52. Cơn Mê Man Và Giây Phút Chờ Mong

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Cơn Mê Man Và Giây Phút Chờ Mong

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những ngày tiếp theo, Tạ Tranh và bà nội Lộ thay phiên nhau chăm sóc Lộ Lộc.
Nói là chăm sóc, thực ra cũng khá nhẹ nhàng.
Pheromone của Lộ Lộc đã hoàn toàn biến mất, chính vì thế sẽ không còn kích hoạt phản ứng đối kháng giữa hệ miễn dịch và pheromone nữa. Đau thì không đau nữa, chỉ là người rất khó tỉnh, gần như ngủ hai mươi tiếng một ngày, cũng không ăn được cơm, hoàn toàn dựa vào dung dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống.
Món ăn bà nội Lộ mang đến gần như vào bụng Tạ Tranh hết.
Ngày trước khi Lộ Lộc phẫu thuật, Tạ Tranh đến trường mẫu giáo đón Tạ Tích về.
Đứa bé gần đây cao hơn một chút, chiếc balo lớn Tạ Lý tặng không còn kéo lê dưới đất nữa, mà đung đưa ở gần mắt cá chân. Đôi khi Tạ Tranh cũng không hiểu Tạ Tích rốt cuộc là đi học hay là đi làm cửu vạn*.
(*là người làm các công việc lao động chân tay, chủ yếu là bốc vác, khuân vác hàng hóa hoặc các công việc nặng nhọc khác theo yêu cầu)
Bình thường Tạ Tích đi xe rất dễ buồn ngủ, nhưng hôm nay lại vô cùng tỉnh táo. Cậu bé nhận miếng kem dâu Tạ Tranh mang cho, hỏi: “Ba ba?”
“Ừm, đi gặp ba ba.”
Cục bột nếp rất vui, cuộn tròn trong lòng Tạ Tranh cựa quậy vài cái, vô tình quệt kem lên cà vạt Tạ Tranh. Cậu bé đưa tay lau, càng lau càng bẩn.
Tạ Tranh: “…”
Haizz, đúng là con mình đẻ ra.
Đến bệnh viện, Tạ Tích hé đầu nhìn Lộ Lộc trên giường bệnh.
Lần trước Tạ Tích gặp Lộ Lộc hẳn là hơn nửa tháng trước. Lúc đó, Lộ Lộc chưa xanh xao yếu ớt như bây giờ, tóc cũng còn trên đầu.
Tạ Tranh tưởng Tạ Tích sẽ không nhận ra Lộ Lộc, nhưng Tạ Tích không hề tỏ ra xa lạ, cuộn tròn bên cạnh Lộ Lộc như một chú mèo con, lấy đồ chơi từ trong balo ra.
Cậu bé đặt xe ô tô nhỏ của mình quanh cánh tay Lộ Lộc một vòng, rồi đặt một quả bóng cao su vào lòng bàn tay Lộ Lộc, gọi Lộ Lộc như hát: “Ba ba, dậy đi, về nhà đi, ba ba.”
Nhưng cuối cùng Lộ Lộc vẫn không tỉnh lại. Tạ Tích chụt chụt hôn lên mặt Lộ Lộc mấy cái, Tạ Tranh bế cậu bé lên: “Đi thôi.”
Sau đó, khi quay trở lại bệnh viện thì Lộ Lộc đã tỉnh lại. Nhóm của Natalie vừa làm xong kiểm tra cuối cùng cho Lộ Lộc, các ống dẫn và thiết bị quanh Lộ Lộc đã được rút bớt đáng kể, chỉ còn lại máy theo dõi dữ liệu cơ thể theo thời gian thực.
Lộ Lộc nhìn Tạ Tranh, mắt cong cong cười: “Thầy Mã.”
Tạ Tranh: “…”
Anh đưa tay khua khua trước mắt Lộ Lộc một cái, ánh mắt Lộ Lộc không di chuyển theo ngón tay của anh. Tạ Tranh biết ngay, Lộ Lộc chỉ là tỉnh lại chút thôi, đầu óc vẫn còn mơ màng.
Tạ Tranh ngồi xuống bên cạnh Lộ Lộc, mở laptop ra bắt đầu xử lý công việc. Vừa đọc được vài dòng báo cáo, lại nghe thấy Lộ Lộc gọi mình: “Bà nội, bà đến rồi.”
Tạ Tranh: “…”
Lộ Lộc lại đổi vài cách gọi khác để gọi anh, nào là thầy Tiểu Tống, nào là Thôi Tùng Bách, cha mẹ.
Gân xanh trên trán Tạ Tranh giật giật: “Hay là em đừng nói nữa, ngủ đi.”
Lộ Lộc cười hề hề.
Một lúc sau Lộ Lộc nói: “Chú Tạ.”
Tạ Tranh ngước mắt lên nhìn cậu.
Đôi mắt nam sinh vẫn như vừa nãy, ánh mắt vô định, cả người cứ như say rượu vậy.
Tạ Tranh biết Lộ Lộc vẫn chưa tỉnh, anh đang định cúi xuống tiếp tục đọc báo cáo, nghe thấy Lộ Lộc nói: “Ngày xưa.”
Tạ Tranh: “Ngày xưa cái gì?”
Lộ Lộc: “Ngày xưa có một con hổ, và một cây nhỏ.”
Tạ Tranh: “…………”
Anh thực sự không chịu nổi nữa rồi.
Tạ Tranh đưa tay gõ nhẹ vào trán Lộ Lộc một cái, Lộ Lộc lại cười, hình như mơ thấy chuyện gì đó rất vui. Cậu dùng giọng nói chứa ý cười nói: “Lão hổ nói: Ai là vợ chồng với mày? Cây nhỏ nói: Vậy thì chúng ta kết hôn có được không? Được không? Em thực sự rất thích chú, em thích chú từ hồi còn rất nhỏ, chú có tin không?”
“…”
Bầu không khí yên ắng một lát, Lộ Lộc lại nói: “Các bé con, các bé con của phép màu. Các con lớn lên trong tình yêu của hai người ba.”
“Thuốc đắng quá.”
“Chân gà ăn ngon.”
Lộ Lộc nhắm mắt lại, tưởng như đã ngủ, nhưng một lúc sau lại mở ra, tiếp tục lẩm bẩm: “Chú Tạ, alpha khác cũng thích chú. Chú phải chấp nhận người ta.”
Nhưng một lúc sau, Lộ Lộc lại nói: “Chú đừng chấp nhận người ta. Ba tháng đi, ít nhất là sau ba tháng.”
Tạ Tranh muốn hỏi Lộ Lộc tại sao lại là ba tháng, rồi đột nhiên nhớ ra ngày hôm đó, anh đá một cú vào lưng ghế của Lộ Lộc, cảnh cáo cậu một cách gay gắt: Trong vòng ba tháng, đừng để ông đây thấy người khác bên cạnh em. Đừng vội tìm người thay thế, ông đây cảm thấy ghê tởm.
Tạ Tranh cảm thấy mình không thể đọc tiếp báo cáo này nữa, anh đưa tay đóng laptop lại, không chút khách khí đẩy Lộ Lộc dịch vào trong giường một chút, rồi nằm xuống.
Lộ Lộc đưa tay sờ xuống dưới gối phía Tạ Tranh, như đang tìm kiếm gì đó.
Tạ Tranh vén một góc gối, thấy chiếc huy chương in chữ “Quán quân chạy 1000 mét” kia.
Lộ Lộc nắm chiếc huy chương trong tay, muốn xoay người, nhưng không xoay được, cứ nằm thẳng như thế, cuối cùng cũng nhắm mắt lại.
Tạ Tranh tưởng lần này Lộ Lộc cuối cùng cũng ngủ rồi, không ngờ một lát sau Lộ Lộc lại tiếp tục nói.
“Núi Mã Thạch.” Lộ Lộc nói: “Em mua quần áo mới rồi, muốn hẹn hò với chú, chú không đến.”
Tạ Tranh: “…………”
Tạ Tranh cảm thấy Lộ Lộc lúc này giống hệt một quả bóng bay không thắt nút, cứ xì hơi từng chút một, xì xì xì cho đến khi quả bóng xẹp hẳn. Tạ Tranh đưa tay bịt miệng Lộ Lộc: “Câm miệng, im lặng, ngủ!”
Lộ Lộc cuối cùng cũng không nói nữa.
Buổi sáng Tạ Tranh bị hai bé con trong bụng đạp tỉnh.
Thai nhi 16 tuần đã có thai động, bụng dưới Tạ Tranh truyền đến những cơn nhói nhẹ, bên trái một cái bên phải một cái. Nghĩ đến đây là đến từ hai bé con (chắc chắn không phải là phân) đang nằm trong bụng mình, mặc dù không phải lần đầu mang thai, Tạ Tranh vẫn thấy kinh ngạc.
Anh vệ sinh cá nhân qua loa một chút, bước ra khỏi phòng tắm thì thấy bà nội Lộ đã đến, toàn bộ nhóm của Natalie cũng đã có mặt đầy đủ, đang vây quanh Lộ Lộc làm việc bận rộn.
Bọn họ chuyển Lộ Lộc lên giường đẩy và đưa về phía phòng phẫu thuật. Khi đi ngang qua Tạ Tranh, anh né sang một bên.
Natalie rất nghiêm túc, nói ngắn gọn: “Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Tạ Tranh khẽ gật đầu.
Một lúc sau, Lão Điền cũng đến, cùng Tạ Tranh và bà nội Lộ ở lại phòng bệnh.
Lão Điền hỏi Tạ Tranh: “Anh, chúng ta không ra ngoài phòng phẫu thuật đợi à?”
Tạ Tranh nói: “Không vội.”
Ca phẫu thuật của Lộ Lộc không thể ngắn được, theo kinh nghiệm của Natalie, ít nhất cũng phải mười mấy hai mươi tiếng. Bây giờ bọn họ đi ra đó chỉ sẽ khiến bản thân suy sụp theo.
Tạ Tranh đợi đến chiều, ăn cơm trưa xong, cảm thấy bà nội Lộ chắc là đã nghỉ ngơi đủ rồi. Lúc này ba người mới cùng nhau đến cửa phòng phẫu thuật.
Ca phẫu thuật của Lộ Lộc bắt đầu từ tám giờ sáng. Ba người đợi một lúc, một ca phẫu thuật khác bắt đầu cùng lúc đã hoàn thành, bệnh nhân được đẩy ra ngoài, người nhà với vẻ mặt hân hoan đón lấy. Một lúc sau lại có bệnh nhân mới được đẩy vào phòng phẫu thuật, những người nhà ngồi trên ghế bên cạnh chờ đợi cũng đã thay đổi hết lượt.
Lão Điền nhìn ánh đèn đỏ của phòng phẫu thuật, nhìn các bác sĩ, y tá vội vã đi lại trong hành lang, những người nhà bệnh nhân với vẻ mặt u sầu, cảm thấy chân mình cũng run rẩy.
Anh ta nghiêng đầu nhìn thấy Tạ Tranh, vô thức gọi: “Lão đại.”
Tạ Tranh quay đầu nhìn anh ta.
Lão Điền lại run rẩy gọi anh một tiếng: “Lão đại.”
Không phải “Anh Tạ”, mà là “Lão đại”. Đây là cách gọi hồi anh ta còn đi đánh nhau cùng Tạ Tranh, Tạ Tranh là lão đại của bọn họ. Một đám người đều còn rất trẻ, không sợ trời không sợ đất, phiền não lớn nhất là liệu đám lưu manh ở phố bên cạnh ngày mai có đến tìm họ đánh nhau không, bên kia đông hơn, họ có khả năng không đánh lại.
Nhưng không ai sợ, có Tạ Tranh là lão đại ở đó, bọn họ luôn thắng.
Ai gây chuyện, ai gặp rắc rối, cũng không cần sợ, chỉ cần kéo dài giọng gọi lão đại, cho dù trời có sập xuống cũng có lão đại chống đỡ.
Tạ Tranh nhướng mày cười với Lão Điền, ánh mắt vẫn rất trẻ trung, vẻ mặt hăng hái.
Sáu giờ tối, Lão Điền đi căng tin mua ba phần cơm hộp về, bà nội Lộ lắc đầu: “Các cậu ăn đi, tôi vẫn chưa đói.”
“Ăn hết cả đi.” Tạ Tranh nhét hộp cơm vào tay hai người kia, tự mình ăn trước, ăn rất nhanh.
Đây là quan điểm cố hữu của anh, con người phải tự chăm sóc tốt cho bản thân trước, mới có thể dành tâm trí để chăm sóc người khác.
Ăn cơm xong, Natalie và hai sinh viên đi ra một lần, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, áo phẫu thuật gần như ướt sũng. Lão Điền định lên hỏi tình hình, bị Tạ Tranh ngăn lại. Trong tình huống này, không có tin tức chính là tin tức tốt nhất.
Mười hai giờ đêm, bà nội Lộ có chút không chịu đựng nổi, sắc mặt trắng bệch. Tạ Tranh bảo Lão Điền đưa bà cụ đi nghỉ ngơi trước một lát.
Những người trong phòng phẫu thuật bên cạnh lại thay đổi hết lượt, đèn đỏ phòng mổ của Lộ Lộc vẫn sáng.
Khi Lão Điền quay lại cửa phòng mổ, thì thấy bóng dáng Tạ Tranh đang đứng trước cửa sổ.
Dáng người cao ráo thẳng tắp, như sắt thép.
Nghe thấy tiếng động, Tạ Tranh nhìn về phía anh ta. Lão Điền cảm thấy mình nên nói gì đó, anh ta nghĩ một lát, nói: “Anh, anh muốn khóc thì cứ khóc đi.”
Tạ Tranh: “…”
Tạ Tranh dùng ánh mắt “chú bị ngu đấy à” nhìn Lão Điền một cái, rồi nói: “Ông đây từ lúc có trí nhớ đến giờ chưa từng khóc.”
Lão Điền hề hề gãi gãi sau gáy.
Bốn giờ rưỡi sáng, trời đã bắt đầu sáng lên, sao trời và ánh ban mai cùng tồn tại trên một bầu trời. Tạ Tranh ngẩng đầu nhìn một lúc, cảm thấy rất đẹp.
Rồi Tạ Tranh nhận được tin nhắn WeChat từ trợ lý.
Có lô hàng gặp chút vấn đề, trợ lý bị gọi dậy giữa đêm để xử lý, có vẻ hơi lúng túng. Tạ Tranh gọi lại một cuộc điện thoại, hướng dẫn từ xa. Khi quay trở lại dọc hành lang đến cửa phòng mổ, thấy bà nội Lộ đã quay lại, cùng Lão Điền đang nhìn anh.
Tạ Tranh rất khó miêu tả ánh mắt của hai người này, giống như biểu cảm nhân vật chính trong một bộ phim kinh dị khi đèn vụt tắt, là sự hoang mang và sợ hãi trước tương lai sắp đến.
Tạ Tranh cảm nhận được điều gì đó, ngẩng đầu lên, thấy đèn đỏ phòng mổ của Lộ Lộc đã chuyển sang màu xanh lá cây.
Anh sờ vào hình xăm trên vai, bước về phía hai người.
Khi anh đến gần, Natalie cũng bước ra từ phòng mổ. Bốn người không ai nói lời nào ngay lập tức, cuối cùng Tạ Tranh hỏi: “Thế nào rồi?”
“Tình trạng bệnh nhân vẫn chưa ổn định.” Natalie vừa lau mồ hôi vừa nói: “Vẫn chưa tỉnh khỏi thuốc mê, trước hết sẽ được theo dõi một tiếng.”
Lời cô ấy vừa dứt, Lộ Lộc đã được đẩy ra, không dừng lại mà được đưa thẳng vào phòng quan sát.
Tạ Tranh gật đầu với Natalie. Cảm thấy một tiếng là tốt, ít nhất bây giờ đã có một khoảng thời gian xác định, không như lúc nãy, không biết rốt cuộc phải đợi đến bao giờ.
Tạ Tranh tựa vào bệ cửa sổ, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.
Anh nghĩ mình chưa ngủ, chỉ mới nhắm mắt được năm phút, thì nghe thấy Lão Điền gọi mình: “Anh.”
Tạ Tranh giật mình tỉnh giấc, ngẩng đầu lên, nhìn vào phòng quan sát. Đôi mắt màu nhạt của Lộ Lộc đang đối diện với anh qua lớp kính hơi mờ, tác dụng của thuốc mê chắc hẳn vẫn còn, người trông không được thông minh cho lắm.
Các sinh viên của Natalie vây quanh Lộ Lộc để kiểm tra, vài phút sau, họ giơ tay ra hiệu OK với ba người Tạ Tranh, trên mặt ai nấy đều nở nụ cười nhẹ nhõm.
Lão Điền nắm cánh tay Tạ Tranh lắc lắc: “Anh! Anh! Lão đại!!”
Bà nội Lộ thì nắm cánh tay còn lại của Tạ Tranh, cả hai đều dùng sức rất mạnh, như thể đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng. Cánh tay Tạ Tranh truyền đến cảm giác đau đớn.
Một lúc lâu sau, Tạ Tranh đưa tay lên dụi mắt.
“Đệch mẹ.” Tạ Tranh cười: “Thằng nhóc thối này đúng là giỏi thật đấy.”