Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Lời Tỏ Tình Vội Vàng
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm hôm sau, Tạ Tranh tỉnh táo, sảng khoái thắt cà vạt trước gương.
Góc gương phản chiếu một bóng hình đang lay động. Tạ Tranh ngước mắt nhìn, phát hiện đó là Tạ Tích, cục bột nếp dùng sức đẩy cửa, thò đầu vào trong.
Hai người một lớn một nhỏ mắt đối mắt trong gương, đôi mắt to tròn của Tạ Tích cong lên: “Ba ba!”
Tạ Tranh nhìn bộ đồ Tạ Tích đang mặc, khóe miệng khẽ co giật hai cái.
Tối qua trước khi Tạ Tích ngủ, Lộ Lộc đã hứa với cậu bé rằng ngày mai ba ba và ba ba sẽ lâu rồi mới được cùng nhau đưa cậu đến trường mẫu giáo.
Tối qua trước khi ngủ, Tạ Tích đã nằm trong tủ quần áo lục lọi một hồi lâu. Hôm nay chắc là cậu bé đã dậy từ rất sớm, tự mình mặc một bộ quần áo. Chiếc mũ mặt trời màu xanh lá cây phối với quần yếm đỏ rực rỡ, Tạ Tranh nhìn thế nào cũng thấy chói mắt.
Trên cổ Tạ Tích không biết lấy đâu ra một chuỗi vòng cổ, hạt rất to. Tạ Tranh quay đầu gọi Lộ Lộc đang đánh răng: “Nhìn Sa Tăng phiên bản Giáng sinh kìa.”
Lộ Lộc: “…………”
Lộ Lộc hít sâu một hơi, hai hơi, ba hơi, đối diện với đôi mắt Tạ Tích tràn đầy sự ngây thơ, cuối cùng cũng kiềm chế bản thân không bật cười thành tiếng.
Cậu bế Tạ Tích vào lòng: “Bé con Tiểu Tích đáng yêu quá, rực rỡ quá, giống như một bông hoa vậy.”
Bông hoa rực rỡ đẹp đẽ cuộn tròn trong lòng Lộ Lộc cười khúc khích, vui vẻ.
Đột nhiên, Tạ Tích chú ý đến một điều gì đó, chớp chớp mắt nhìn Tạ Tranh.
Tạ Tranh nhướng mày với cậu bé trong gương: “Sao thế?”
Tạ Tích ưỡn bụng mình ra, ngón tay chọc chọc vào đó: “Ba ba, bụng to ra.”
Tạ Tranh nhướng mày.
Hiện tại anh chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ, quả thực không che được phần bụng dưới, thảo nào Tạ Tích sẽ phát hiện. Tạ Tranh nói với cậu bé: “Bởi vì con sắp có em trai hoặc em gái rồi.”
Tạ Tích chớp chớp đôi mắt đen láy, hỏi Tạ Tranh: “Con sẽ là anh trai?”
Tạ Tranh gật đầu.
Cũng không biết rốt cuộc là Tạ Tích có hiểu hay không, nhưng nụ cười trên mặt thì có vẻ rất vui mừng. Cậu bé cứ cười khúc khích cho đến khi ăn xong, ôm cổ Tạ Tranh hỏi anh: “Vậy ba ba, ba có thể sinh cho con một người anh trai hay chị gái không?”
Tạ Tranh: “….”
“Khó đấy.” Anh nói: “Rất khó thực hiện.”
Tạ Tích hỏi: “Ba ba, ba lợi hại như vậy cũng không được ạ?”
Tạ Tranh không ngờ mình trong mắt Tạ Tích đã là sự tồn tại vạn năng như vậy.
Anh nhét một cây kẹo mạch nha vào miệng Tạ Tích: “Ba rất lo lắng cho giáo viên sinh học của con sau này đấy.”
Lộ Lộc ở bên cạnh, miếng cháo cuối cùng cũng ăn không nổi nữa, vai run bần bật: “Phụt cười…”
Đưa Tạ Tích đến trường mẫu giáo xong, Lão Điền chở Tạ Tranh đến công ty.
Đợi đèn đỏ, Tạ Tranh đột nhiên nảy sinh chút tò mò: “Lão Điền.”
Lão Điền quay đầu lại.
Tạ Tranh ra hiệu cho Lão Điền bằng ánh mắt.
Lão Điền nhìn theo ánh mắt Tạ Tranh: “Chiếc áo khoác này đẹp đấy.”
Tạ Tranh không nói gì, tiếp tục ra hiệu bằng ánh mắt cho Lão Điền.
Lão Điền cảm thấy áp lực khó hiểu, anh ta lại nhìn Tạ Tranh một lượt, cuối cùng cũng phát hiện ra điểm bất thường.
Anh ta “À” một tiếng, trên mặt lộ ra nụ cười đầy thấu hiểu và khoan dung: “Anh Tạ có phải gần đây không tập thể dục không? Không sao đâu, hai ngày nữa sẽ gầy đi thôi.”
Tạ Tranh: “…………”
Thôi, không sao.
Lộ Lộc quay mặt đi, đối diện với cửa kính xe, không cho Tạ Tranh nhìn thấy khuôn mặt của mình.
Mặc dù vậy, Tạ Tranh cũng biết Lộ Lộc đang làm gì, anh dùng giày da đá nhẹ vào Lộ Lộc một cái: “Cười cái quái gì.”
Lộ Lộc lập tức cười rồi quay đầu lại.
Cậu đưa tay nắm lấy tay Tạ Tranh, ngón tay luồn vào kẽ tay Tạ Tranh, đan mười ngón tay vào nhau, các đầu ngón tay khẽ ma sát vào nhau.
Lão Điền nhìn kính chiếu hậu, chậm rãi kéo vách ngăn lên.
Tạ Tranh cảm thấy Lão Điền hơi thừa thãi.
Đêm qua anh vô cùng thỏa mãn. Lộ Lộc rất cố gắng, sau đó khi mệt lại dùng tay giúp anh thêm hai lần, ngón tay thon dài chăm sóc Tạ Tranh một cách chu đáo từ trong ra ngoài, mang theo chút kích thích mới lạ. Cả cơ thể Tạ Tranh đều ở trạng thái thỏa mãn tột độ, ngay cả việc hôn môi cũng không muốn, bây giờ chỉ muốn tự mình cuộn tròn.
Ngay khi Tạ Tranh chuẩn bị rút tay về, nghe thấy Lộ Lộc nói: “Chú Tạ, em đã nghĩ kỹ rồi.”
Lộ Lộc: “Em vẫn chuẩn bị để thi thạc sĩ.”
Tạ Tranh: “Được.”
“Năm nay không kịp nữa rồi, em chỉ có thể tham gia kỳ thi năm sau. Em có thể vừa học vừa tham gia những cuộc thi mà thầy Tống giới thiệu cho mình.”
Tạ Tranh lại gật đầu.
Anh không phải không hứng thú với kế hoạch tương lai của Lộ Lộc, chỉ là cảm thấy dù học tiếp hay làm việc, thậm chí không làm gì cả, thực ra cũng rất tốt. Giống như kế hoạch tương lai anh dành cho Tạ Tích: nhặt ve chai, làm người mù chữ, quét rác, lái xe cẩu, tốt thôi, đều tốt cả. Sống vui vẻ là được. Còn về kế hoạch công ty, quản lý vóc dáng, thu nhập hàng năm bao nhiêu, là yêu cầu Tạ Tranh đặt ra cho bản thân mình.
“Còn có thể…” Lộ Lộc chưa nói hết câu: “Còn có thể chăm sóc chú. Mang thai đôi rất vất vả.”
Tạ Tranh “ồ” một tiếng.
Giai đoạn cuối thai kỳ quả thực không dễ dàng, Lộ Lộc không nghi ngờ gì là người rất biết chăm sóc người khác, Tạ Tranh cũng không khách sáo với cậu.
Buổi tối Tạ Tranh về nhà một chuyến.
Người đàn ông họ Từ đã đăng ký kết hôn với Mạnh Hải Anh.
Mạnh Hải Anh muốn không tổ chức đám cưới, hai gia đình cùng ăn bữa cơm thân mật là được rồi, nhưng Tạ Tranh kiên quyết từ chối.
“Sao có thể để lão già đó chiếm hết lợi lộc chứ.”
Tạ Tranh cắn kẹo mạch nha, giọng điệu rất kiên quyết: “Không những phải tổ chức, mà còn phải tổ chức thật lớn. Toàn bộ chi phí do nhà lão ta chi trả.”
Tạ Lý ở bên cạnh phụ họa: “Đúng thế, đúng thế!”
Mạnh Hải Anh không cãi lại được hai người họ, đành phải gật đầu đồng ý. Gần đây bà đang trong giai đoạn chọn váy cưới.
Bà vốn yêu cái đẹp, ngày nào cũng kéo mẹ Tạ Lý cùng chọn váy. Lần này Tạ Tranh về thì thấy một đống catalogue váy cưới trên sàn nhà.
Mạnh Hải Anh ngồi trên ghế sofa, cười chào Tạ Tranh: “Về rồi đấy à.”
Tạ Tranh gật đầu với Mạnh Hải Anh và mẹ Tạ Lý. Mẹ Tạ Lý nói: “Tiểu Lý đang rửa trái cây trong bếp.”
Tạ Tranh nhìn mẹ mình.
Mẹ anh bên trái một chồng catalogue, bên phải một đống vải vóc, tóc uốn xoăn thành những lọn rất đẹp, da dẻ vẫn rất trắng trẻo, trẻ trung, đôi mắt đen láy cong cong, vẻ nghiêm túc thường ngày đã giảm đi không ít, trông bà rất vui vẻ.
Tạ Lý bưng đĩa anh đào lớn từ bếp ra, đứng bên cạnh Tạ Tranh, ghé tai Tạ Tranh thì thầm: “Bác gái có vẻ hơi hấp tấp rồi, em luôn cảm thấy người đàn ông đó không có ý tốt.”
“Không sao.” Tạ Tranh chọn một quả anh đào: “Anh đã cho người theo dõi rồi. Lão già đó có muốn gây chuyện cũng không thể làm lớn được.”
Tạ Lý bĩu môi: “Dù sao anh cũng nên khuyên bác gái một chút.”
Tạ Tranh cười: “Không khuyên được. Hãy chấp nhận đi, chấp nhận bác gái của chú chính là một người ngu ngốc đáng thương như thế.”
Tạ Lý: “… Này!”
Anh ta lo lắng nhìn về phía hai người phụ nữ, thấy bọn họ không chú ý đến cuộc trò chuyện của họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Tạ Lý cầm một quả anh đào, nhìn Tạ Tranh từ trên xuống dưới: “Em cảm thấy anh hình như đã thay đổi rồi?”
Tạ Tranh quay đầu lại đầy hứng thú: “Thay đổi thế nào?”
Anh vô thức nghĩ Tạ Lý sẽ nói anh “béo lên”, dù sao Lão Điền cũng nghĩ như thế.
Tạ Lý trầm ngâm nói: “Trở nên chín chắn hơn.”
Tạ Tranh trước đây giống như một con dao sắc bén, gai góc chói lọi, cả người toát ra vẻ công kích rất cao.
Tạ Tranh bây giờ lại có cảm giác như con dao đã được tra vào vỏ.
Không còn phô trương sự sắc bén lạnh lùng ra bên ngoài nữa, giấu đi sự hung hăng vào sâu bên trong, chín chắn hơn, cũng khó đối phó hơn.
Khóe miệng Tạ Tranh cong lên một nụ cười sâu hơn một chút.
Anh không cảm thấy mình trở nên chín chắn hơn, Tạ Tranh cảm thấy mình cuối cùng đã học được cách chấp nhận.
Từ khi anh chấp nhận việc Lộ Lộc có thể qua đời, anh cũng chấp nhận việc mẹ mình là một kẻ ngu ngốc đáng thương mắc kẹt trong suy nghĩ của mình, chấp nhận cái chết của Mễ Đoàn và rắn con, chấp nhận bản thân đến nay vẫn thích alpha, vẫn bị alpha khác thu hút, và chấp nhận Tạ Tiến Đức và Mạnh Hải Anh đến nay vẫn không chấp nhận việc anh thích alpha.
Lúc đó Lộ Lộc lải nhải rất nhiều điều mà Tạ Tranh không muốn nghe, nhưng có một câu Tạ Tranh cảm thấy cậu nói rất đúng.
Lộ Lộc nói: Chú Tạ, chú không làm sai bất cứ điều gì cả.
Về đến nhà thì trời đã rất muộn.
Lộ Lộc đã để phần cơm cho anh. Tạ Tranh ngồi trước bàn vừa ăn cơm vừa trả lời tin nhắn. Một lúc sau, Lộ Lộc ngồi đối diện anh, Tạ Tranh thấy trên tay áo Lộ Lộc có dính vết màu vẽ.
Anh hỏi: “Đã vẽ rồi à?”
“Em thử vẽ một chút, tay vẫn còn hơi run, nhưng đã tốt hơn trước rất nhiều rồi ạ.”
Nụ cười của Lộ Lộc rất rạng rỡ: “Hôm nay em nói với thầy Tống là em chuẩn bị thi thạc sĩ, thầy Tống vui lắm.”
Tạ Tranh gật đầu: “Thầy ấy luôn rất coi trọng em.”
Lộ Lộc: “Thực ra em có một chuyện muốn bàn với chú…”
Tạ Tranh nhướng một bên lông mày nhìn Lộ Lộc.
“Dù sao bây giờ công ty cũng không còn ký túc xá nữa. Em có thể thuê nhà, cũng có thể về nhà bà nội mà ở. Và còn, khụ, ở cùng với chú.”
Tạ Tranh hiểu rồi.
Tạ Tranh hỏi: “Em nghĩ sao?”
Đôi mắt màu nhạt của Lộ Lộc nhìn anh: “Chú Tạ, em muốn ở chung với chú.”
Tạ Tranh: “….”
Vừa nãy còn vòng vo tam quốc, bây giờ lại đột nhiên thẳng thắn, cái đồ nai ngốc này.
Tạ Tranh cười: “Thế thì em cứ ở chỗ tôi.”
Lộ Lộc lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Chú Tạ, em muốn sống chung với chú.”
Không phải là ở nhờ, không phải là thỉnh thoảng ghé qua như trước. Ngay cả khi hai người luôn ngủ trên cùng một chiếc giường, ngay cả khi trong phòng ngủ của Tạ Tranh có một ngăn tủ dành riêng để quần áo của cậu, trên bồn rửa mặt trong phòng tắm cũng có bàn chải đánh răng của cậu, nhưng đó chưa gọi là sống chung.
Lộ Lộc khao khát được bước vào không gian riêng tư của Tạ Tranh, dùng mùi hương của mình lấp đầy tổ ấm của Tạ Tranh, hai người hòa quyện vào nhau, không phân biệt của anh hay của tôi, không bao giờ chia xa nữa.
Tạ Tranh không nói gì ngay lập tức, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lộ Lộc. Lộ Lộc liền dùng ánh mắt thẳng thắn của tuổi trẻ đối diện với anh.
Tạ Tranh đặt đũa xuống, ngả người ra sau ghế, ung dung bắt chéo chân. Anh hạ giọng, dùng chất giọng mập mờ, quyến rũ hỏi Lộ Lộc: “Tại sao?”
“Bởi vì em…” Lộ Lộc nói được ba chữ, nói đến nửa chừng, đột ngột dừng lại.
Thái độ của Tạ Tranh đã thể hiện một điều.
Anh ấy muốn nghe lời tỏ tình của mình rồi, cũng muốn đáp lại lời tỏ tình của mình.
Nhưng tại sao lại là bây giờ?
Trên người cậu vẫn còn dính vết màu vẽ khô lộn xộn, người vẫn còn gầy, tóc cũng rất ngắn.
Cậu chưa chuẩn bị gì cả, ánh đèn thì sáng trưng, Tạ Tranh lúc này đang ăn món trứng hấp nhiều lỗ khí do cậu làm, ngay cả đôi đũa cũng không phải là một cặp, một chiếc đũa gỗ lim, một chiếc đũa gỗ khế.
Lộ Lộc rất lo lắng, cậu tự mình cũng không biết sự lo lắng này đến từ đâu. Cậu muốn Tạ Tranh đợi mình một chút, ít nhất là đợi mình thay một bộ quần áo khác, đợi cậu chạy ra ngoài mua một bó hoa, lại sợ mình sẽ bỏ lỡ cơ hội này.
Người lớn tuổi nhàn nhã và ung dung nhìn cậu, cái người lớn tuổi đáng ghét này.
Lộ Lộc đột ngột đứng dậy, chân ghế ma sát với sàn nhà phát ra tiếng “két” chói tai. Rồi cậu lại ngồi xuống, giây tiếp theo lại đứng dậy, giống hệt chiếc lò xo mà Tạ Tích thích chơi gần đây, loại có thể bị ấn xuống rồi nảy tung lên.
Lộ Lộc đưa tay nắm lấy tay Tạ Tranh, gần như có chút vội vàng: “Bởi vì em đã xác định chú rồi, em vẫn thích chú, em chính là cảm thấy chú chỗ nào cũng tốt.”
Cậu nói: “Vì em muốn ở bên chú mãi mãi, vì em rất, rất yêu chú, Tạ Tranh.”