Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 56
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bị Lộ Lộc bất ngờ gọi thẳng tên, Tạ Tranh thoáng muốn búng trán cậu một cái, mắng cậu không biết trên dưới.
Nhưng Tạ Tranh không làm thế, cũng không nói gì, ánh mắt anh dừng lại trên vành tai đang đỏ bừng của Lộ Lộc.
Yêu. Yêu là cái gì?
Tạ Tranh tin Mễ Đoàn và Tạ Tích yêu anh, bởi vì thế giới của họ rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có anh.
Thế giới của Lộ Lộc rộng lớn, tiền đồ xán lạn, có vô vàn những 'hai năm' khác.
Nhưng Lộ Lộc vẫn chọn đặt Tạ Tranh ở vị trí trung tâm nhất trong thế giới của cậu, để anh rực rỡ tồn tại, coi anh là một sự đặc biệt, mọi hỉ nộ ái ố đều gắn liền với anh.
Cảm giác này không tệ. Rất không tệ. Cực kỳ không tệ.
Tạ Tranh gật đầu với Lộ Lộc: “Ngồi xuống.”
Lộ Lộc liền ngồi trở lại ghế.
Trái tim Lộ Lộc như nhảy lên đến tận cổ họng, cậu không rõ giờ phút này biểu cảm của mình ra sao. Cậu biết Tạ Tranh thích gương mặt mình, thích vẻ cong mắt cười ngoan ngoãn của cậu, thế nên cậu cố nhếch khóe môi. Nhưng liệu cậu có thực sự làm được vẻ mặt ấy không? Lộ Lộc cũng chẳng biết.
Tạ Tranh muốn hút thuốc, nhưng trong túi chỉ có kẹo m*t. Anh lấy một cây kẹo ngậm vào miệng.
Đầu lưỡi anh nhẹ nhàng lướt qua bề mặt nhẵn nhụi của viên kẹo, mỉm cười thốt ra hai chữ: “Được thôi.”
Lộ Lộc cảm thấy trái tim trong lồng ngực như bị ai đó dùng sức siết chặt, tê dại và co bóp nhanh chóng.
Giống như vừa đánh một trận bóng rổ rất quyết liệt.
Tạ Tranh đồng ý rồi sao? Đồng ý lời tỏ tình của cậu ư? Hay là chưa?
Hai chữ “Được thôi” rõ ràng mang ý khẳng định, nhưng sao lúc này nghe lại mơ hồ đến vậy?
Thế nên Lộ Lộc hỏi: “… Được, cái gì?”
“Em có thể thích tôi, có thể yêu tôi,” Tạ Tranh nói. “Có thể ở bên tôi mãi mãi.”
Anh dừng một chút, rồi bổ sung: “Ông đây cũng có thể ở bên em mãi mãi.”
Lộ Lộc đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt màu nhạt long lanh nhìn Tạ Tranh.
Hôm nay là ngày gì? Ngày 23/12.
Còn tám ngày nữa là kết thúc một năm, còn một ngày nữa là đêm Giáng Sinh, còn hai ngày nữa mới đến Giáng Sinh, không phải bất kỳ lễ hội nào, ngay cả sự kiện mua sắm kéo dài hơn mười ngày của đợt Giảm giá 12/12 cũng vừa kết thúc vào hôm trước.
Cứ thế này ư? Cứ thế này, trong một đêm chẳng hề hoàn hảo, một đêm không có bất kỳ dấu mốc lễ hội nào, Tạ Tranh lại đồng ý lời tỏ tình của cậu sao?
“Trời ơi, trời ơi.” Lộ Lộc nói: “Chú Tạ, chú có thể nhéo em một cái không?”
Cậu đặt tay Tạ Tranh lên má mình, vẻ mặt mơ màng như đang nằm mơ.
“Đồ ngốc nghếch,” Tạ Tranh bị vẻ mặt Lộ Lộc chọc cười. “Tỉnh táo chút đi được không, bảo bối.”
Lộ Lộc lại nói: “Trời ơi, trời ơi.”
Tạ Tranh: “…”
Anh véo tai Lộ Lộc: “Hoàn hồn đi. Còn lời chưa nói xong đâu.”
Lộ Lộc lấy cốc nước bên cạnh uống hai ngụm, vẻ mặt cuối cùng cũng linh hoạt trở lại. Cậu hỏi Tạ Tranh: “Nói gì?”
“Nói về một số điều cần lưu ý đi.” Tạ Tranh nói: “Đã quyết định rồi, thì phải yêu đương cho tử tế.”
Tạ Tranh nói như đang trong cuộc họp: “Thứ nhất, có gì không hài lòng thì cứ nói với tôi, thấy tôi làm gì không đúng cũng có thể nói, đừng giữ kín trong lòng.”
“Thứ hai, không được ngoại tình. Điều này tuyệt đối không được. Nếu ai thích người khác, cũng đừng ngại, cứ nói thẳng ra, đừng để đến cuối cùng mọi chuyện đều trở nên khó coi.”
“Thứ ba—”
Tạ Tranh suy nghĩ một lát, rồi thu lại cái cử chỉ vô tình đã làm ra dấu hiệu với Lộ Lộc: “Thứ ba tạm thời chưa nghĩ ra, em có muốn bổ sung gì không?”
Lộ Lộc rất muốn lên tiếng giải thích cho bản thân. Cậu muốn nói với Tạ Tranh rằng mình thật sự sẽ không thích người khác nữa. Nhưng ngay cả cái tính cách “nói trước những lời khó nghe” này của Tạ Tranh cậu cũng yêu thích vô cùng.
Thế nên Lộ Lộc lắc đầu: “Không có.”
Tạ Tranh vỗ tay: “Vậy thì giải tán.”
Lộ Lộc không nhịn được bật cười thành tiếng.
Tạ Tranh ăn hết nửa bát trứng hấp còn lại, định đi ngâm mình trong nước nóng.
Xả nước xong anh tiện tay ném một viên xà phòng tắm vào bồn, bọt xà phòng dày đặc sủi lên tràn đầy cả bồn tắm.
Viên xà phòng tắm này tình cờ có hương bưởi, nhưng hơi khác mùi pheromone của Lộ Lộc, ngọt hơn một chút, thiếu đi sự tươi mát.
Tạ Tranh ngâm mình trong đống bọt này, nghĩ đến biểu cảm vừa rồi của Lộ Lộc. Cái dáng vẻ lăng xăng như lò xo, đứng lên rồi lại ngồi xuống.
Đồ ngốc nghếch. Con nai ngốc nghếch.
Anh thoải mái tắm xong, vừa nằm lên giường đã bị Lộ Lộc ôm eo kéo vào lòng.
Pheromone của Lộ Lộc thoang thoảng bao quanh cơ thể anh, làn da dán sát khiến Tạ Tranh dễ dàng cảm nhận được những thay đổi trên cơ thể Lộ Lộc.
Cơ thể Tạ Tranh hôm nay vốn đã rất thỏa mãn, ít nhất một tiếng trước anh hoàn toàn không có ý định làm tình vào đêm nay. Nhưng khi tắm thì đã có chút không kìm được rồi, anh ấn sau gáy Lộ Lộc, hôn cậu một cách dữ dội.
Một tay Lộ Lộc vòng qua sau lưng, ôm vai anh, tay kia thì nâng chân trái Tạ Tranh lên. Cậu để Tạ Tranh gác chân lên eo mình, từ từ tiến lại gần.
Tạ Tranh khẽ rên từ lỗ mũi.
Lộ Lộc thèm khát nóng bỏng và dồn dập, cậu ghé sát tai anh, không ngừng thì thầm: “Chú Tạ, Tạ Tranh, em yêu chú, em yêu chú, em yêu chú…”
Suốt hai năm qua, cậu đã vô số lần đè nén ba từ này, những từ ngữ vô hình cuộn lại, tạo thành một gói nén nặng trịch, gần như có thực thể. Bây giờ cậu không cần giấu nữa, không cần đè nén nữa, càng không cần sợ bị ghét bỏ.
Cậu không ngừng lặp lại ba từ đó, ba từ này có sức mạnh lớn. Tạ Tranh run rẩy dữ dội, rên rỉ trầm thấp và ngọt ngào. Lộ Lộc suýt chút nữa không kiểm soát được sức lực của mình, khiến cả chiếc giường King size cũng rung lắc theo.
Đợi Tạ Tranh ngủ rồi, Lộ Lộc nhẹ nhàng hôn lên mặt, lông mày, môi Tạ Tranh, đợi Tạ Tranh lẩm bẩm chửi cậu một câu, Lộ Lộc liền bò dậy, đi đến phòng làm việc Tạ Tranh dành riêng cho mình.
Cậu cầm điện thoại, niềm vui không thể thổ lộ, muốn gửi tin nhắn cho bà nội, muốn gửi tin nhắn cho Thôi Tùng Bách, nhưng nhìn đồng hồ, vẫn kiềm chế lại. Cậu cuộn tròn trên ghế, hít sâu một hơi, ôm cuốn sổ phác thảo của mình và bắt đầu vẽ vời trên đó.
Tay cậu vẫn còn hơi run, nhưng điều đó không ảnh hưởng gì. Những nét phác thảo màu xám nhạt mờ ảo dần hiện ra dưới ngón tay linh hoạt của Lộ Lộc, một con rắn nhỏ cuộn mình giữa đám hoa rực rỡ, thân mình phủ đầy cánh hoa.
Lộ Lộc suy nghĩ một chút, dùng cục tẩy làm nhạt toàn bộ bức tranh, rồi vẽ thêm một lát, bụi hoa và con rắn bị che dưới một lớp lụa mỏng trong suốt.
Bản nháp cứ thế được định hình. Lộ Lộc lật điện thoại tìm tài liệu tham khảo, tiếp tục chi tiết hóa bức vẽ. Cậu tập trung cao độ, không hề hay biết Tạ Tranh đã đứng sau lưng mình từ lúc nào: “Em muốn tu tiên đấy à, bạn học nhỏ.”
Lộ Lộc quay đầu lại, chưa nói gì đã cười: “Chú Tạ.”
Tạ Tranh tiến vài bước, cầm bản phác thảo của Lộ Lộc lên. Dù không hiểu những kỹ thuật gì đó, anh vẫn cảm thấy nó thật sự rất đẹp.
Anh úp cuốn sổ phác thảo xuống bàn, đá vào chân Lộ Lộc một cái: “Cút về ngủ.”
Làm vậy, sự phấn khích của Lộ Lộc cuối cùng cũng giảm đi không ít. Cậu lại ôm Tạ Tranh nằm trở lại giường, cảm giác da thịt dán sát vào nhau thoải mái vô cùng, Lộ Lộc nghĩ một cách không có tiền đồ, ước gì cứ được ôm thế này mãi.
“Chú Tạ,” Lộ Lộc nhẹ nhàng hỏi Tạ Tranh: “Tại sao chú đột nhiên muốn nghe lời tỏ tình của em?”
“Đệch mẹ,” Tạ Tranh nói: “Rốt cuộc em có chịu ngủ không đây?”
Lộ Lộc cắn môi nhịn cười, vài lần kiềm chế ham muốn nói chuyện với Tạ Tranh, cuối cùng cũng im lặng.
Ngay khi cậu sắp ngủ, cậu nghe thấy Tạ Tranh nói: “… Không giống.”
Lộ Lộc bừng tỉnh khỏi trạng thái nửa mê nửa tỉnh.
Không giống?
Cái gì không giống?
Là cậu đối với Tạ Tranh không giống, hay Tạ Tranh đối với cậu không giống vậy?
Đáp án nào cũng khiến Lộ Lộc cảm thấy rất hạnh phúc.
Ngày hôm sau là đêm Giáng Sinh, Tạ Tích được nghỉ học.
Trường mẫu giáo của Tạ Tích đã mua vật liệu trang trí khuôn viên từ mấy ngày trước để chào đón Giáng Sinh. Màu đỏ và xanh lá cây rất hợp ý Tạ Tích, cậu bé dùng ánh mắt khao khát kéo vạt áo Tạ Tranh: “Ba ba, con có thể có một cây sēng dàn sù* không ạ?”
Tạ Tranh: “Cái gì?”
Tạ Tích: “Sēng dàn sù.”
Tạ Tranh: “Nói lại lần nữa.”
Tạ Tích ngoan ngoãn lặp lại: “Sēng dàn sù.”
Tạ Tranh cười lớn.
(*raw là 僧誕塑, pinyin là Sēng dàn sù, QT là Tăng sinh tố và hanzi nói nghĩa là Tượng sinh nhật nhà sư :v tui nghĩ đây là do Tích Tích nó phát âm sai, nên tui để nguyên phát âm pinyin luôn cho thằng nhỏ :v)
Lúc này Tạ Tích cũng nhận ra Tạ Tranh đang cười mình, cậu bé trèo lên ghế sofa, ngồi vào lòng Tạ Tranh, ôm cổ anh hừ hừ khịt khịt làm nũng: “Ba ba—”
Tạ Tranh đứng dậy lấy áo khoác: “Đi, mua cho con một cây lớn nhất về.”
Số lần Tạ Tranh và Lộ Lộc cùng đi chơi với Tạ Tích chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tạ Tranh còn nhớ lần trước đã là năm ngoái, anh đột nhiên nảy ra ý đưa Lộ Lộc và Tạ Tích đi công viên giải trí, nhưng Tạ Tích còn quá nhỏ, 95% trò chơi đều không chơi được, cuối cùng là Tạ Tranh một mình chơi không ít trò, còn Lộ Lộc và Tạ Tích thì cứ nhìn trân trân ở bên cạnh.
Tạ Tích tỏ ra rất vui khi cả nhà ba người cùng nhau ra ngoài, chân cậu bé gần như không chạm đất, nhưng vẫn rất kiên trì nắm tay Tạ Tranh và Lộ Lộc, mỗi bên một người.
Trong trung tâm thương mại rất đông người, không ít người nhìn Tạ Tích cười, cho đến khi chú ý đến hai người đang dắt tay cậu bé.
Họ sẽ nhìn mình và Lộ Lộc thế nào? Nghĩ bọn họ là anh em? Hay nghĩ bọn họ là một cặp?
Kệ con mẹ nó chứ.
Tạ Tranh dùng xe thể thao của mình chở cây thông Noel cao hơn ba mét từ trung tâm thương mại về. Tạ Tích hạnh phúc vô cùng, cộc cộc chạy từ phòng ngủ lấy ra một tấm thẻ nhỏ, đưa cho Tạ Tranh và Lộ Lộc.
Tạ Tranh mở ra xem, suýt nữa không hiểu đây là thiệp chúc mừng hay một tấm bùa chú.
Đứa bé dùng sáp màu vẽ ba sinh vật (nghi là con người) trên đó, ba sinh vật (nghi là cánh tay) nắm lấy nhau, khung cảnh ấm áp nhưng lại ẩn chứa sự kỳ dị.
Tạ Tích hai tay chắp sau lưng đung đưa, chờ đợi lời khen.
Tạ Tranh véo má cậu bé: “Khá tốt, có ý tưởng, không tệ.”
Chuyện nghệ thuật cứ để người ba kia của nó lo đi.
Trở về phòng, Lộ Lộc cất tấm thiệp đó vào tủ.
Trong tủ quần áo có một ngăn kéo bên hông chuyên dùng để cất giữ những món quà Tạ Tích tặng cho hai người họ. Thẻ nhỏ, thiệp chúc mừng, đá nhỏ, vỏ sò nhỏ, không ngờ cũng đã tích lũy được không ít.
Lộ Lộc còn chuẩn bị quà Giáng Sinh cho Tạ Tích, một bộ quần áo thú nhồi bông lông xù.
Nửa đêm, đợi Tạ Tích ngủ rồi, Lộ Lộc đặt hộp quà bên cạnh giường nhỏ của Tạ Tích, rồi nhẹ nhàng rút lui.
Tạ Tranh dựa vào tường khoanh tay trước ngực, hỏi Lộ Lộc: “Em có muốn quà Giáng Sinh nào không?”
Lộ Lộc cong mắt cười.
Cậu nói: “Nhưng tất cả những gì em muốn đều đã có được rồi mà.”
Bàn tay run rẩy không thể cầm cọ vẽ giờ đã có thể bắt đầu vẽ lại; lẽ ra cậu đã chết nay lại sống sót; mối tình vô vọng cuối cùng cũng có tiếng vọng.
Trời ơi, trời ơi.
**
Nhật ký Tạ Tranh
[Bảy năm trước]
Tham gia hôn lễ
Hai người đều nuôi bồ nhí bên ngoài khóc lóc nói yêu nhau trên sân khấu
Ghê tởm
Thịt kho tàu khá ngon