108. Chương 108: Triệu Nhã Chi bị ức hiếp

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 108: Triệu Nhã Chi bị ức hiếp

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Thiên thấy điện thoại hết pin liền quăng lên giường, sau đó vội vàng mở cửa đi đến đại sảnh bệnh viện. Tại đó, hắn mượn điện thoại của một y tá để gọi cho Phong Tử.
Điện thoại vừa đổ chuông, Tần Thiên liền nghe thấy đầu dây bên kia vọng đến tiếng rên rỉ khe khẽ của một cô gái.
- Mẹ kiếp, Phong Tử mày lại đang lừa gạt con gái nhà người ta à?
Tần Thiên bật thốt lên.
- Hắc hắc, A Thiên, đừng nói khó nghe thế. Tao đây là đang thỏa mãn nhu cầu sinh lý mà. Sao thế, tìm tao có chuyện gì à?
Phong Tử hỏi.
- Mày lập tức mang ba mươi người đến chỗ tao ngay, đến trước cửa siêu thị của Dì Triệu đợi tao. Dì Triệu đang gặp chút rắc rối.
Tần Thiên nói.
- Móa, thằng nào không có mắt lại dám trêu chọc Dì Triệu? Mày đợi tí, tao mang người đến ngay!
Phong Tử nói xong liền cúp máy. Tần Thiên trả điện thoại lại cho y tá, rồi chạy ra khỏi bệnh viện, bắt taxi về nhà.
Giờ phút này, trong siêu thị của Triệu Nhã Chi, mười tên côn đồ cầm gậy gộc, đập phá mấy khay hàng khiến nhiều kệ hàng khác cũng bị xô đổ, hàng hóa rơi vỡ khắp nơi. Khách hàng bên trong nhanh chóng tháo chạy, còn nhân viên cửa hàng thì bị dồn đứng sang một bên, mặt cắt không còn giọt máu.
- Con bà nó, sao giờ này vẫn chưa đến? Nếu không đến, lão tử sẽ đập nát hết chỗ này!
Một tên đàn ông mặt sưng vù như đầu heo, ngồi chễm chệ trên quầy thu ngân, lớn tiếng gào thét, miệng phì phèo điếu thuốc. Đây chính là em chồng của Triệu Nhã Chi, kẻ hôm qua bị Tần Thiên đánh cho thừa sống thiếu chết. Bị Tần Thiên dạy dỗ một trận, hắn vẫn ôm hận trong lòng. Hôm nay, vết thương trên mặt đã đỡ hơn, hắn liền lập tức triệu tập mấy tên côn đồ đến đây, vừa để kiếm tiền từ Triệu Nhã Chi, vừa tiện thể dạy dỗ Tần Thiên một bài học. Dám đánh hắn, đúng là không biết sống chết!
Két một tiếng, một chiếc taxi dừng trước cửa siêu thị. Cửa xe mở ra, Triệu Nhã Chi vội vã bước xuống, lập tức lao vào siêu thị. Nhìn thấy cảnh tượng bên trong, sắc mặt nàng lập tức tái mét.
- Con mẹ nó, cuối cùng cô cũng chịu về! Thằng mặt trắng kia đâu rồi? Mau gọi nó ra đây! Lão tử muốn dạy cho nó một bài học tử tế, hôm qua dám ra tay nặng với tao như thế.
Thấy Triệu Nhã Chi trở về, tên đầu heo lập tức nhảy khỏi quầy thu ngân, xông đến trước mặt nàng, lớn tiếng quát.
- Cậu bị điên rồi à? Cậu rốt cuộc muốn gì? Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không đưa tiền cho cậu! Cậu cút ngay đi! Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát.
Triệu Nhã Chi nhìn tên đầu heo, giận dữ nói.
- Đừng có mà dọa lão tử! Nói cho cô biết, lập tức móc một trăm vạn ra đây! Còn nữa, mau lôi cái thằng mặt trắng kia ra cho tôi! Nếu không, tôi sẽ giết cô!
Tên đầu heo nhìn Triệu Nhã Chi hằn học nói. Hắn rút một con dao găm, kề vào cổ nàng, dọa nàng kêu lên một tiếng thất thanh.
- Lấy tiền ư? Cậu đang phạm pháp đó! Tôi sẽ không cho cậu tiền! Tôi cũng không có nuôi thằng mặt trắng nào hết! Cậu mau cút ngay khỏi đây đi!
Triệu Nhã Chi không hề sợ hãi, giận dữ nói.
Chát! Triệu Nhã Chi vừa dứt lời, tên đầu heo đã giáng một cái tát vào mặt nàng, khiến nàng ngã lăn ra đất. Trên má nàng đỏ ửng, in rõ năm dấu ngón tay.
- Con khốn! Mau gọi thằng mặt trắng kia đến đây, bảo nó mang một trăm vạn tới cho tao! Nếu không, lão tử sẽ đánh chết mày!
Tên đầu heo nhìn Triệu Nhã Chi, giận dữ nói.
- Cậu đừng có mà mơ! Tôi nói cho cậu biết, cậu đây là tội cướp đoạt tài sản có chủ đích. Cậu mà còn tiếp tục, tôi sẽ báo cảnh sát!
Triệu Nhã Chi lạnh lùng nói, đưa tay vào túi xách định lấy điện thoại thì bị tên đầu heo giật mất.
- Hừ! Để xem cô báo cảnh sát kiểu gì! Mau nói số điện thoại của thằng mặt trắng kia là bao nhiêu!
Tên đầu heo nhìn Triệu Nhã Chi nói, nhưng nàng không thèm để ý.
- Con mẹ nó, mày không nói đúng không? Hừ, lão tử có cách khiến mày phải nói! Mấy thằng bây ra cửa canh chừng cho tao, không cho bất cứ kẻ nào vào! Lão tử vào trong làm ít chuyện.
Tên đầu heo nhìn mấy tên cơ bắp cuồn cuộn nói, sau đó một tay túm Triệu Nhã Chi nhấc bổng lên khỏi mặt đất, kéo nàng vào một góc khuất trong siêu thị, vẻ mặt dâm đãng.
- Cậu định làm gì? Mau buông tôi ra!
Triệu Nhã Chi nhìn thấy vẻ mặt dâm đãng của tên đầu heo, lập tức hoảng sợ la lớn.
- Hừ! Làm gì ư? Lão tử muốn thử xem thế nào, xem có đúng là Bạch Hổ xinh đẹp như trong truyền thuyết không. Đáng tiếc là đại ca của tao chết sớm quá, phí của giời! Nếu nó đã chết, vậy thì tao đến nếm thử mày xem sao!
Tên đầu heo nhìn Triệu Nhã Chi cười dâm đãng nói, một tay đẩy mạnh nàng vào góc tường, sau đó nhào tới, bắt đầu xé váy nàng.
- A! Cầm thú! Cậu mau buông, buông tôi ra!
Triệu Nhã Chi hoảng sợ hét lên, liều mạng chống cự, nhưng sức lực của nàng làm sao chống lại được tên đầu heo kia.
Xoẹt một tiếng, váy của Triệu Nhã Chi bị xé toạc. Một mảng lớn làn da trắng như tuyết trước ngực lộ ra, hai bầu ngực căng tròn, nõn nà, trắng mịn hiện ra khiến người ta sôi máu.
- Chậc chậc, không ngờ mày đã hơn ba mươi tuổi rồi mà vẫn giữ được dáng như thiếu nữ đôi mươi. Hôm nay lão tử quả nhiên không uổng công mà.
Tên đầu heo nhìn chằm chằm vào hai bầu ngực của Triệu Nhã Chi, nước dãi chảy ròng. Một tay hắn lập tức vươn tới định vồ lấy nhưng bị nàng dùng tay chặn lại.
Mấy nhân viên làm việc tại siêu thị nghe thấy Triệu Nhã Chi la lớn từ bên trong, liền vô cùng lo lắng. Một nhân viên nam lập tức xông về phía nàng, kết quả bị mấy tên du côn cơ bắp cuồn cuộn kia tóm được, đánh cho hộc máu.
- Con mẹ mày, mau bỏ tay ra, để lão tử sờ cho đã nào, sờ ngực với núm vú của mày!
Tên đầu heo tức giận quát lớn vào Triệu Nhã Chi đang ôm chặt ngực. Triệu Nhã Chi càng chống cự, hắn lại càng hưng phấn. Một tay hắn đã xé nát chiếc váy của nàng, lập tức đưa tay xuống hạ thân Triệu Nhã Chi.
- A! Bỏ cái tay bẩn thỉu của ngươi ra!
Triệu Nhã Chi nhìn thấy tên đầu heo định xâm phạm chỗ riêng tư của mình, lập tức hoảng sợ đạp mạnh một cái. Kết quả là chiếc giày cao gót của nàng đá trúng 'tiểu đệ đệ' của tên đầu heo.
- A! Tên đầu heo lập tức ôm 'cái đó' kêu la thảm thiết. Triệu Nhã Chi vội vàng đứng dậy từ trên mặt đất, xông ra phía ngoài.
- Con khốn, đứng lại cho tao! Mấy thằng bây mau tóm lấy nó!
Tên đầu heo giận dữ nói, nhanh chóng đuổi theo Triệu Nhã Chi. Mấy tên côn đồ thấy nàng xông tới, lập tức muốn tóm lấy nàng.
- Ai dám!
Một tiếng quát lớn đầy uy lực vang lên. Ngay sau đó, một người đàn ông từ bên ngoài lao vào, đứng chắn trước mặt Triệu Nhã Chi, một tay ôm lấy nàng vào lòng. Người này chính là Tần Thiên.
- Dì Triệu, cô không sao chứ!
Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi người đầy quần áo xộc xệch, hỏi. Trong mắt hắn lộ rõ sát ý nồng đậm.
- Ô ô… Tiểu Thiên.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên khóc òa lên, vùi đầu vào lòng hắn.