa sắc bén như hiện tại. Vẻ mặt không chút biểu cảm, anh mặc một chiếc áo hoodie có cổ che khuất nửa miệng, toát lên vẻ cấm dục.
Nhưng vẫn hút thuốc. Trong ảnh, Tạ Tranh kẹp một điếu thuốc đang cháy bằng tay phải, ống tay áo xắn lên để lộ một đoạn xương cổ tay.
Đây là chụp khi nào? Năm năm trước? Mười năm trước? Hay là sớm hơn nữa?
Lộ Lộc chưa bao giờ cảm thấy việc học chung trường cấp hai, cấp ba với Tạ Tranh, rồi thi vào cùng một trường đại học là một loại duyên phận.
Thành phố J dù có lớn đến mấy, tài nguyên giáo dục ưu tú cũng chỉ tập trung ở vài trường. Phần lớn cuộc đời của người dân Thành phố J đều diễn ra theo quỹ đạo như vậy.
Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ thời trẻ của Tạ Tranh, Lộ Lộc lại cảm thấy vui hơn mình vẫn nghĩ.
Thực ra cậu nên chú ý đến Tạ Tranh sớm hơn. Những bức ảnh tốt nghiệp các năm, ảnh nhà vô địch trên bảng danh dự… Giá như cậu chú ý sớm hơn thì tốt biết mấy.
Trang cá nhân của Tạ Tranh chỉ hiển thị một thanh ngang màu xám, không biết là anh đã chặn Lộ Lộc hay là chưa từng đăng gì. Lộ Lộc nghiêng về khả năng thứ hai hơn.
11 giờ 03 phút, dì quản lý ký túc xá cuối cùng cũng nhớ ra mình đã quên tắt đèn.
Toàn bộ ký túc xá chìm vào bóng tối ngay lập tức. Điện thoại Lộ Lộc rung lên, nhận được tin nhắn từ Tạ Tranh.
“Rầm—!”
“Đau quá, đau quá—”
Thôi Tùng Bách giật mình, vội vàng bật đèn bàn lên.
Đèn bàn đã không được sạc pin mấy ngày nay, ánh sáng vừa mờ vừa chập chờn.
Thôi Tùng Bách nhìn về hướng phát ra âm thanh, thấy Lộ Lộc ngã lăn ra đất cả người lẫn ghế.
Cậu ta giật mình: “Tiểu Lộc? Mày có sao không đấy?”
Lộ Lộc vịn tay cậu ta đứng dậy: “… Không sao.”
Thôi Tùng Bách cười rất to: “Bình thường mày nhanh nhẹn lắm mà? Sao ngồi trên ghế cũng ngã được thế? Để tao đưa mày đi bệnh viện xem sao?”
Bình thường Lộ Lộc cười hiền lành, nhưng không có nghĩa là cậu không có tính khí.
Thôi Tùng Bách sợ nhất vẻ cười nín nhịn xấu xa này của Lộ Lộc, rụt cổ lại không nói gì nữa, ôm đồ vệ sinh cá nhân lẻn vào phòng tắm.
Đến lượt Lộ Lộc đi tắm thì nước nóng đã không còn nhiều. Lộ Lộc dùng nước nửa lạnh nửa nóng để rửa sạch sữa tắm trên người. Chưa kịp mặc quần áo, ngón tay ướt át của cậu lướt trên màn hình, tiếp tục xem tin nhắn Tạ Tranh gửi cho mình.
Tôi bao nuôi cậu, 20.000 một tháng.
Tôi bao nuôi cậu, 20.000 một tháng.
Tôi bao nuôi—
Lộ Lộc cảm thấy giá như mình lớn hơn mười tuổi thì tốt biết mấy, hoặc ít nhất là năm tuổi. Như vậy, cậu sẽ không chỉ có mỗi khuôn mặt lọt vào mắt xanh của Tạ Tranh.
Cậu có thể quang minh chính đại theo đuổi Tạ Tranh, hẹn hò với anh ấy.
Chứ không phải như bây giờ, khi sự hiểu biết của cậu và Tạ Tranh về đối phương chỉ dừng lại ở việc đối phương có một khuôn mặt rất hợp khẩu vị của mình.
Nhưng Lộ Lộc cũng biết, nếu cậu trả lời tin nhắn này là không, Tạ Tranh sẽ không bao giờ tìm cậu nữa.
Chỉ riêng điểm này, cậu không thể không đồng ý.
Cậu cố ý chạm vào vai Tạ Tranh, mời anh uống nước ép bưởi, cố ý để anh nhìn thấy số dư tài khoản ngân hàng của mình, tất cả không phải là để hai người không qua lại với nhau nữa.
Lộ Lộc cuối cùng cũng trượt bàn phím trong khung chat.
Trên gương mặt nam sinh phản chiếu trong gương không có biểu cảm gì, nhưng những chữ gõ ra lại có vẻ do dự.
[Deer]: … Chú Tạ…
[Deer]: Cháu muốn nói chuyện một chút… được không ạ?
Thời gian cậu gửi tin nhắn đã là hai giờ sáng, lúc đó Tạ Tranh đã ngủ rồi.
Đến khi anh nhìn thấy tin nhắn thì đã là trưa hôm sau.
Hôm nay anh phải bàn dự án với mấy ông chủ mới quen, sáng sớm đã mặc vest chỉnh tề ra ngoài. Mãi đến trưa mới có thời gian xem điện thoại, nhưng khi thấy tin nhắn của Lộ Lộc, trong đầu Tạ Tranh vẫn toàn là những dữ liệu trợ lý báo cáo.
Anh cố nhiên có tài năng và hành động tàn nhẫn, nhưng tay trắng lập nghiệp, được coi là gia nhập ngành muộn. Giao thiệp với những con cáo già đã bám rễ sâu trong ngành này luôn phải tiêu tốn rất nhiều tâm sức.
Lúc này anh không có thời gian nói chuyện với Lộ Lộc, chỉ nhắn: “Tối nay tôi gọi cho cậu.”
Lộ Lộc trả lời rất nhanh: “Vâng ạ.”
Sau khi buổi họp hôm nay kết thúc đã là chập tối, đúng lúc đến giờ ăn tối, vài người lại cùng nhau dùng bữa. Trong dự án này, Tạ Tranh được coi là bên chủ đầu tư của mấy người bọn họ, nên mấy ông chủ vô cùng nịnh bợ anh, chuẩn bị rượu thuốc đặc biệt chu đáo.
Đến khi ngồi lên ghế sau xe, chuẩn bị về nhà đã là một giờ sáng.
Tạ Tranh uống không ít rượu, có chút buồn ngủ. Anh nghiêng đầu mơ màng một lúc, mới nhớ ra mình còn hẹn gọi điện cho Lộ Lộc.
Anh liền gửi cho cậu một tin nhắn: “Ngủ chưa?”
Một phút sau Lộ Lộc trả lời: “Chú Tạ.”
Cậu dường như biết Tạ Tranh muốn hỏi gì, liền nhắn: “Hiện tại cháu tiện nói chuyện ạ.”
Tạ Tranh gọi thẳng một cuộc gọi thoại cho cậu.
Bên kia vô cùng yên tĩnh, trong tai nghe truyền đến giọng Lộ Lộc: “Alo, chú Tạ.”
Giọng cậu nghe khác với ngày thường, cố ý hạ thấp xuống, mang theo vẻ khàn khàn.
Một liều thuốc ức chế chỉ có tác dụng hai mươi bốn tiếng, bây giờ đúng lúc hiệu quả của mũi tiêm hôm qua đã hết. Hiện tại Tạ Tranh chỉ mới xuất hiện dấu hiệu của kỳ mẫn cảm, còn chưa đến kỳ mẫn cảm thực sự. Nhưng giọng của Lộ Lộc lúc này lại khiến Tạ Tranh đột nhiên cảm thấy khô nóng, một ngọn lửa xộc thẳng lên bụng dưới của anh, vừa ngứa vừa đau.
Lộ Lộc đợi một lúc lâu, thấy Tạ Tranh không nói gì nữa, liền tự mình nói tiếp: “Chú Tạ, cháu nghĩ chúng ta có thể ký một hợp đồng. Ví dụ như thời gian phát lương, có bao gồm chi phí ăn ở và…”
Tạ Tranh: “……”
Cái quái gì thế này? Hay là anh nên đóng dấu công ty cho Lộ Lộc và cấp cho cậu ta một giấy chứng nhận thực tập? Bảo hiểm năm loại và một quỹ cũng tiện thể đóng luôn cho cậu ta luôn đi?
Tạ Tranh suýt chút nữa bị con nai ngốc này chọc cười. Anh lên tiếng ngắt lời Lộ Lộc: “Cậu cứ nói thẳng là được hay không được. Được thì được, không được thì tôi tuyệt đối sẽ không dây dưa.”
Một giây, hai giây, ba giây.
Sau năm giây im lặng, trong tai nghe truyền đến giọng nói ngoan ngoãn của Lộ Lộc: “Được ạ, chú Tạ.”
Quần tây bó sát khiến Tạ Tranh có chút đau, nhưng anh nhếch mép cười vô cùng sảng khoái, hoàn toàn không có cảm giác tội lỗi khi làm hư một học sinh giỏi ngoan ngoãn: “Lát nữa tôi sẽ đến trường cậu, đợi tôi ở cổng trường.”
Mười ba phút sau, Lão Điền dừng xe vững vàng trước cổng trường đại học.
Lộ Lộc đã đứng ở cổng rồi, mặc áo khoác màu vàng, quần jean, thậm chí còn đeo một chiếc balo.
Tạ Tranh suýt chút nữa đã bật cười vì cậu.
Anh hạ cửa sổ xe xuống, vẫy tay với Lộ Lộc: “Lên xe.”
Lộ Lộc liền mở cửa xe ngồi bên cạnh Tạ Tranh.
Tạ Tranh nâng tấm chắn ghế sau lên, ngón tay kẹp điếu thuốc chống cằm, mượn ánh đèn đường bên ngoài để quan sát Lộ Lộc: “Vừa tắm xong à?”
Tóc của Lộ Lộc vẫn còn ướt, tuy không nhỏ giọt, nhưng mái tóc hơi dài mang theo hơi nước rủ xuống bên má rất mềm mại, khiến Lộ Lộc trông vô cùng dịu dàng.
Lộ Lộc gật đầu, hỏi Tạ Tranh: “Chúng ta đi đâu ạ?”
Lần này Tạ Tranh thực sự bị chọc cười: “Đi khách sạn. Chẳng lẽ cậu muốn bị tôi làm ngay trên đường lớn?”
Ngay khi từ cuối cùng vừa thốt ra, Lộ Lộc đột nhiên ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt có chút ngạc nhiên nhìn Tạ Tranh.
Tạ Tranh không để ý đến ánh mắt của Lộ Lộc. Anh nhìn phong cảnh lướt qua nhanh bên ngoài cửa sổ, bên dưới nụ cười nhạt ẩn chứa sự phấn khích.
Trên đường, xe dừng lại trước cửa một hiệu thuốc, Lão Điền đi mua bao cao su và dầu bôi trơn. Mười lăm phút sau, Lão Điền dừng xe trước cửa khách sạn.
Khách sạn này Lộ Lộc biết, là khách sạn năm sao mới, phòng rẻ nhất cũng phải mấy nghìn một đêm.
Hai người không nói gì đi vào thang máy, rồi bước vào phòng.
Tạ Tranh cởi áo khoác ra, rồi cởi sơ mi, để lộ thân hình săn chắc thon gọn. Lộ Lộc nhìn hình xăm của anh, nghe Tạ Tranh hỏi: “Tắm không? Tiện thể giúp cậu mở rộng một chút.”
Lộ Lộc: “……”
Cậu lại dùng ánh mắt kỳ lạ đó nhìn Tạ Tranh, lần này Tạ Tranh chú ý đến: “Hửm?”
Lộ Lộc quay mặt đi hướng khác.
Tạ Tranh tiến đến gần cậu, đưa tay nhéo nhéo mặt cậu, cười xấu xa: “Ngại à?”
Lộ Lộc quay mặt lại nhìn Tạ Tranh.
Hai người đối diện nhau, Tạ Tranh mới phát hiện màu mắt của Lộ Lộc thực ra cũng rất nhạt, màu hổ phách, giống như viên đá quý ngâm mật ong.
Yết hầu Tạ Tranh nhẹ nhàng trượt lên trượt xuống. Trong phòng đột nhiên tràn ngập mùi thuốc lá và hồ tiêu nồng đậm.
Lộ Lộc mấp máy môi, cúi đầu xuống.
Tạ Tranh nhanh tay lẹ mắt ấn ngón tay mình lên môi Lộ Lộc, dở khóc dở cười: “Làm gì? Hôn? Hay là bỏ đi.”
“Không thích à?”
“Không cần thiết.”
Lộ Lộc “ồ” một tiếng, ngoan ngoãn đáp: “Cháu biết rồi.”
Tạ Tranh liền bỏ tay xuống.
Ai ngờ giây tiếp theo Lộ Lộc lại cúi đầu xuống, đôi môi của cậu vẫn chính xác không chút sai lệch phủ lên môi Tạ Tranh.