Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 16: Tổ Chức Long Tổ
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong khu biệt thự, tại hoa viên của một tòa biệt thự sang trọng, Hàn Thi Vũ đang ngồi trên ghế, tay cầm điện thoại di động. Màn hình điện thoại hiển thị số của Tần Thiên, gương mặt nàng đầy vẻ do dự.
- Cái tên vô lại này, sao hắn vẫn chưa gọi cho mình nhỉ…
Hàn Thi Vũ cứ nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, vừa có chút lo lắng lại vừa có chút bất đắc dĩ lẩm bẩm. Trong đầu nàng vẫn hiện lên chuyện xảy ra trong nhà vệ sinh sáng nay, vừa nghĩ đến việc Tần Thiên đã hôn ngực mình, gương mặt Hàn Thi Vũ không khỏi thoáng ửng hồng.
- Mình nên làm gì bây giờ đây, có nên gọi cho hắn không nhỉ? Nhưng mà chuyện này đâu phải lỗi của mình, tại sao mình phải gọi cho hắn chứ!
Hàn Thi Vũ vừa nhìn điện thoại vừa lầm bầm một mình, trong lòng nàng lúc này rất mâu thuẫn. Nàng nhớ lại lúc đó Tần Thiên có vẻ rất tức giận, nhưng nàng không hiểu vì chuyện gì mà hắn lại tức giận đến thế. Hiện giờ nàng cũng không biết phải xử lý thế nào cho tốt, mặc dù mới thật sự tiếp xúc với Tần Thiên không lâu, nhưng nàng cũng coi như là bằng hữu của hắn. Hàn Thi Vũ không muốn vì chuyện sáng nay mà giữa hai người lại nảy sinh một khoảng cách, nhưng nàng lại không muốn là người mở miệng xin lỗi trước, thật đúng là mâu thuẫn mà.
- Hừ! Mặc kệ, hắn đã không thèm để ý đến mình, thì mình cần gì phải quan tâm đến hắn chứ!
Hàn Thi Vũ bĩu môi lầu bầu, vứt điện thoại xuống, không thèm để ý đến nữa.
Hơn mười phút sau.
- Thôi được rồi, chỉ một lần này thôi.
Cuối cùng Hàn Thi Vũ cũng không nhịn được, cầm điện thoại gọi cho Tần Thiên. Trong lòng nàng không ngừng tính toán xem nên nói thế nào để vừa có thể xin lỗi, vừa không bị mất mặt.
Nhưng điều khiến nàng không ngờ tới là, máy đã nối thông nhưng không có ai bắt máy, rất lâu sau vẫn chỉ có tiếng chuông reo mà thôi.
- Khốn kiếp, sao hắn lại không nghe điện thoại của mình chứ!
Hàn Thi Vũ tức giận chửi thầm một tiếng, cầm lấy điện thoại, nàng lại gọi tiếp một lần nữa. Nhưng vẫn như cũ, vẫn không có ai bắt máy cả. Liên tiếp bốn năm cuộc gọi đều như vậy, nhất thời trong lòng nàng liền có chút luống cuống.
Chẳng lẽ, hắn chán ghét mình rồi sao…
Hàn Thi Vũ lẩm bẩm, lại một lần nữa gọi điện cho Tần Thiên. Nhưng vẫn như cũ không có ai nghe máy cả. Gọi thêm mấy lần nữa thì đối phương tắt luôn điện thoại.
- Đồ trứng thối, sao hắn lại có thể bắt nạt mình như vậy chứ! Chuyện này cũng đâu phải lỗi của mình, giờ mình lại phải nói xin lỗi hắn, thế mà…
Hàn Thi Vũ tủi thân nhìn điện thoại, nước mắt rơi như mưa.
- Hừ! Nói không để ý đến mình nữa thì liền mặc kệ mình, mình lạ gì cái tính hắn nữa chứ!
Hàn Thi Vũ lau khóe mắt, ném điện thoại vào bụi cỏ, tức giận bỏ vào trong nhà.
…
Về phần Tần Thiên, hắn đang ngồi trên xe thiết giáp rời khỏi thành phố. Dọc theo đường cao tốc mười mấy phút thì xe rẽ vào một con đường lên núi, con đường ở đây quanh co khúc khuỷu. Tần Thiên cũng không biết mình đã đi được bao xa, chỉ biết là đang tiến sâu vào một ngọn núi lớn.
Cuối cùng, trước mắt hắn hiện ra một trạm gác. Hai binh sĩ vũ trang đầy đủ đang đứng canh gác. Thấy xe quân sự tiến đến, họ lập tức chạy ra mở cổng, chiếc xe quân sự trực tiếp đi vào. Bên trong này cực kỳ rộng rãi, thao trường cực lớn cùng những tòa nhà cao tầng đập thẳng vào mắt mọi người.
Tần Thiên nhìn ra ngoài cửa xe, thấy từng tốp binh lính đang thao luyện với khí thế ngất trời. Từng người mồ hôi đầm đìa, cực kỳ dũng mãnh, tốc độ cực nhanh, công kích cũng lưu loát. Mặc dù tốc độ của họ không nhanh bằng hắn, nhưng vẫn khiến hắn phải rung động.
- Chúng ta đang tiến vào quân khu sao?
Tần Thiên khó hiểu nhìn Sở Tương Tương hỏi.
- Vâng, bởi vì nhà tôi ở trong này, ông nội tôi là tư lệnh quân khu.
Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên, lộ ra nụ cười khả ái nói.
- Ông của cô là tư lệnh quân khu ư!
Tần Thiên kinh ngạc nhìn Sở Tương Tương. Tư lệnh quân khu đó nha, đâu phải nhân vật tầm thường! Nếu đặt vào thời phong kiến thì tư lệnh quân khu được coi như là chư hầu của vua. Không ngờ hắn lại cứu được cháu gái của một tư lệnh quân khu, đúng là vận may chó ngáp phải ruồi, thế giới này quả nhiên chuyện gì cũng có thể xảy ra.
- Vâng!
Sở Tương Tương chân thành đáp. Tần Thiên lại nhìn Sở Tương Tương, nhất thời không biết nói gì cho phải, trong lòng hắn ngoại trừ rung động thì chỉ còn là rung động mà thôi.
Rất nhanh, chiếc xe dừng lại trước một tòa biệt thự lớn. Nơi đây đã có mấy thầy thuốc cùng cáng cứu thương chờ sẵn, lúc nãy trên đường đi Dịch lão đã gọi điện thông báo tình hình.
Cửa xe mở ra, Tần Thiên đỡ Sở Tương Tương xuống. Quân y lập tức mang cáng cứu thương đến, đỡ Sở Tương Tương nằm lên.
- Tần Thiên, tôi đi trị liệu trước đây, anh cứ ở lại đây nhé, lát nữa tôi trở lại sẽ tìm anh.
Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên cười nói. Tần Thiên gật đầu chào nàng. Ngay sau đó, Sở Tương Tương liền được quân y đưa đi.
- Chàng trai trẻ, mời cậu đi theo tôi.
Dịch lão nhìn Tần Thiên nói.
- Phiền ngài dẫn đường rồi.
Tần Thiên cười nói, sau đó liền đi theo sau Dịch lão vào trong tòa biệt thự. Vừa vào bên trong, Tần Thiên liền thấy toàn binh sĩ vũ trang đầy đủ đang canh gác. Mỗi tầng đều có binh sĩ canh gác cẩn mật, xung quanh là màn hình giám sát, công tác bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt. Dịch lão cũng không nói gì, cứ thế dẫn Tần Thiên lên trên lầu.
Rất nhanh, hai người vào thang máy đi lên tầng chín. Đến một căn phòng, binh sĩ đang gác cửa nhìn thấy ông lão liền lập tức mở cửa, Dịch lão liền dẫn Tần Thiên vào trong phòng.
Bên trong là đại sảnh rộng rãi, được dọn dẹp cực kỳ sạch sẽ, tỉ mỉ. Một ông lão mặc quân phục đang ngồi ngay ngắn trên ghế sofa xem báo. Khi nghe thấy tiếng mở cửa, ông lão liền bỏ tờ báo xuống. Thấy Tần Thiên đang đi tới, trên mặt ông vẫn không biểu lộ gì, chỉ khẽ nhếch miệng mỉm cười. Một luồng khí phách của người cầm quyền chợt tỏa ra, khiến Tần Thiên có chút sợ hãi.
- Cậu là Tần Thiên đúng không? Trong điện thoại A Dịch đã nói cho tôi biết rồi. Tôi chính là ông nội của Tương Tương, Sở Văn Long. Cậu cũng có thể gọi tôi là Sở gia gia. Cảm ơn cậu đã cứu cháu gái của lão già này. Cậu cứ ngồi đi, không cần phải câu nệ.
Sở Văn Long mỉm cười nhìn Tần Thiên nói, bộ dáng cực kỳ hòa ái.
- Cháu cảm ơn ông, Sở gia gia.
Tần Thiên mỉm cười đáp lại, ngồi xuống ghế đối diện với Sở Văn Long.
- Ừm, Tiểu Thiên này, Sở Văn Long ta từ trước tới nay luôn có ân trả ân, có oán trả oán. Cậu đã cứu cháu gái ta, vậy cậu muốn thù lao là gì, cứ việc nói ra đi, tôi sẽ tận lực đáp ứng cậu.
Sở Văn Long nhìn Tần Thiên nói.
- Ha ha, Sở gia gia không cần phải khách sáo như vậy. Lúc đó cháu chỉ tình cờ đi ngang qua nên mới cứu được Tương Tương thôi. Tiện tay giúp đỡ thôi mà, cần gì phải nói đến chuyện thù lao.
Tần Thiên có chút khẩn trương nói. Nói thật, với cấp bậc như Sở Văn Long, dù hắn muốn gì chắc ông cũng sẽ cho. Nhưng làm như vậy chẳng khác gì một cuộc mua bán, sau khi thỏa mãn nhu cầu của nhau thì giải tán, mỗi người đi trên con đường riêng của mình, không còn liên quan đến nhau nữa. Việc này đối với Tần Thiên mà nói đúng là quá đáng tiếc. Nếu có thể gia nhập vào một thế lực lớn như vậy, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tay. Sở Văn Long đối với việc báo thù của mình có trợ giúp rất lớn, cho nên Tần Thiên không muốn dùng tiền tài để làm thù lao, mà muốn khiến cho Sở Văn Long thiếu mình một cái nhân tình. Việc này so với yêu cầu tiền tài làm thù lao tốt hơn gấp trăm lần. Có một tư lệnh quân khu làm chỗ dựa, sau này ai dám chọc mình, nghĩ thôi cũng đã thấy mình trâu bò đến cỡ nào rồi.
- Ha ha, đã như vậy thì lão già này đành cho cậu một lời hứa hẹn. Trong tương lai, chỉ cần không phải việc đối lập với quốc gia, nếu cậu gặp khó khăn nào cần giải quyết thì cứ tìm đến lão già này, tôi nhất định sẽ giúp cậu.
Sở Văn Long nhìn Tần Thiên cười nói, hiển nhiên là ông đã nhìn thấu tâm tư của Tần Thiên. Trong ánh mắt ông không khỏi hiện lên vẻ tán thưởng, tuổi còn trẻ mà làm việc rất lão luyện, trong giới trẻ hiện nay cũng không có mấy người được như vậy.
- Vậy cháu xin cảm ơn Sở gia gia trước.
Tần Thiên đè nén nỗi vui mừng trong lòng nói.
- Ừ, hôm nay tôi gọi cậu đến đây là có một việc.
Sở Văn Long nhìn Tần Thiên nói.
- Sở gia gia, có việc gì ông cứ nói đi.
Tần Thiên nói.
- Tôi nghe A Dịch nói cậu là dị năng giả có tốc độ cực nhanh, không biết cậu có muốn sử dụng năng lực này để cống hiến cho quốc gia hay không?
Sở Văn Long nhìn Tần Thiên nói.
- Cống hiến cho quốc gia ư?
Tần Thiên nghi hoặc nói.
- Đúng vậy, quốc gia có một tổ chức đặc biệt dành cho dị năng giả, tổ chức này tên là Long Tổ. Toàn bộ thành viên bên trong đều là dị năng giả, chuyên xử lý một số chuyện tương đối phiền phức vì lợi ích quốc gia. Tôi hy vọng cậu có thể gia nhập, tổ chức này đối với tương lai của cậu có rất nhiều chỗ hữu dụng.
Sở Văn Long nhìn Tần Thiên nói.
- Việc này…
- Cậu không cần phải trả lời ngay. Ở đây có một ít tài liệu, cậu cứ lấy về nhà mà tự tìm hiểu. Chờ đến khi nào cậu nghĩ kỹ, thì gọi điện cho tôi cũng được.
Sở Văn Long cắt ngang lời Tần Thiên, từ trên ghế sofa lấy ra một phong bì kín đưa cho Tần Thiên.
- Nhớ kỹ, sau khi xem xong tập tài liệu này thì lập tức đốt đi, không được tiết lộ ra ngoài, nếu không sẽ bị xử tử.
Sở Văn Long dặn dò, Tần Thiên nghiêm túc gật đầu.
Đúng lúc này, cửa phòng liền mở ra, một binh sĩ cầm tập tài liệu bước nhanh đến, dường như có việc gì rất gấp gáp.
- Sở gia gia, nếu không còn việc gì nữa thì cháu xin phép ra ngoài trước.
Tần Thiên thức thời nói.
- Ừm, được. Tiểu Lý, đưa hắn ra ngoài.
Sở Văn Long hướng binh sĩ canh cửa nói. Lập tức, binh sĩ canh cửa liền đi đến, dẫn Tần Thiên ra ngoài.
- Tư lệnh, đây là tin tức về người thừa kế của Tần gia, chúng ta đã tìm ra được rồi.
Người binh sĩ kia nhìn Tần Thiên rời đi, lập tức đưa tập tài liệu cho Sở Văn Long. Sở Văn Long nhận lấy tập tài liệu, vừa nhìn tên và tấm hình trong tư liệu, hai mắt liền trợn tròn.
- Không ngờ lại là hắn!
Sở Văn Long giật mình nói, rồi đưa tập tài liệu cho Dịch lão bên cạnh. Dịch lão nhận lấy tài liệu, nhìn vào cũng kinh ngạc một phen. Người trên tư liệu không ngờ lại là Tần Thiên, người vừa mới đứng dậy rời đi. Chuyện này cũng quá chấn động rồi.
- Ngươi xác định tin tức này là chính xác?
Sở Văn Long có chút kích động nhìn người binh sĩ. Người binh sĩ gật đầu khẳng định, Sở Văn Long nhất thời mừng rỡ, lẩm bẩm nói:
- Thật đúng là “đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu.”*
(DG: * nghĩa là tìm mòn gót mà không thấy, chẳng cần làm gì nó cũng tự đến.)
- Có nên gọi hắn vào đây không?
Dịch lão hỏi.
- Không cần, ngàn vạn lần đừng cho hắn biết chúng ta đang cố ý tiếp cận hắn, tránh để hắn phản cảm. Phải nhớ dùng mọi biện pháp kéo hắn về phe ta, trở thành người của chúng ta. Đến lúc đó, chúng ta cũng không cần phải sợ mấy lão già kia nữa rồi.
Sở Văn Long kích động nhìn Dịch lão nói, dáng vẻ có chút thất thố, giống như tìm được bảo vật vậy.
Dịch lão nghe vậy liền nhíu mày, đột nhiên ánh mắt sáng lên nói:
- Hình như nhà hắn đang cho thuê phòng, hay là chúng ta cho tiểu thư vào đó ở…