Chương 15: Đền ơn

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 15: Đền ơn

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Thiên vừa vào phòng thay quần áo, lúc ra đã thấy Sở Tương Tương khập khiễng từ nhà vệ sinh bước ra. Hắn nhất thời kinh ngạc, ngay sau đó liền lập tức đi tới định đỡ nàng, nhưng lại bị nàng từ chối.
- Tôi đi... Tôi đi rửa tay.
Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên có chút căng thẳng, hai tay chắp trước ngực, cũng không dám nhìn thẳng vào Tần Thiên, bộ dạng rất ngượng ngùng. Thấy vậy, Tần Thiên đoán rằng chất dịch vừa rồi hắn bắn ra đã dính vào tay nàng, cho nên cũng không hỏi tới, chỉ nhẹ nhàng lên tiếng để tránh cho cả hai lúng túng.
- Đúng rồi, Tần Thiên, điện thoại di động của anh có thể cho tôi mượn không? Tôi muốn gọi điện thoại cho ông nội của tôi, để ông ấy cho người tới đây đón tôi.
Sở Tương Tương ngẩng đầu nhìn Tần Thiên nói.
- Được.
Tần Thiên lập tức lấy điện thoại di động ra đưa cho Sở Tương Tương, nàng nhận lấy điện thoại cảm ơn một tiếng, sau đó đi ra ngoài gọi điện. Rất nhanh đầu dây bên kia đã bắt máy, Sở Tương Tương nói mấy câu rồi cúp máy, đưa di động trả lại cho Tần Thiên.
Tần Thiên nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ, cảm giác bụng có chút đói, mà Sở Tương Tương bên cạnh cũng đói bụng. Tần Thiên liền xuống bếp, rất nhanh đã có hai món ngon đặt ra trước mặt, hai người mỗi người một chén bắt đầu ăn.
Sở Tương Tương cùng ăn với Tần Thiên, vừa ăn vừa nói chuyện. Rất nhanh hai người dần dần quen thuộc, bắt đầu thảo luận một chút những vấn đề khác.
Tần Thiên không ngờ rằng Sở Tương Tương lại học cùng trường đại học với mình, bất quá nàng hôm nay mới tới, thuộc về Học viện Y học Y tá chuyên nghiệp. Sáng nay vừa làm thủ tục nhập học xong, không ngờ trên đường lại gặp sát thủ, nhưng tại sao sát thủ muốn giết nàng thì nàng không nói rõ.
Tần Thiên rất muốn biết, nhưng mà không có cách nào. Hắn có cảm giác rằng thế giới này rất khác biệt so với suy nghĩ của hắn, ẩn giấu rất nhiều bí mật mà người thường không biết. Ví dụ như sát thủ, trước đây Tần Thiên cũng từng thấy sát thủ nhưng mà là ở trên TV. Hôm nay gặp phải, kết hợp với dị năng của mình, Tần Thiên cảm giác được trên thế giới này nhất định ẩn giấu rất nhiều bí mật, có thể các thần thoại kia cũng có phần nào là sự thật… rằng chúng đã từng tồn tại.
Hai người ăn xong, Tần Thiên dọn dẹp bát đũa. Lúc này, giọng nói của Ba Ba Ca vang lên trong đầu Tần Thiên, báo cho hắn biết có cao thủ xuất hiện, đang nhanh chóng lại gần đây, cách nhà hắn ước chừng 100m.
- Cao thủ? Chắc không phải là đám sát thủ kia đuổi tới đó chứ…
Tần Thiên nói.
- Báo cáo chủ nhân, người này đối với ngài cũng không có ác ý, hẳn là bảo vệ của cô gái kia.
Ba Ba Ca nói.
- Thật sao, Ba Ba Ca, ngươi cũng quá tài tình vậy, thế mà ngươi cũng biết được. Vậy ngươi chẳng phải là có thể đoán được người khác đang nghĩ gì sao?
Tần Thiên giật mình mà nói.
- Không, Ba Ba Ca chẳng qua là dựa vào sự dao động năng lượng trên người mục tiêu, cùng với tốc độ tim đập để tổng hợp và phán đoán. Chứ không phải đọc được suy nghĩ của người khác.
Ba Ba Ca nói.
- Ngươi cũng thật siêu việt nha, có ngươi ở đây, sau này bọn người xấu căn bản sẽ không thể tiếp cận ta được nữa rồi.
Tần Thiên có chút hưng phấn nói, nếu Ba Ba Ca có thể biết trước mọi nguy hiểm... thì mình còn phải sợ gì nữa chứ?.
- Chủ nhân, cũng không phải như thế, nếu có cao thủ cố ý che giấu hơi thở, giả dạng thành người bình thường. Ba Ba Ca cũng không có cách nào tìm ra, hơn nữa nếu vượt quá 200m, Ba Ba Ca cũng không thể dò ra được.
Ba Ba Ca nói.
- Thì ra là vậy, ngươi chỉ có thể phát hiện ra những thứ có năng lượng, và còn bị hạn chế khoảng cách.
Tần Thiên có chút thất vọng nói. Hắn chợt nghĩ, sát thủ cũng có một loại dị năng riêng.
- Quả thật như thế.
Ba Ba Ca nói.
"Như thế xem ra, Ba Ba Ca cũng không quá nghịch thiên."
Tần Thiên thầm nghĩ, xem ra chính mình vẫn còn cần nâng cao thực lực của mình lên mới được, như vậy mới có thể đảm bảo mọi chuyện suôn sẻ. Chuyện ngày hôm nay quá đủ để cho hắn biết được thực lực bản thân quan trọng như thế nào, bất kể như thế nào cũng phải tăng thực lực lên mới được.
- Cốc cốc…
Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, cắt đứt suy nghĩ của Tần Thiên, Tần Thiên liền lập tức đi tới mở cửa ra. Một người mặc đường trang màu trắng đứng ở cửa. Ông lão này đại khái khoảng 60 tuổi, đang đứng chắp tay, thần sắc nghiêm túc, hai mắt sâu thẳm mà có thần thái, mơ hồ có một luồng khí thế mạnh mẽ tỏa ra từ người hắn, tạo thành một bức tường vô hình, khiến người ta vừa tôn kính vừa e sợ.
- Người trẻ tuổi, chào cậu, tôi là tới đón tiểu thư nhà tôi.
Ông lão nhìn Tần Thiên cười hiền hòa, đôi mắt đang nhìn hắn chợt lóe lên một tia khác lạ rồi biến mất ngay lập tức, trở lại vẻ bình thường.
- Dịch lão, cháu ở đây!
Tần Thiên vẫn chưa trả lời, giọng nói hưng phấn của Sở Tương Tương đã vọng đến, trong trẻo như tiếng chuông bạc, vô cùng dễ nghe.
- Cháu mời ông vào nhà ạ.
Tần Thiên lập tức mỉm cười nói với ông lão, ông lão gật đầu, ngay sau đó liền đi vào. Sở Tương Tương nhìn thấy ông lão thì rất là cao hứng, bất quá vì bị thương ở chân nên không đứng dậy được.
- Tiểu thư, cô không sao chứ.
Ông lão thấy chân Sở Tương Tương quấn băng gạc, lập tức nhíu mày.
- Không có chuyện gì, chẳng qua là bị thương ngoài da một chút, may mà có Tần Thiên cứu cháu, nếu không cháu chắc không còn gặp được ông nữa rồi.
Sở Tương Tương chỉ vào Tần Thiên rồi nói với ông lão.
- À, thì ra là cậu đã cứu tiểu thư nhà tôi. Lão già này thay mặt gia chủ cảm ơn cậu. Nếu có việc gì cần giúp đỡ, cậu cứ nói, chỉ cần lão già này có thể làm được, nhất định sẽ cố hết sức.
Ông lão khẽ cúi người chào Tần Thiên, cách nói chuyện rất nho nhã lễ độ. Tần Thiên vội vàng cúi người chào lại, đại lễ như vậy hắn không chịu nổi, sẽ tổn thọ mất.
- Ha ha, tôi cũng vậy vừa lúc đi ngang qua, tiện tay thôi, không đáng nhắc đến đâu.
Tần Thiên ngượng ngùng cười, gãi gãi đầu, ông lão nghe được lời Tần Thiên nói, trong mắt hiện lên một tia khác thường. Ông khẽ gật đầu, tựa hồ có chút hài lòng.
- Dịch lão, cháu kể ông nghe chuyện này, Tần Thiên là một dị năng giả, anh ấy chạy rất nhanh.
Sở Tương Tương nói với ông lão, ông lão gật đầu, cũng không hề giật mình. Bởi vì lúc vừa vào cửa hắn cũng đã nhìn ra, Tần Thiên không phải người bình thường, trên người tỏa ra một luồng năng lượng kỳ lạ nhưng cũng không quá mạnh. Dịch lão đoán rằng dị năng của Tần Thiên vừa mới thức tỉnh chưa lâu, chắc chắn là như vậy.
- Người trẻ tuổi, có thể hay không nguyện ý đi cùng lão già này một chuyến. Có lẽ sẽ có ích cho tương lai của cậu.
Ông lão nhìn Tần Thiên nói.
- A… Cái này.
Tần Thiên có chút do dự, chuyện mình là dị năng giả, ông lão chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn ra ngay. Như vậy xem ra, ông lão này tuyệt đối không phải là nhân vật tầm thường, rất có thể mình sẽ nhận được lợi ích. Tuy nhiên, không rõ ông lão đang có ý đồ gì, Tần Thiên không thể dễ dàng đồng ý.
- Tần Thiên anh cứ yên tâm, Dịch lão sẽ không hại anh đâu.
Sở Tương Tương nhìn thấy Tần Thiên đang do dự, lập tức nói.
- Yên tâm, tôi chỉ là muốn tạ ơn ân cứu mạng tiểu thư nhà tôi thôi, tuyệt không ý đồ khác.
Ông lão cười nói.
- Ba Ba Ca, lão già này đối với ta có nguy hiểm hay không.
Tần Thiên vội vàng hỏi Ba Ba Ca.
- Báo cáo chủ nhân, người này đối với ngài không có nguy hiểm, mà ngược lại còn có một tia thiện cảm.
Ba Ba Ca hồi đáp.
- Thiện cảm? Chẳng lẽ lão già này yêu thích ta?
Tần Thiên đột nhiên nghĩ vậy, nếu ông lão biết hắn đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ đánh chết hắn ngay lập tức...
- Được, cảm ơn Dịch lão.
Tần Thiên nói.
- Ừm, vậy chúng ta đi thôi.
Ông lão nói với Tần Thiên cùng Sở Tương Tương.
- Tần Thiên, anh đỡ tôi đi ra ngoài.
Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên, thoáng có chút ngượng ngùng. Tần Thiên gật đầu, đi qua đỡ nàng dậy, bất quá lần này hắn cũng không dám dở trò với Sở Tương Tương, có ông lão ở bên cạnh, hú hí một chút rồi bị lão ta thiến thì thảm…
Ba người đi xuống lầu, hai chiếc xe bọc thép quân sự dừng trước nhà, bên cạnh có bốn năm người trang bị súng đạn thật đứng bảo vệ. Mọi người rất nghiêm túc, trông cực kỳ uy vũ, ông lão trực tiếp dẫn Tần Thiên đi về phía xe bọc thép, khiến Tần Thiên giật mình. Trong lòng hắn không khỏi nghi ngờ: Đây là chuyện gì? Sở Tương Tương này rốt cuộc là ai mà lại có xe quân sự bảo vệ, thật là ghê gớm!
- Lên xe đi, người trẻ tuổi.
Ông lão nói với Tần Thiên.
- Ồ, được thôi.
Tần Thiên đáp một tiếng, rồi đỡ Sở Tương Tương lên xe, còn mình thì ngồi cạnh nàng. Ông lão cũng ngồi cùng chiếc xe đó, năm sĩ quan kia thì lên chiếc xe còn lại.
Tần Thiên sờ sờ túi áo, phát hiện điện thoại di động của mình đã quên mang, nhưng chiếc xe đã lăn bánh, bảo họ dừng lại cũng không tiện, nên đành bỏ ý định quay lại lấy.