Kỳ mẫn cảm bùng phát

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Miệng lưỡi Tạ Tranh sắc sảo thật, ngay cả lúc này cũng không quên buông lời châm chọc.
Lộ Lộc bị anh mắng nào là “thằng quỷ”, “hỗn xược”, “kẻ lừa đảo”, “nai ngơ”, “đồ khốn kiếp”, nhưng cậu chẳng hề phản bác, chỉ cười híp mắt lau đi giọt mồ hôi trên trán, rơi xuống hình xăm trên ngực Tạ Tranh.
Tạ Tranh nghiến răng nghiến lợi mắng: “Mẹ kiếp, mày đang sờ loạn cái gì đấy?”
Nếu Tạ Tranh nói câu này bằng giọng điệu bình thường, chắc chắn sẽ lạnh lẽo đến rợn người.
Nhưng giờ đây, Tạ Tranh chỉ nằm trên giường, mái tóc ướt đẫm mồ hôi, một chân rắn chắc còn gác lên eo Lộ Lộc. Giọng anh khàn đặc, cả người vì đau đớn xen lẫn khoái cảm mà trở nên hỗn loạn, ngay cả những lời mắng chửi cũng nghe như đang ve vãn.
Lộ Lộc nhẹ nhàng vuốt ve làn da mềm mại của Tạ Tranh, rồi vùi mặt vào cổ anh, hít hà mùi pheromone đặc trưng.
Lộ Lộc không ngờ Tạ Tranh lại chấp nhận vị trí nằm dưới nhanh đến thế.
Cậu vốn nghĩ ít nhất mình phải đánh một trận ra trò với Tạ Tranh mới phân định được thắng bại.
Chiếc huy chương treo trên trời ấy cứ thế bị thằng nhóc hư hỏng này hái xuống, bị cậu làm vấy bẩn. Lộ Lộc hiếm khi thấy phấn khích đến vậy, chiếc lưỡi ấm áp lướt quanh gáy Tạ Tranh một vòng, rồi cắn mạnh vào đó.
Tạ Tranh “sì” một tiếng, cười khẽ: “Nai ngơ, đáng yêu thế này cơ à?”
Lộ Lộc ngẩng đầu.
Cả người Tạ Tranh vẫn còn run rẩy, cảm giác như nửa cái mạng đã sắp lìa khỏi thân.
Anh “đệt” hai tiếng, túm lấy tóc gáy Lộ Lộc kéo mặt cậu sát vào mình, hung hăng hôn lên môi cậu một hồi, rồi lại hôn lên mặt cậu một cái: “Ài… thằng lừa đảo, yêu chết em mất.”
Lúc nói chuyện, ánh mắt Tạ Tranh đã mất tiêu cự, mông lung nhìn Lộ Lộc, viền mắt hơi đỏ ửng, ướt át.
Bị đôi mắt như vậy nhìn, Lộ Lộ suýt chút nữa đã tin lời “yêu em” của Tạ Tranh là thật.
Lộ Lộc trở nên phấn khích hơn bao giờ hết, tay cậu không biết từ lúc nào đã bắt đầu run rẩy. Cậu giúp Tạ Tranh lật người lại, để anh quay lưng về phía mình, không muốn Tạ Tranh nhìn thấy vẻ mặt ngốc nghếch của mình lúc này.
**
Sau khi kết thúc, cả hai đều có chút mất hồn. Lộ Lộc lăn từ trên người Tạ Tranh xuống, nằm song song với anh trên giường.
Nếu là người yêu, lúc này có lẽ sẽ có một cái ôm. Nhưng cả hai đều không phải, Lộ Lộc lặng lẽ nhìn lên trần nhà, nhiệt độ nóng bỏng trên cơ thể cậu dần tản đi trong phòng.
Tạ Tranh duỗi chân đá Lộ Lộc một cái: “Lấy thuốc lá cho tôi.”
Lộ Lộc xuống giường tìm một lúc lâu, cuối cùng cũng thấy chiếc quần của Tạ Tranh trong phòng tắm.
Quần đã ướt sũng, hộp thuốc cũng trơn ướt, may mắn là thuốc lá bên trong vẫn còn khá nguyên vẹn. Lộ Lộc chọn điếu khô ráo nhất, mang bật lửa và gạt tàn đến, rồi giúp Tạ Tranh châm thuốc.
Đợi Tạ Tranh nhả ra một vòng khói thuốc, Lộ Lộc quay lại, nhặt quần áo ướt sũng của cả hai trên sàn nhà bỏ vào máy sấy.
Cuối cùng, cậu hỏi Tạ Tranh: “Chú có muốn ăn gì không? Cháu gọi nhé.”
Thật sự còn chu đáo hơn cả cô trợ lý đã theo Tạ Tranh hai năm.
“Không cần.” Tạ Tranh khoe kỹ năng nhả khói thành vòng, cười xấu xa nhìn Lộ Lộc.
Vừa rồi anh đã cắn Lộ Lộc không ít, trên người chàng trai trẻ giờ đây toàn là vết hôn và vết cắn. Làn da cậu rất trắng, khiến những vết này càng nổi bật.
Tạ Tranh nhìn thành quả của mình, hồi tưởng lại chuyện tình dục vừa rồi thật sự sung sướng tột độ, tâm trạng vô cùng tốt: “Lát nữa đưa số tài khoản cho tôi.”
Đợi máy sấy kêu xong, Tạ Tranh đứng dậy lấy quần áo.
Lúc nằm thì không sao, nhưng vừa đứng dậy, Tạ Tranh mới phát hiện eo mình đau như thể bị tàu hỏa cán qua, suýt chút nữa không đứng vững.
Lộ Lộc nhìn Tạ Tranh mặc từng món đồ: “Chú đi đâu ạ?”
“Đi tưới hoa cho thầy Tống của mấy đứa.” Tạ Tranh chỉnh lại thắt lưng: “Phòng mở đến trưa mai, em về trước lúc đó là được.”
Anh vừa nói vừa bước ra ngoài, khi tay đã đặt lên tay nắm cửa, lại nghĩ đến điều gì đó, ngoắc ngoắc tay với Lộ Lộc: “Bảo bối lại đây, để chồng hôn một cái.”
Lộ Lộc cong mắt cười, bước đến.
Tạ Tranh nhéo cằm cậu, hôn một lúc.
Nụ hôn hương bưởi mang lại cảm giác tốt đến bất ngờ. Tạ Tranh xấu tính đút cho Lộ Lộc một ngụm nước miếng, rồi mới thỏa mãn quay người rời đi.
Sau khi Tạ Tranh rời đi, Lộ Lộc dọn dẹp sơ qua căn phòng bừa bộn.
Dầu bôi trơn Lão Điền mua còn lại hơn nửa chai, hộp bao cao su mười cái cũng chỉ còn một nửa.
Hai thứ này chỉ là mua đại ở hiệu thuốc ven đường, thành thật mà nói, Lộ Lộc thấy không dễ dùng, mùi cũng không dễ chịu. Nhưng cậu vẫn cất chúng đi, để phòng lần sau cần dùng đến.
Lúc 7 giờ 45 sáng, thẻ ngân hàng của Lộ Lộc nhận được khoản chuyển khoản tròn 20.000 tệ.
Sáng nay cậu có tiết học, lúc nhận được tin nhắn, cậu đã ở trong ký túc xá thay quần áo.
Thôi Tùng Bách mơ mơ màng màng mở mắt, thấy Lộ Lộc đứng bên dưới liền tỉnh táo hẳn: “Ôi trời ơi! Hết hồn! Tiểu Lộc, mày về khi nào thế?”
“Vừa mới nãy thôi, tao đang định gọi mày dậy đây.”
Thôi Tùng Bách “ồ” một tiếng, mò kính dưới gối đeo vào, nhìn rõ Lộ Lộc thì lại giật mình: “… Tiểu Lộc?! Sao mặt mày đỏ thế? Khóe miệng sao lại còn chảy máu?? Trên cổ cũng đỏ??? Đêm qua ở quán bar lại có người gây chuyện phải không? Mày bị đánh à?”
Không biết Tạ Tranh cố ý hay vô tình, trên mặt và cổ Lộ Lộc tuy cũng có để lại dấu vết, nhưng ít nhất chúng không phải là dấu răng.
Những dấu vết trên cơ thể thì trông tệ hơn nhiều: vết răng cắn sâu đến chảy máu trên vai, ngực đầy những dấu vết bị gặm nhấm, ngay cả mặt trong đùi cũng có dấu răng.
Nhưng những điều này Lộ Lộc sẽ không nói cho Thôi Tùng Bách biết. Cậu kéo cổ áo hoodie lên, khoác thêm một chiếc áo cổ lọ bên ngoài, cong mắt cười: “Ừm.”
Không ai biết hôm qua cậu và Tạ Tranh hôn nhau suýt nữa thì thiếu dưỡng khí, cậu và Tạ Tranh đã làm tình với nhau.
Không ai biết hôm qua Tạ Tranh đã gọi cậu một tiếng “bảo bối”, mắt long lanh khen cậu giỏi, nói thích cậu, nói yêu chết cậu rồi.
Lộ Lộc vì bí mật này mà trở nên vui vẻ, màu mắt nhạt cũng vì thế mà sâu hơn một chút.
Trong giờ học, cậu tranh thủ gửi tin nhắn cho Tạ Tranh, báo rằng mình đã nhận được tiền chuyển khoản, phía sau còn thêm một biểu tượng trái tim đáng yêu.
Tạ Tranh không trả lời.
Trên thực tế, hai ngày nay Tạ Tranh bận rộn đến mức muốn bay lên trời.
Tưởng chừng chỉ là một hợp tác dự án nhỏ, nhưng vì chính sách mới ban hành, nó đã trở thành lĩnh vực trọng điểm được cấp trên ủng hộ, chỉ cần thao tác thêm một chút, thậm chí có khả năng được đưa vào thí điểm.
Những ngày này Tạ Tranh mở mắt nhắm mắt đều là họp hành, chạy đến công ty của mấy ông chủ. À, còn phải chăm sóc hoa cỏ tổ tông của Tống Thanh Viễn nữa, đến cả cơm cũng sắp không có thời gian ăn.
Lần đó với Lộ Lộc thực sự đã dập tắt được cơn nghiện của anh. Mấy ngày nay anh thậm chí không tự mình giải quyết nữa, chỉ không ngừng làm việc. Tạ Tranh còn khá thích cái cảm giác bận rộn này.
Đến khi nhớ đến Lộ Lộc, là nhờ một tin nhắn của Tống Thanh Viễn.
[Alpha liệt dương đáng thương]: Anh em tốt, giang hồ cấp cứu.
[Tạ]: .
[Alpha liệt dương đáng thương]: Tôi có đồ bỏ quên trong ngăn kéo văn phòng. Chìa khóa ở trong túi áo khoác gió trong tủ quần áo phòng ngủ của tôi ấy, tôi đã bảo Lộ Lộc đến nhà lấy, cậu có nhà lúc nào?
Lộ Lộc?
Giống như một tia sét sáng chói lóe lên trong đêm tối, khuôn mặt Lộ Lộc hiện lên rõ mồn một trong đầu Tạ Tranh.
Tiếp theo, Tạ Tranh nghĩ đến đêm hôm đó.
Đôi mắt nhạt màu của Lộ Lộc nhìn anh, mái tóc mềm mại bị anh nắm trong lòng bàn tay. Đôi môi bị anh gặm đến đỏ tươi, còn mang theo nụ cười, nâng một chân anh lên, hỏi anh: “Chú Tạ, cháu không có kinh nghiệm, như vậy có sướng không ạ? Sướng không ạ? … Ưm a…”
Giống như tia lửa chạm vào sợi bông khô, một ngọn lửa bùng lên dữ dội dọc theo bụng dưới Tạ Tranh.
Cả căn phòng lập tức tràn ngập mùi thuốc lá và hồ tiêu, nồng nặc và hăng cay.
Tạ Tranh mạnh mẽ chộp lấy thuốc ức chế, tiêm cho mình một mũi.
Trong điều kiện không có pheromone của Omega dẫn dụ, tần suất kỳ mẫn cảm bình thường của Alpha là ba tháng đến nửa năm một lần, mỗi lần kéo dài nửa tháng đến một tháng.
Trong thời gian này, dù đã tiêm thuốc ức chế, Alpha không được pheromone an ủi, không thể đánh dấu Omega thực ra vô cùng khổ sở. Họ sẽ xuất hiện các triệu chứng như cảm xúc không ổn định, dễ cáu gắt, bồn chồn lo lắng, làm tổ và ham muốn tình dục đặc biệt mạnh mẽ.
Thông thường, Alpha gặp kỳ mẫn cảm sẽ chọn xin nghỉ không đi làm, không đi học, đóng cửa không ra ngoài.
Nhưng cùng với việc hiệu quả của thuốc ức chế ngày càng tốt hơn, những vụ việc Alpha gây thương tích trong kỳ mẫn cảm thường xuyên xuất hiện trên tin tức trước đây đã giảm đi rất nhiều. Thuốc ức chế dạng miếng dán và dạng uống thậm chí có thể khiến Alpha không cảm thấy đau đớn.
Tuy nhiên, đối với đại đa số Alpha, kỳ mẫn cảm vẫn rất khó khăn để vượt qua.
Tạ Tranh thì không sợ kỳ mẫn cảm như các Alpha khác, chỉ là cảm thấy khá buồn cười khi kỳ mẫn cảm đã ủ lâu như vậy, lại chỉ vì nghĩ đến Lộ Lộc mà bùng phát toàn diện.
Thuốc ức chế dần phát huy tác dụng, mùi hương trong không khí nhạt đi nhiều. Tạ Tranh suy nghĩ một chút, nhắn lại cho Tống Thanh Viễn: Sau chín giờ.
Anh lại quan tâm đến tình hình gần đây của thằng bạn thân, nhưng Tống Thanh Viễn không nói nhiều, chỉ nói ở quê mỗi ngày ngắm biển, vẽ tranh, rất thoải mái.
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Tống Thanh Viễn, Tạ Tranh gọi một cuộc gọi thoại cho Lộ Lộc.
Hơn mười giây sau, cuộc gọi được bắt máy: “Chú Tạ.”
Bên kia rất ồn ào, có tiếng nhạc náo nhiệt. Ngũ giác của Alpha trong kỳ mẫn cảm nhạy bén hơn bình thường, đây được coi là tiếng ồn đối với Tạ Tranh. Anh nhíu mày: “Đang ở đâu đấy?”
“Ở Trung tâm hoạt động sinh viên ạ. Câu lạc bộ nhảy hip-hop đang tập luyện. Cháu phụ trách ánh sáng.”
Lộ Lộc cười: “Sau mùng 1 tháng 5 là lễ kỷ niệm trường, chú Tạ có đến không ạ?”
Trong ấn tượng, hình như Đại học Y đúng là có hoạt động như vậy. Tạ Tranh không hứng thú nói: “Để xem đã.”
Lộ Lộc “ừm” một tiếng.
Tạ Tranh hỏi cậu: “Thầy Tống của các em đã nói với em chưa, bảo em đến lấy chìa khóa.”
Bên Lộ Lộc có người gọi cậu, Lộ Lộc khẽ “ừm” một tiếng. Lúc nói chuyện với Tạ Tranh lần nữa, giọng cậu nghe như đang thất thần: “Nói rồi ạ.”
Giọng nói nhẹ nhàng này trùng lặp với một khoảnh khắc nào đó, Tạ Tranh liếm môi, trực tiếp cúp điện thoại, gọi lại bằng video call.
Lộ Lộc lại bắt máy, đeo tai nghe có dây, tóc buộc sau gáy, mặc một chiếc áo hoodie màu trắng, trông vô cùng trẻ trung năng động.
Môi trường bên cậu có chút tối, có thể nhìn thấy có người đang đi lại cách đó không xa. Tạ Tranh hỏi cậu: “Bảo bối, vết hôn kia biến mất chưa?”
Lộ Lộc híp mắt cười một cái, cũng không kiểu cách, trực tiếp kéo cổ áo hoodie xuống.
Bên cạnh yết hầu vẫn còn hơi đỏ một chút, nhưng nếu không nhìn kỹ thì sẽ không thấy có gì bất thường.
Tạ Tranh nhìn chằm chằm vào xương quai xanh tinh tế của chàng trai, cười xấu xa: “Tối không cần đến đây, trực tiếp đến khách sạn đợi tôi, vẫn là phòng lần trước.”
Lộ Lộc dùng ngón tay chạm vào khuôn mặt góc cạnh của Tạ Tranh trên màn hình điện thoại, cười rất ngoan ngoãn: “Vâng ạ, chú Tạ.”
**
Weibo của Lộ Lộc
[Đã đăng một ngày trước]
@Deer: Sắp hết hoàn toàn rồi ^^