Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 106: Triệu Nhã Chi ghé thăm
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong phòng bệnh, Tần Thiên và Triệu Tiểu Nhã đang ôm hôn nồng nhiệt. Một tay Tần Thiên còn đang vuốt ve, nắn bóp đôi gò bồng đảo đang phát triển của nàng.
Cốc cốc!
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên. Triệu Tiểu Nhã và Tần Thiên vội vàng tách nhau ra, bối rối chỉnh đốn lại trang phục. May mắn là bọn họ chưa làm đến bước cuối cùng, nếu không chắc chắn sẽ bị bắt quả tang.
- Tần Thiên, dì đây, dì vào nhé!
Từ bên ngoài, tiếng Triệu Nhã Chi vọng vào. Tần Thiên giật mình, sau đó vội ra mở cửa. Triệu Nhã Chi tay cầm hộp cơm bước vào, nhìn thấy Triệu Tiểu Nhã mặt đỏ bừng thì không khỏi nhíu mày.
- A, mẹ, sao mẹ lại đến đây?
Triệu Tiểu Nhã vội vàng ngoan ngoãn đứng dậy đón tiếp, hai tay đan vào nhau, làm ra vẻ đáng yêu.
- Con đó, vốn định mang canh cho Tiểu Thiên mà lại để quên ở nhà. May mà trước khi đi, dì nhìn thấy nên mới mang đến đây!
Triệu Nhã Chi lườm Triệu Tiểu Nhã. Triệu Tiểu Nhã lè lưỡi, cúi đầu.
- Dì Triệu, người ngồi đi ạ.
Tần Thiên vội vàng nói để hóa giải tình huống khó xử.
- Ừ, Tiểu Nhã, con về trước đi. Cả tối qua con không ngủ rồi, về nhà nghỉ ngơi một chút. Chỗ này cứ để mẹ lo.
Nghe Triệu Nhã Chi nói vậy, Triệu Tiểu Nhã liền gật đầu, ngoan ngoãn rời đi như một cô bé.
- Tiểu Thiên, dì nấu cho cháu nồi canh này, bồi bổ cơ thể một chút. Cũng chẳng hiểu sao cháu lại thành ra thế này nữa!
Triệu Nhã Chi vừa nói vừa lấy bát canh ra.
Nhưng Tần Thiên dường như chẳng nghe thấy gì. Vừa rồi bị Triệu Tiểu Nhã khơi gợi dục vọng, bây giờ ngọn lửa ấy vẫn chưa thể dập tắt. Lại nhìn thấy người phụ nữ trưởng thành quyến rũ trước mặt, hắn càng thêm hưng phấn. Triệu Nhã Chi hôm nay lại mặc một bộ đồ vô cùng gợi cảm, vừa mỏng vừa trong suốt, để lộ đôi gò bồng đảo căng tròn đang nhô cao, khiến hắn nhìn mà cảm thấy khô nóng.
- Tiểu Thiên, còn ngẩn ngơ cái gì thế!
Triệu Nhã Chi vội nhắc hắn, chợt phát hiện ra thằng nhóc này đang nhìn chằm chằm vào ngực mình, không khỏi đỏ bừng cả mặt.
- Tiểu sắc lang, không được nhìn nữa! Đã bệnh rồi mà còn thích nghĩ chuyện bậy bạ!
Triệu Nhã Chi thẹn thùng mắng.
- Hì hì, dì Triệu, cháu sớm đã khỏe rồi! Cháu muốn dì, cháu không nhịn được nữa!
Tần Thiên như một con thú đang lên cơn, điên cuồng nhào tới ôm lấy Triệu Nhã Chi, hai tay vồ lấy đôi gò bồng đảo căng đầy, nảy nở của nàng.
- Tiểu… tiểu sắc lang, buông tay ra! Đây là bệnh viện đó!
Triệu Nhã Chi thở dốc nói, đẩy tay Tần Thiên ra, mặt đỏ bừng.
Tần Thiên đã tinh trùng lên não, vội vàng nhảy xuống giường khóa cửa, sau đó lại nhào về phía Triệu Nhã Chi.
- Hì hì, dì Triệu, giờ không ai có thể vào nữa đâu, đừng sợ.
Tần Thiên nói xong, ôm lấy nàng, định hôn lên đôi môi nàng, nhưng Triệu Nhã Chi lại ngăn lại.
- Sắc lang, cậu nói cho ta biết, có phải vừa rồi cậu và Tiểu Nhã vừa làm chuyện xấu phải không?
- A… Cháu… Cháu đâu có! Làm sao cháu lại có thể làm chuyện như vậy? Từ trước đến nay cháu chỉ coi nó là em gái, làm sao có thể làm chuyện cầm thú như vậy!
Tần Thiên vội vàng nghiêm nghị nói.
- Hừ! Đừng tưởng ta không biết! Tiểu Nhã cũng đã thú nhận rồi, nó nói đêm hôm đó cậu đã chiếm đoạt nó!
Triệu Nhã Chi tức giận nói.
- Không có! Cháu đoạt được nàng bao giờ chứ! Cháu chỉ là thấy nàng không nhịn được nên dùng tay giúp nàng giải tỏa thôi!
Tần Thiên vô cùng oan ức phân trần, sau đó mới chợt nhận ra không ổn, hình như mình chưa đánh đã khai.
- Hừ! Coi như cậu còn đàng hoàng! Ta có kiểm tra qua, màng trinh của nàng còn nguyên vẹn. Nhưng ta nói trước cho cậu biết, Tiểu Nhã còn nhỏ, cậu đừng phá hỏng cuộc đời nàng, nếu không ta sẽ không tha cho cậu đâu!
Triệu Nhã Chi đẩy tay lên trán Tần Thiên một cái, nói.
- Dì Triệu, cháu cùng Tiểu Nhã làm chuyện đó mà dì không tức giận sao?
Tần Thiên dè dặt hỏi.
- Hừ! Thằng tiểu sắc lang nhà ngươi có chuyện gì mà không dám làm chứ! Ta chỉ hy vọng cậu có thể đợi Tiểu Nhã lớn hơn chút nữa. Thực ra Tiểu Nhã… không phải là con ruột của ta!
- Gì cơ? Hai người không phải mẹ con ruột sao?
Tần Thiên giật mình, há hốc miệng.
- Ừ, người chồng quá cố của ta bị bất lực, không thể sinh con. Ta bèn đến cô nhi viện tìm một đứa bé về nuôi, đó chính là Tiểu Nhã bây giờ. Ta nuôi nàng như con đẻ, nó từ nhỏ cũng đã biết rồi, nên mới dám cùng cậu làm ra chuyện như vậy.
"Ồ, thì ra là vậy, cháu an tâm rồi."
Tần Thiên ôm lấy Triệu Nhã Chi, định hôn lên môi nàng, nhưng không ngờ nàng lại đẩy ra và nói:
- Mỗi lần ở cùng cậu toàn là bị cậu ức hiếp, lần này đến lượt ta!
Triệu Nhã Chi vừa nói vừa đưa tay nắm lấy đại bổng của Tần Thiên, kéo hết quần áo xuống. Không chút do dự, nàng nắm lấy nó, nhẹ nhàng vuốt ve lên xuống.
- Thế nào rồi, tiểu sắc lang, có thoải mái không?!
Triệu Nhã Chi dùng ánh mắt quyến rũ nói.
- Thoải… thoải mái lắm, dì Triệu, dì mút nó giúp cháu!
Tần Thiên khàn giọng nói.
- Chờ đấy!
Triệu Nhã Chi vừa nói liền cúi người xuống, vươn đầu lưỡi mềm mại ra liếm láp đại bổng. Một cảm giác như điện giật chạy khắp người làm Tần Thiên sướng đến mức run rẩy.
Triệu Nhã Chi cười cười, chiếc miệng nhỏ nhắn đã ngậm một nửa đại bổng. Đầu lưỡi nàng uốn éo quấn lấy cự vật, len lỏi qua từng kẽ, từng rãnh làm Tần Thiên sướng đến phát điên. Hắn hai tay nắm lấy tóc Triệu Nhã Chi ấn mạnh xuống. Triệu Nhã Chi cũng rất biết nghe lời, há miệng nuốt trọn đại bổng của Tần Thiên, đầu lưỡi như một con rắn trườn qua trườn lại. Từng giọt nước bọt chảy ra, từng tiếng ma sát da thịt vang lên, biến cự vật thành một cây gậy sắt nóng bỏng.