Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 109: Kẻ nào dám động vào nữ nhân của ta!
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
– Mẹ nó chứ, cuối cùng cái thằng mặt trắng mày cũng chịu ló mặt ra! Khiến lão tử tìm mỏi cả mắt, hôm nay lão tử phải dạy cho mày một bài học, cái thằng khốn kiếp này!
Tên Đầu Heo nhìn Tần Thiên nói.
– Hừ! Tất cả bọn mày đều phải chết!
Tần Thiên lạnh lùng nhìn tên Đầu Heo và đám côn đồ nói, một luồng sát khí ngút trời từ người hắn tỏa ra, vô cùng hung tợn.
– Ha ha ha… Muốn chúng tao chết ư? Chết cái mẹ mày! Mày nghĩ mày là ai chứ? Đánh thắng được mười mấy thằng chúng tao đã rồi hẵng nói! Bọn mày xông lên bắt hắn cho tao, xem hắn còn dám ngông cuồng nữa không!
Tên Đầu Heo nhìn Tần Thiên với vẻ mặt khinh thường, vung tay ra lệnh cho đám côn đồ xông lên đánh Tần Thiên. Chúng lập tức nghe lời.
– Hừ! Vậy thì để xem, ai mới là kẻ phải chết! Tần Thiên lạnh lùng nói. Ngay sau đó, bên ngoài siêu thị xuất hiện ba chiếc xe. Cửa xe mở ra, một người đàn ông tóc bạc đẹp trai nhảy xuống, theo sau là đám người áo đen tay cầm gậy gộc, mỗi người đều sát khí đằng đằng, bộ dạng cực kỳ hung hãn.
Ai nấy đều toát ra khí thế cuồn cuộn như chuẩn bị lao vào đánh nhau, khiến tất cả mọi người trong siêu thị nhất thời nín thở, ngạc nhiên nhìn sang.
– Thiên ca, người đã đến đông đủ!
Phong Tử đi tới trước mặt Tần Thiên cung kính nói.
– Thiên ca!
Hơn ba mươi tên áo đen phía sau đồng thanh hô vang về phía Tần Thiên, âm thanh vang dội khắp siêu thị, dọa tất cả mọi người giật nảy mình. Tên Đầu Heo thấy nhiều đám người áo đen như vậy mà lại cung kính với Tần Thiên, sắc mặt nhất thời biến đổi hoàn toàn.
– Ừ, Phong Tử, bắt giữ thằng đó lại cho tao, tao sẽ xử lý sau. Những kẻ khác cứ đánh, đánh thật hung hãn, chỉ cần đừng đánh chết là được! Tần Thiên thản nhiên nói với Phong Tử, rồi lập tức ôm Triệu Nhã Chi rời đi.
– Hừ! Bắt tên kia lại cho tao, mang lên xe! Những kẻ khác, trừ nhân viên siêu thị, đánh hết! Phong Tử nhìn đám thủ hạ phân phó. Vừa dứt lời, chúng lập tức cầm gậy sắt lao về phía mười mấy tên côn đồ kia.
Những tên côn đồ kia bình thường chỉ dám cướp bóc học sinh, giờ thấy thành viên của băng nhóm xã hội đen liền chạy tán loạn khắp nơi, trốn thục mạng. Nhưng làm sao mà trốn thoát được? Ngay sau đó là một trận đánh đập dã man.
Tên Đầu Heo giờ phút này sợ hãi tột cùng, hai gối quỳ rạp xuống đất, nhìn Phong Tử hoảng sợ kêu lớn: "Đại ca, em không dám, em không dám nữa, thật sự là không dám nữa!"
– Nói với tao cũng vô dụng! Người đâu, mang nó đi! Phong Tử phân phó. Lập tức hai tên nhanh chóng xông lên, một tay nắm lấy tên Đầu Heo lôi xềnh xệch lên xe. Tên Đầu Heo liều mạng giãy giụa, nhưng cơ bản là vô ích vì đã bị dọa sợ đến nỗi tè ra quần.
Đám lưu manh kia trong siêu thị rất nhanh bị đánh cho không còn hình người, nằm la liệt trên mặt đất, toàn bộ bất tỉnh. Phong Tử phân phó người đưa bọn chúng lên xe, mang ra ngoại thành vứt bỏ.
– Mấy đứa lại đây, thấy vết máu nào thì rửa cho tao, tiện thể sửa sang lại siêu thị cho tươm tất. Hôm nay mỗi đứa chúng mày ở đây được thưởng một ngàn đồng! Phong Tử nói, mấy tên lập tức bắt đầu dọn dẹp đại sảnh.
– Mọi người không cần sợ, việc gì cần làm thì cứ làm. Ngày hôm nay mọi người cứ coi như không thấy gì hết, không biết gì hết! Phong Tử nhìn mấy nhân viên nói, họ liền gật đầu lia lịa.
– Mấy đứa chúng mày đi đi, mang bọn chúng đi vứt bỏ, tiện thể mang chiếc xe đi rửa sạch luôn! Phong Tử nhìn mấy thủ hạ phân phó. Chúng lập tức lên xe, đưa đám côn đồ bị đánh rời đi. Dọc đường, máu nhỏ giọt không ngừng xuống vành xe, cực kỳ ghê rợn.
Về phía Tần Thiên, hắn đưa Triệu Nhã Chi lên lầu. Triệu Tiểu Nhã thấy mẹ mình như vậy, lập tức kinh hãi, vội vàng kéo Tần Thiên lại hỏi nguyên do.
– Chờ chút đã Tiểu Nhã. Dì Triệu, nhanh đi thay quần áo đi. Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi nói. Nàng gật đầu, vội vàng đi vào bên trong phòng thay quần áo.
– Anh Tần Thiên, mẹ em thế nào rồi? Chẳng lẽ gặp phải người xấu sao? Triệu Tiểu Nhã lo lắng nhìn Tần Thiên hỏi.
– Ừ, là gặp phải người xấu. Nhưng mọi chuyện đã ổn rồi, em không cần lo lắng. Anh còn có việc muốn thương lượng với mẹ em. Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã nói. Triệu Tiểu Nhã thấy bộ dạng nghiêm túc của Tần Thiên, lập tức gật đầu, hiểu chuyện quay về phòng.
Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã rời đi, lập tức đi vào phòng Triệu Nhã Chi. Đúng lúc nàng đang thay y phục, cả người trần truồng, làm nàng sợ hết hồn. Nàng hơi có chút căng thẳng, xem ra đã bị dọa sợ không ít.
– Dì Triệu, không có chuyện gì rồi, không phải sợ. Nói cho ta biết, tại sao? Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi hỏi. Hắn đại khái đã đoán được chuyện gì xảy ra.
– Ô ô! Tiểu Thiên, dì thiếu chút nữa đã bị lũ súc sinh kia làm nhục! Triệu Nhã Chi ôm Tần Thiên lớn tiếng khóc, vô cùng đau lòng, trên mặt còn mang vẻ hoảng sợ.
– Tốt rồi, không có chuyện gì rồi, có ta ở đây. Tần Thiên vội vàng an ủi, nhẹ nhàng vỗ về Triệu Nhã Chi.
Triệu Nhã Chi ôm Tần Thiên khóc thật lâu, sau nửa giờ mới trở lại bình thường. Nàng phát hiện mình vẫn đang trần truồng, nhất thời đỏ mặt, vội vàng mặc quần áo vào. Tần Thiên thấy Triệu Nhã Chi đã ổn, liền từ biệt nàng rồi đi xuống nhà dưới.
Còn về siêu thị, Phong Tử đã xử lý ổn thỏa mọi việc, siêu thị đã khôi phục hoạt động bình thường. Thấy Tần Thiên đi tới, hắn vội vàng nghênh đón, hỏi Triệu Nhã Chi có sao không.
– Không có chuyện gì, cái tên kia đâu?
Tần Thiên nhìn Phong Tử hỏi.
– Ở trên xe. Chờ huynh đến xử lý.
Phong Tử nói.
– Tốt, dẫn đến chỗ nào vắng vẻ đi. Tần Thiên nói, vừa nói xong liền lên xe. Phong Tử lập tức đi theo, phân phó tài xế, đồng thời bảo những kẻ khác đi về trước, rồi sau đó khởi động xe đi ra ngoại thành.
Rất nhanh, xe ra khỏi nội thành, đến một vùng đồng cỏ hoang vu. Đây là khu vực khai thác, trong phạm vi mấy cây số không có người ở, cỏ dại mọc còn cao hơn người.
– Đi ra ngoài! Phong Tử nhìn tên Đầu Heo đang ở trong xe, một tay nắm lấy hắn lôi ra, ném xuống mặt đất.
– Các người… Các người muốn làm gì? Đừng có giết tôi, đừng có giết tôi! Tôi không dám, tôi không dám nữa! Tên Đầu Heo nhìn Tần Thiên hoảng sợ kêu lớn, dập đầu lia lịa.
– Quá muộn rồi! Ngày hôm qua đã cho mày một cơ hội, hôm nay còn dám vác mặt đến, vậy thì đi chết đi! Tần Thiên nhìn tên Đầu Heo lạnh lùng nói. Trong tay hắn cầm sẵn một con khảm đao, trực tiếp chém vào bắp đùi tên Đầu Heo. Máu tươi bắn ra ngoài, tên Đầu Heo phát ra tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa.
– Hừ! Dám động đến nữ nhân của tao thì kết quả là thế này! Tần Thiên nhìn hắn, sắc mặt không chút thay đổi, tiếp tục vung đao, chặt đứt cả tứ chi của tên Đầu Heo. Máu tươi chảy lênh láng khắp nơi, khung cảnh cực kỳ tàn bạo. Ngay cả Phong Tử cũng không khỏi nhíu mày, còn Tần Thiên sắc mặt vẫn không hề thay đổi. Một nhát đao chặt đứt đầu tên Đầu Heo xuống rồi hắn mới ngừng lại, ném con khảm đao xuống đất, thở hắt ra một hơi.
– Đi, chuẩn bị chút xăng mang đến đốt! Phong Tử lập tức phân phó. Đám thủ hạ liền đi kiếm xăng.
– Đi thôi, đi đâu đó hút điếu thuốc! Phong Tử nhìn Tần Thiên nói. Sau đó hai người đi ra ngoài, phía sau lửa đã bốc lên hừng hực…