Chồng, Yêu Cưng Chết Mất!

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chồng, Yêu Cưng Chết Mất!

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Buổi tối, Tạ Tranh đến khách sạn trước.
Anh không vội vào, mà dặn Lão Điền đỗ xe ở phía đối diện.
Lão Điền đã đi theo Tạ Tranh hơn mười năm. Ngày trước, khi Tạ Tranh đánh nhau, anh ta lo việc canh chừng; khi Tạ Tranh bị thương, anh ta chạy đi mua trái cây. Giờ đây, Tạ Tranh đã phát đạt, anh ta trở thành người chạy việc, lái xe riêng cho Tạ Tranh.
Không phải là công việc gì đáng xấu hổ, ít nhất thì nó ổn định hơn rất nhiều người khác, tiền thưởng cũng rất hậu hĩnh.
Lão Điền nhìn Tạ Tranh qua gương chiếu hậu, nhận thấy tâm trạng của đối phương khá tốt. Anh ta gọi Tạ Tranh: “Anh ơi, chỗ này không được đỗ xe lâu đâu. Lát nữa em sẽ lái xe ra bãi đậu phía sau, khi nào anh ra thì gọi cho em nhé.”
Tạ Tranh khẽ ừ một tiếng.
Trong khi đang nói chuyện, Lộ Lộc bước ra từ lối ra tàu điện ngầm gần đó. Cậu nhìn quanh cửa khách sạn một lượt, không thấy Tạ Tranh đâu, liền lấy một chiếc bánh mì từ túi đeo chéo ra và bắt đầu ăn.
Tạ Tranh: “……”
Anh thấy buồn cười, liền giơ điện thoại chụp một tấm ảnh Lộ Lộc qua cửa kính xe, rồi gửi cho cậu.
Lộ Lộc một tay cầm bánh mì, một tay lấy điện thoại ra.
Sau khi xem rõ nội dung Tạ Tranh gửi, cậu ngẩng đầu nhìn quanh vài lần, lập tức tìm thấy xe của anh.
Đúng lúc đèn giao thông chuyển màu, đèn xanh chỉ còn vài giây cuối cùng, Lộ Lộc nhanh chân chạy đến trước xe Tạ Tranh, cúi người cười híp mắt nhìn vào ghế sau: “Chú Tạ? Chú ở trong đó ạ?”
Tạ Tranh hạ cửa kính xe xuống, trêu chọc cậu: “Em là học sinh tiểu học đi dã ngoại đấy à?”
Lộ Lộc giơ chiếc bánh mì đã ăn gần hết trên tay lên: “Ngon lắm ạ, nhân kem. Chú Tạ có muốn thử một chút không ạ?”
Tạ Tranh nhìn Lộ Lộc, đột nhiên đưa tay ra, dùng ngón cái quệt nhẹ khóe miệng Lộ Lộc, rồi đưa lên miệng mút một cái, cười cợt: “Cũng thường thôi.”
Lộ Lộc sững sờ, khóe môi khẽ cong lên một chút.
Tạ Tranh xuống xe: “Đi thôi.”
Nói rồi, nhưng lúc đó đèn vẫn đang đỏ. Đợi đèn chuyển màu, Lộ Lộc đã ăn sạch phần bánh mì còn lại trong chớp mắt, rồi lại mò ra một chai nước và một lọ thuốc nhỏ, đổ ra hai viên thuốc trắng bé xíu, uống cùng với nước.
“Cái gì đấy?” Tạ Tranh nhíu mày: “Thuốc bổ trợ sinh lý à?”
Lộ Lộc suýt sặc nước, ho khan hai tiếng: “Chỉ là vitamin thôi ạ.”
Đôi giày da sáng bóng của Tạ Tranh khẽ đá vào giày thể thao của Lộ Lộc, anh trêu chọc: “Ăn nhiều thế, lát nữa lại nôn ra bây giờ.”
Lộ Lộc vốn tính tình tốt, đôi mắt cong cong: “Sẽ không đâu ạ.”
Lên lầu vào phòng, Tạ Tranh trực tiếp túm cổ áo Lộ Lộc, kéo cậu cúi xuống.
Anh cắn mạnh vào môi Lộ Lộc, nếm được vị kem ngọt ngào hòa lẫn với vị thuốc đắng chát bất thường.
Ngũ giác của Alpha trong kỳ mẫn cảm vốn nhạy bén, mùi vị này xộc thẳng lên não Tạ Tranh, khiến anh cảm thấy kinh tởm, “phì phì” mấy tiếng: “Em đi đánh răng cho tôi ngay!”
“Chú Tạ không thích ăn ngọt? Hay không thích vị đắng ạ?”
Tạ Tranh nhíu mày: “Nhanh lên!”
Lộ Lộc cố nén cười chui vào phòng tắm, đánh răng sạch sẽ, rồi dùng nước súc miệng súc lại hai lần. Khi đi ra, cậu không thấy Tạ Tranh đâu, nhưng lại nghe thấy tiếng nước chảy từ lầu trên vọng xuống.
Căn phòng khách sạn này có cấu trúc hai tầng, sang trọng hơn bất kỳ căn phòng nào Lộ Lộc từng ở trước đây rất nhiều. Lần trước cậu hoàn toàn không có thời gian để ý, đến lúc này mới nhận ra, Tạ Tranh có lẽ đang tắm ở phòng tắm trên lầu.
Để đảm bảo “trải nghiệm” của khách hàng, Lộ Lộc cũng rất có trách nhiệm đi tắm.
Khi đi ra, Lộ Lộc đã mặc đồ chỉnh tề, trong khi Tạ Tranh trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, nằm ngửa trên sofa xem TV, giữa các ngón tay còn kẹp một điếu thuốc.
Nhìn thấy Lộ Lộc, Tạ Tranh hơi chống người lên: “Lại đây.”
Lộ Lộc đi đến ngồi bên cạnh anh, cúi mắt nhìn hình xăm trên cánh tay Tạ Tranh, có chút tò mò: “Đây là xương chó con ạ? Là chó chú nuôi à?”
“Tôi trả tiền cho em là để em nói chuyện phiếm với tôi à? Có cần chia sẻ luôn cả nhà có bao nhiêu người, lương hưu của ông bà là bao nhiêu không?”
Tạ Tranh cười khẩy, rít một hơi thuốc, rồi thổi hết khói vào miệng Lộ Lộc, sau đó đưa đầu lưỡi chặn lại, dùng lực quấn lấy lưỡi cậu.
Chỉ một nụ hôn không hề dịu dàng như vậy, lại khiến kỳ mẫn cảm mà Tạ Tranh vừa cố gắng kìm nén bùng nổ. Cả căn phòng lập tức tràn ngập mùi hồ tiêu nồng nàn. Tạ Tranh ấn Lộ Lộc xuống sofa, cảm thấy răng ngứa dữ dội, túm lấy cổ áo cậu, cắn vào gáy Lộ Lộc một cái.
Alpha rõ ràng không thể hoàn thành bất kỳ sự đánh dấu nào với một Alpha khác, sự bồn chồn của Tạ Tranh không được giải tỏa chút nào.
Hơi thở của Alpha trưởng thành vang lên ngay bên tai Lộ Lộc, hơi nóng và ẩm ướt phả vào làn da ở cổ cậu, mang theo sự khao khát nồng đậm.
Hơi thở của Lộ Lộc cũng dần trở nên gấp gáp hơn, cậu giơ tay ấn vào gáy Tạ Tranh, an ủi anh: “Chú Tạ đừng vội, đừng nóng nảy.”
Giọng Tạ Tranh vang lên khàn khàn ngay bên tai, mang theo hơi thở dục vọng, nhưng lời nói lại không mấy dễ nghe: “Không được thì trả tiền lại cho ông đây! Ông đây hủy đăng ký!”
Lộ Lộc suýt bật cười thành tiếng: “……”
Hủy đăng ký?
Đây là coi cậu như thành viên bao theo tháng sao?
Cậu biết lần trước cả hai đều là lần đầu tiên. Nhưng đối với một “lần đầu” mà nói, nó lại rất khác lạ, không hề có sự ấm áp hay âu yếm.
Lần này Lộ Lộc muốn chậm lại một chút, nhưng Tạ Tranh hiển nhiên không hài lòng với tiết tấu của cậu, anh thúc giục từng chút một.
Cả hai cùng thở ra một hơi, vừa có đau đớn vừa có sung sướng.
Lồng ngực được tay Tạ Tranh chống đỡ có cảm giác tê dại. Lộ Lộc nắm lấy tay Tạ Tranh, dùng môi chạm vào ngón tay anh.
Tạ Tranh lật tay bóp mặt cậu, cúi người xuống hôn cậu, đôi môi kề sát đôi môi hỏi: “Ngoan thế này, là vì thích chồng hay thích tiền của chồng?”
Chưa kịp để Lộ Lộc trả lời, Tạ Tranh đã lắc mạnh đầu một cái.
Những kỳ mẫn cảm trước đây, Tạ Tranh đều tự mình vượt qua, thành thật mà nói, không tính là khó khăn. Anh cũng biết, Alpha được pheromone Omega an ủi sẽ dễ chịu hơn trong kỳ mẫn cảm.
Nhưng bây giờ anh đang ở trạng thái lưng chừng giữa hai điều đó, vừa thỏa mãn lại vừa không thỏa mãn. Cảm giác cơ thể được lấp đầy rất sướng, nhưng chính vì thế, răng lại ngứa dữ dội, cái ham muốn đánh dấu ai đó dâng cao chưa từng có.
Pheromone nồng đậm khiến chính bản thân Tạ Tranh cũng cảm thấy choáng váng, điều này tạo ra cho anh cảm giác như đang say rượu.
Tứ chi mềm nhũn, đầu óc quay cuồng.
Lộ Lộc đưa tay đỡ anh một chút: “Chú không sao chứ ạ?”
“Không sao.”
Lộ Lộc có chút lo lắng cho anh, ngồi dậy, vòng hai tay ôm anh vào lòng, trao cho Tạ Tranh một cái ôm.
Chưa từng có ai trao cho Tạ Tranh một cái ôm mềm mại như thế này. Trong nháy mắt, tóc của Tạ Tranh dựng cả lên: “Mả cha mày đang làm cái gì đấy?! Ghê tởm chết đi được.”
Lộ Lộc lần đầu tiên nhìn thấy Tạ Tranh như vậy, gần như là một con mèo xù lông.
Lộ Lộc cảm thấy Tạ Tranh như vậy rất mới lạ. Cậu mở to mắt nhìn biểu cảm của anh, trong lòng nảy ra hai chữ không hề hợp với Tạ Tranh: đáng yêu.
Lộ Lộc nén cười, một tay bóp lấy gáy của anh, xoa nắn vị trí tuyến thể dưới lớp da thịt Alpha, an ủi anh: “Đừng vội, đừng nóng nảy.”
Tay còn lại luồn qua eo anh, ôm lấy lưng anh, mượn tư thế ôm này để nhẹ nhàng chạm vào Tạ Tranh.
Vì thế, động tác chậm lại, và cũng nhẹ nhàng hơn. Cơ thể Tạ Tranh vốn chỉ cảm thấy đau và sướng, giờ lại cảm nhận được nhiều thứ hơn.
Lộ Lộc luôn nhìn chằm chằm vào mặt Tạ Tranh, đương nhiên phát hiện ra sự thay đổi của anh, vì vậy động tác càng thêm nhẹ nhàng.
Tạ Tranh nghe thấy có tiếng động gì đó.
Anh nhíu mày, nghe một lúc lâu mới phát hiện âm thanh ngắn ngủi đó lại là do chính mình phát ra. Anh đột nhiên giơ tay lên, cắn mạnh vào chính mình.
Tạ Tranh nhíu mày cắn vào hổ khẩu trông rất đẹp mắt. Lộ Lộc mím môi, vẫn kéo tay Tạ Tranh ra.
Vì thế, Tạ Tranh mất đi sự cân bằng trong giây lát, ngã vào người Lộ Lộc.
Anh muốn ngồi thẳng người dậy, nhưng Lộ Lộc lại đột nhiên trở nên rất không nghe lời. Tạ Tranh gối lên ngực Lộ Lộc, nghe tiếng tim đập dữ dội của chàng trai trẻ: “Đệt mẹ… bé nai, ngoan, đừng nhúc nhích… để chồng ngồi dậy.”
Lộ Lộc giả vờ như không nghe thấy gì, cắn vào tai anh.
Cứ như thế, Tạ Tranh cảm thấy mình sắp phát điên rồi. Anh ôm mặt Lộ Lộc: “Bé Nai, Nai ngoan, chồng, yêu cưng chết mất.”
Tạ Tranh nói linh tinh, không biết mình đang nói gì nữa, vô thức cắn vào áo hoodie của Lộ Lộc, lúc thì bảo Lộ Lộc nhanh lên, lúc lại bảo cậu chậm lại.
Lộ Lộc cúi đầu xuống, dùng lực hôn lên đôi môi Tạ Tranh đã trở nên đỏ tươi.
Đến khi buông môi Tạ Tranh ra, Lộ Lộc vẫn có thể nhìn thấy sự mơ màng trên khuôn mặt của anh.
Cậu nhẹ nhàng, mang theo một chút mong đợi thầm kín hỏi Tạ Tranh: “Chú gọi cháu là gì?”
Tạ Tranh tỉnh táo lại trong giây lát từ trạng thái mơ màng, nói đùa: “Chồng.”
Đợi mọi thứ kết thúc, chân trời đã bắt đầu hửng sáng.
Tạ Tranh vẫn nhớ đến Lão Điền. Việc đầu tiên sau khi hồi phục thể lực là dùng giọng khàn khàn gọi điện cho anh ta: “Chú về trước đi.”
Lộ Lộc đã xả đầy nước vào bồn tắm. Một tay đỡ gáy Tạ Tranh, tay kia luồn qua dưới đầu gối anh, bế Tạ Tranh kiểu công chúa đặt vào trong bồn tắm.
Tạ Tranh đưa tay nhéo nhéo mặt Lộ Lộc: “Thể lực của em tốt đấy.”
“Thời điểm đỉnh điểm nhất của cháu là phát tờ rơi hai tiếng, rồi đi đến công viên đóng vai bé con. Trong 48 tiếng làm sáu công việc, thể lực chắc là được luyện ra như vậy đó ạ?”
Lộ Lộc xắn tay áo lên, đưa cánh tay vào trong nước: “Chú Tạ, nhấc eo lên một chút.”
Lần cuối cùng, không biết có vấn đề ở đâu, bao cao su cứ tuột xuống. Tạ Tranh thấy phiền nên không bảo Lộ Lộc dùng nữa, cũng vì thế mà bây giờ mới cần làm thêm một số công việc dọn dẹp.
Tạ Tranh nghiêng người, hỏi Lộ Lộc: “Em rất cần tiền à?”
Câu trả lời của Lộ Lộc rất mập mờ: “Chắc vậy ạ?”
“Em là sinh viên, tiền dùng vào việc gì? Không lẽ chỉ là tiền ăn uống thôi sao?”
Lộ Lộc nhìn vết cắn mình để lại trên lưng Tạ Tranh, cười cười: “Ngành nghệ thuật rất tốn tiền ạ.”
Tạ Tranh nhún vai không phủ nhận. Sự hứng thú nhỏ nhoi của anh đối với Lộ Lộc cũng tan biến theo mấy câu hỏi này, vì vậy dù chủ đề này vẫn có thể tiếp tục, nhưng anh cũng không nói thêm gì nữa.
Lộ Lộc giúp Tạ Tranh dọn dẹp xong, lại lấy thuốc mỡ đến giúp anh bôi thuốc. Tạ Tranh được cậu phục vụ vô cùng thoải mái, thậm chí nảy ra ý muốn tăng lương cho Lộ Lộc.
Tất nhiên, đó cũng chỉ là ý nghĩ thoáng qua mà thôi.
**
Nhật ký Tạ Tranh
[Mười ba năm trước]
Lão già chết tiệt bao nuôi một Omega đã bị tôi phát hiện rồi.
Chẳng lẽ ông ta không nhìn ra người ta đang hám tiền của ông ta sao??
Thật vừa ngu xuẩn vừa kinh tởm.