Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 51
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, Lộ Lộc cứ liên tục gửi tin nhắn cho Tạ Tranh.
Lúc thì nói cậu cắt tóc xấu xí quá, lúc thì nói Tạ Tranh nhất định phải chuẩn bị tâm lý thật kỹ, lát sau lại thẳng thắn nói hay là mấy ngày này chú Tạ đừng đến bệnh viện nữa.
Tạ Tranh không bận tâm lắm.
Loại xấu xí bình thường anh không có hứng thú, nhưng loại xấu xí đến mức ghê gớm thì anh nhất định phải tận mắt đi xem.
Khi tan làm đến bệnh viện, đội ngũ của Natalie đang lấy tế bào gốc từ tuyến thể của Lộ Lộc. Một cây kim tiêm dài gần bằng nửa cánh tay được đâm vào sau gáy Lộ Lộc, nhìn thôi đã thấy đau.
Tuyến thể nhân tạo đó Tạ Tranh vừa nhìn thấy trong phòng thí nghiệm của Natalie, là một thứ có hình dạng và kích thước bằng hạt đậu được ngâm trong dung dịch đục ngầu, nối với một đống thiết bị giám sát và ống dẫn, đập nhẹ nhàng, giống như một trái tim siêu nhỏ.
Lộ Lộc không hề hay biết Tạ Tranh đang đứng ngoài cửa. Cậu cúi đầu im lặng để mặc người ta thao tác, đợi xong xuôi thì chậm rãi trượt trở lại giường, kéo chăn lên che mặt.
Tạ Tranh đi tới vén chăn của cậu ra, nhìn từ trên xuống dưới, nhếch môi: “Cũng được mà? Kiểu tóc này.”
Lộ Lộc chớp chớp mắt, nhanh chóng lật người dậy tìm mũ, đội lên.
Bà nội Lộ hôm nay cũng đến, chào Tạ Tranh: “Thầy Tạ. Ăn cơm chưa?”
Tạ Tranh luôn cảm thấy cơm bà nội Lộ nấu có vị rất ngon, lúc này quả thực cũng đang đói bụng, nên không khách khí, nhận lấy hộp cơm.
Tạ Tranh vừa ăn cơm vừa ngửi mùi pheromone trong phòng. Mùi bưởi tươi mát, còn có mùi nồng gắt, nhưng tổng thể rất nhạt, giống như ai đó xịt nước hoa rồi đi ngang qua, mùi sẽ nhanh chóng tan biến.
Điều này chứng tỏ pheromone trong cơ thể Lộ Lộc có lẽ đã được bài tiết gần hết.
Alpha và Omega không giống Beta. Từ khi phân hóa, cơ thể sẽ có thêm một cơ quan tương tự trái tim, đó là tuyến thể. Tuyến thể của Alpha ẩn sau lớp da gáy, tuyến thể của Omega lộ ra bên ngoài không khí, từ đó về sau cơ quan quan trọng này sẽ luôn vận hành, cho đến khi chết đi.
Kiến thức sinh học của Tạ Tranh đã trả lại hết cho thầy giáo, nhưng anh cũng biết tầm quan trọng của pheromone đối với Alpha/Omega.
Tống Thanh Viễn không thể tiết ra pheromone, còn phải uống thuốc và tiêm để giữ cho tuyến thể ổn định. Nếu không phải vì bệnh của Lộ Lộc, đây là lần đầu tiên Tạ Tranh biết rằng cơ thể Alpha/Omega còn có thể không còn tí pheromone nào.
Chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy khó chịu.
Lộ Lộc xem ra quả thực cũng không dễ chịu. Trái ngược với sự hoạt bát khi trò chuyện bằng tin nhắn, Lộ Lộc trên giường bệnh rất yếu ớt, dường như ngay cả giơ tay lên cũng tốn sức. Mới một tuần không gặp, Lộ Lộc đã gầy đi rất nhiều, nằm thẳng trên giường, mỏng manh như một tờ giấy không trọng lượng.
Lộ Lộc nói được vài câu thì ngủ thiếp đi, ngược lại là Tạ Tranh và bà nội Lộ trò chuyện với nhau một lúc. Khi Tạ Tranh thu lại vẻ lạnh lùng, sắc sảo, thực ra anh ăn nói rất khéo léo, chọc cho bà cụ cười không ngớt, nét u sầu trên gương mặt cũng vơi đi nhiều.
Ra khỏi bệnh viện, Tạ Tranh nhìn lịch để tính toán thời gian.
Còn hơn hai mươi ngày nữa là Lộ Lộc phẫu thuật, anh định giải quyết xong một loạt công việc để dành trọn tuần cuối cùng.
Ngày Tạ Tranh làm việc xong vừa đúng là ngày 15/10.
Anh làm thêm giờ rất khuya, bước ra khỏi văn phòng mới phát hiện nhiều nhân viên chưa về, đôi mắt sáng rực nhìn Tạ Tranh, như đang mong đợi điều gì đó.
Tạ Tranh: “?”
“Sao thế?” Anh hỏi: “Chưa tăng ca đủ sao?”
“…” Mọi người im lặng một chút, trợ lý nhỏ nhắc nhở anh: “Anh Tạ, hôm nay là sinh nhật anh ạ.”
Tạ Tranh: “….”
Anh biết hôm nay là sinh nhật của mình. Sáng nay còn nhận được thiệp chúc mừng của Tạ Tích, trên đó vẽ những hình thù méo mó, cậu bé còn hôn anh một cái, giọng mềm mại chúc ba ba càng ngày càng cao lớn, tốt nhất là cao như máy bay.
Nhưng Tạ Tranh không ngờ nhân viên cũng tổ chức sinh nhật cho mình, còn vì anh mà đợi đến khuya như vậy, còn chuẩn bị cho anh một cái bánh kem.
Vị tư bản này cũng phải “rứt ruột” một chút: “Tháng này thưởng gấp đôi.”
Cả hai tầng công ty cùng reo hò.
Tạ Tranh xách bánh kem đến bệnh viện đã là nửa đêm, hơn mười một giờ, Lộ Lộc còn chưa ngủ: “Chú Tạ, sinh nhật vui vẻ.”
Tạ Tranh “ừm” một tiếng: “Hôm nay em có vẻ còn tỉnh táo.”
Cùng với việc pheromone của Lộ Lộc được bài tiết hết, Lộ Lộc bắt đầu mơ mơ màng màng, mỗi ngày có thể ngủ mười mấy tiếng, thời gian tỉnh táo rất ít.
Đôi khi còn nói mê. Lần trước Tạ Tranh đến thăm cậu, Lộ Lộc mở mắt nhìn nhận một hồi lâu, lúc thì gọi Tạ Tranh là ba, lúc thì gọi Tạ Tranh là bà.
Lộ Lộc cười: “Ban ngày ngủ nhiều quá, giờ không ngủ được ạ.”
Tạ Tranh hỏi cậu: “Ăn bánh kem không?”
Lộ Lộc gật đầu.
Bánh kem nhân viên mua cho Tạ Tranh có hương vị không tồi. Dù là lần này Tạ Tranh có phản ứng thai kỳ khá nặng, cũng ăn được hai miếng, mà không cảm thấy buồn nôn.
Lộ Lộc ăn được nửa miếng nhỏ, nhớ ra điều gì đó, nhìn Tạ Tranh.
Tạ Tranh: “?”
“Chú Tạ, muốn hôn không?” Lộ Lộc hỏi: “Bây giờ miệng em ngọt lắm.”
Tạ Tranh: “…..”
Khoảng thời gian này Lộ Lộc đã uống không ít thuốc. Lần trước Tạ Tranh hôn cậu một cái, bị vị đắng trong miệng cậu làm cho bụng dưới co thắt nửa ngày, không nói nên lời.
Tạ Tranh: “Hôn.”
Anh buông chân bắt chéo, dịch chuyển từ ghế sang giường. Lộ Lộc hơi nhổm dậy hôn anh.
Mũi cậu áp vào sống mũi cao của Tạ Tranh, môi cậu bao lấy môi dưới của Tạ Tranh, đầu lưỡi lướt nhẹ trên đôi môi mỏng của Tạ Tranh. Những tiếng động nhẹ nhàng, ướt át phát ra từ nơi môi hai người tiếp xúc.
Nụ hôn của Tạ Tranh luôn rất mạnh mẽ, và anh cũng rất thích Lộ Lộc hôn mạnh anh. Giữa hai người hiếm khi có nụ hôn chậm rãi, triền miên đến vậy.
Lộ Lộc khá vui, hôn xong rồi lại ngả lưng trở lại gối, cầm mặt nạ oxy lên hít sâu vài hơi.
Tạ Tranh: “…………”
Quả thực rất liều mạng.
Lộ Lộc nghiêng người sang bên cạnh, vỗ vỗ mặt giường ra hiệu mời Tạ Tranh.
Tạ Tranh tựa vào bên cạnh cậu, đầu gối đã quen thuộc gác lên mép ổ nằm. Tạ Tranh cuộn mình vào một tư thế thoải mái, nhìn những chiếc lá cây bị gió thổi đung đưa bên ngoài cửa sổ.
Nửa tháng trước Lộ Lộc còn xuống lầu đi dạo, thấy mèo con, chó con gì đó đều chụp ảnh gửi cho Tạ Tranh. Gần đây thể lực của cậu hoàn toàn mất hết, không xuống lầu được. Thỉnh thoảng gửi ảnh cho Tạ Tranh, đều là chụp từ cửa sổ này ra ngoài, trên cành cây đậu một con, hai con, ba con chim nhỏ; khi thì hoa nở, khi thì hoa tàn, khi thì có những thứ khác.
Điện thoại dưới gối kêu lên hai tiếng, Lộ Lộc lấy ra trả lời tin nhắn. Tạ Tranh thấy là người bạn cùng phòng tên Thôi Tùng Bách của cậu.
[Thôi Tùng Bách]: —Chia sẻ liên kết—
[Thôi Tùng Bách]: Lộc, cuộc thi này, anh em thấy mày có thể thử xem sao đấy
[Deer]: Để tao xem thử
Lộ Lộc cũng không qua loa, thực sự nhấp vào liên kết xem xét kỹ lưỡng. Đó là một cuộc thi điêu khắc đang tìm kiếm tác phẩm, chủ đề là “Sinh Mệnh”.
Lộ Lộc và Thôi Tùng Bách thảo luận vài câu về cuộc thi này, cả hai đều bày tỏ ý tưởng của mình.
Còn có tin nhắn Tống Thanh Viễn gửi đến, vài bức ảnh phác thảo, phía sau còn có một liên kết, cũng liên quan đến cuộc thi, nhưng không phải cuộc thi vừa rồi.
Đợi Lộ Lộc thoát khỏi cuộc trò chuyện với Tống Thanh Viễn, Tạ Tranh thấy Lộ Lộc có rất nhiều tin nhắn chưa đọc.
Tạ Tranh biết Lộ Lộc không còn sức để trả lời nhiều tin nhắn đến vậy, thậm chí cậu còn không đủ sức để đọc hết chúng.
Nhưng tin nhắn Tạ Tranh gửi đến, Lộ Lộc đều trả lời, còn chủ động đưa ra chủ đề.
Lộ Lộc trả lời thêm hai tin nhắn thì đặt điện thoại xuống. Cậu lại cầm mặt nạ hít oxy một lúc, gọi Tạ Tranh: “Chú Tạ.”
“Sao thế?”
Lộ Lộc quay mặt lại nhìn anh. Đôi mắt màu nhạt ấy vẫn rất sáng trong căn phòng bệnh chỉ thắp một ngọn đèn ngủ nhỏ, vẫn tràn đầy sức sống. Nếu chỉ nhìn đôi mắt ấy, thật khó mà hình dung Lộ Lộc đã yếu ớt đến nhường nào.
Lộ Lộc nói: “Em có chuyện muốn nói, nhưng chú Tạ nghe xong có thể đừng giận được không ạ?”
Tạ Tranh nhướng mày, không đồng ý cũng không từ chối, hỏi ngược lại: “Em muốn nói gì?”
Lộ Lộc đưa tay ra khỏi chăn, chạm vào tay Tạ Tranh.
Đầu ngón tay Tạ Tranh hơi thô ráp, lòng bàn tay khô ráo và ấm nóng. Ngón tay thon dài, lạnh lẽo của Lộ Lộc luồn vào kẽ tay anh, đan chặt mười ngón tay lại.
Lộ Lộc nói: “Chú Tạ, em thực sự rất vui vì được quen biết chú, thật sự đấy.”
Lộ Lộc vừa mở lời, Tạ Tranh đã hiểu vì sao cậu lại bảo mình đừng giận.
Cậu đang nói những lời trăn trối.
Tạ Tranh có chút bực bội. Nhưng anh không nói gì, tiếp tục nghe Lộ Lộc nói.
“Có bé con, em cũng rất vui. Bé con của chúng ta sao lại đáng yêu đến thế chứ? Từ bé đã đáng yêu như vậy, không khóc không quấy, cứ như một thiên thần nhỏ ấy.”
“Thật tuyệt vời, cứ như một giấc mơ vậy. Đôi khi em còn nghi ngờ có phải mình đã chết rồi không, nên mới có thể có giấc mơ đẹp đến thế.”
Lộ Lộc cười, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, rồi lại dừng một lát, như đang hồi tưởng.
Vài phút sau Lộ Lộc mới lại mở lời: “Nếu… em nói là nếu, em phẫu thuật thất bại.”
“Mỗi người có một số mệnh, dù thế nào cũng là chuyện không thể làm khác được. Chú Tạ, chú không làm sai bất cứ điều gì cả, chú đã giúp em quá nhiều rồi. Tuyệt đối đừng buồn. Đừng để Tiểu Tích cũng buồn, và cả bé con trong bụng chú nữa. Chúng nhất định cũng rất đáng yêu, siêu đáng yêu luôn. Nếu sau này chúng tò mò em trông như thế nào, chú tuyệt đối đừng cho chúng xem dáng vẻ em không có tóc nhé.”
Tạ Tranh có thể cảm nhận Lộ Lộc đã chuẩn bị trước, điều này chứng tỏ những lời này cậu đã muốn nói từ rất lâu rồi. Nhưng khi nói ra, câu chữ của Lộ Lộc lại có chút lộn xộn, bị cảm xúc làm cho xáo trộn, có lẽ lúc này Lộ Lộc không hề bình tĩnh như vẻ ngoài cậu thể hiện.
Lộ Lộc nhấc tay Tạ Tranh lên, môi chạm vào mu bàn tay anh: “Em ích kỷ lắm đúng không? Ngay cả chuyện có căn bệnh này cũng không nói với chú. Em luôn muốn chú đừng coi em là con nít, kết quả vẫn làm ra chuyện ngây thơ như vậy... Xin lỗi chú nhé, chú Tạ.”
“Và còn nữa… em đã nghĩ từ trước rồi, nhất định còn có những alpha khác cũng thích chú. Chỉ cần chú đồng ý, chú nhất định sẽ có rất nhiều lựa chọn tốt hơn.”
Tạ Tranh hiểu ý: “Em bảo tôi đi tìm người khác.”
“Ôi chao.”
Tay kia của Lộ Lộc rất to gan xoa xoa trên đầu Tạ Tranh hai cái, như đang vuốt ve một con động vật lớn nào đó, giọng điệu cười tủm tỉm: “… Chú Tạ, chúng ta đã nói là không giận rồi cơ mà.”
“—Hình xăm,” Lộ Lộc tiếp tục nói: “Bergson cho rằng, ‘Sự tồn tại không phải là sự tiếp nối của vật chất, mà là sự kéo dài của ký ức.’ Chú Tạ, xăm mình đau lắm đúng không? Đừng xăm nữa.”
(*Henri Bergson là một triết gia và nhà văn người Pháp nổi tiếng, là một trong những nhân vật trí tuệ quan trọng của thế kỷ 20, được trao giải Nobel Văn học năm 1927. Ông được biết đến với các quan điểm triết học về quá trình, trực giác và trí nhớ, cũng như tác phẩm Tiến hóa sáng tạo (1907).)
Lộ Lộc ôm anh, lại lẩm bẩm nói thêm vài điều gì đó, đại ý vẫn là những điều vừa nãy: bảo Tạ Tranh đừng buồn, bảo bà nội đừng buồn, các bé con đừng buồn, và, bảo Tạ Tranh tìm một người khác nữa.
Bụng Tạ Tranh có chút khó chịu, anh lấy từ túi ra một viên kẹo bạc hà ăn. Mùi bưởi tươi mát làm dịu cảm giác buồn nôn trong giai đoạn đầu thai kỳ.
Tạ Tranh nhai kẹo bạc hà rắc rắc, cười lạnh giơ ngón giữa với Lộ Lộc: “Ha ha, cút mẹ mày đi con chim, câm miệng lại. Đúng là miệng chó không thể phun ra được ngà voi. Không có một câu nào ông đây muốn nghe hết.”