246. Chương 246: Nàng ghen rồi!

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 246: Nàng ghen rồi!

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 246 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tần Thiên rời khỏi nhà Lương Văn Đạo, liền đi thẳng đến phố rượu tìm Phong Tử, bảo hắn lo tiền bảo lãnh mấy tên lưu manh kia. Rồi cùng Phong Tử uống rượu, trêu ghẹo mỹ nữ, mãi cho đến mười hai giờ Tần Thiên mới trở về nhà.
Về đến nhà, Lý Phỉ Nhi các nàng đều đã ngủ, nhưng phòng Tiêu Du vẫn còn sáng đèn, cửa chỉ hơi khép hờ, Tần Thiên liền đi tới gõ cửa.
- Chị, em vào được không?
- Vào đi, tiểu Thiên.
Bên trong nghe thấy tiếng nói của Tiêu Du, Tần Thiên nghe vậy liền đẩy cửa bước vào, Tiêu Du đang mặc quần áo ngủ ngồi trên giường đọc sách. Tần Thiên nhìn Tiêu Du rồi đi thẳng đến bên giường, ngồi xuống.
- Chị, chị nói cho em biết, có phải chị đã biết trước rồi đúng không?
Tần Thiên nhìn Tiêu Du nói, hắn linh cảm Tiêu Du biết tất cả mọi việc, mặc dù Tần Thiên không có bằng chứng, nhưng hắn vẫn có cảm giác đó.
Tiêu Du nghe Tần Thiên nói, liền để cuốn sách trong tay xuống, nhìn Tần Thiên từ từ nói:
- Không sai!
- Tại sao chị lại gạt em.
Tần Thiên nghe Tiêu Du trả lời, bỗng kích động nhìn Tiêu Du nói.
- Tiểu Thiên, không phải là chị không muốn cho em biết, mà vì thời cơ chưa tới.
Tiêu Du nhìn Tần Thiên từ từ nói.
- Vậy lúc nào mới cho em biết đây.
Tần Thiên lập tức hỏi, vẻ mặt cực kỳ sốt ruột.
- Thôi được rồi, em về phòng đi, chị cần phải nghỉ ngơi.
Tiêu Du nhìn Tần Thiên nói, Tần Thiên thấy thái độ của Tiêu Du như vậy, biết chắc dù có cạy miệng nàng cũng không moi được chữ nào, liền gật đầu trở về phòng mình.
- Rốt cuộc là chuyện gì, tại sao phải gạt mình?
Tần Thiên trở về phòng lẩm bẩm nói, trong đầu còn suy nghĩ về việc mình cùng Triệu Chỉ Nhược abcxyz, tại sao lại không nhận được điểm tích lũy để mở dị năng thứ tư, tại sao Ba Baca lại không thông báo.
- Ba Baca, tại sao lại không cho ta mở dị năng mới.
Tần Thiên lập tức hỏi, nhưng trả lời hắn là một khoảng lặng.
- Ba Baca!
Tần Thiên nói lại một lần nữa, nhưng vẫn không có động tĩnh gì, Tần Thiên không khỏi thấy kỳ lạ, cho nên hắn liền bước vào Thần Tàng tinh cầu, vào bên trong vẫn không thấy Ba Baca, trên mặt đất chỉ có một đống lớn nội đan lang yêu.
- Ba Baca!
- Ba Baca!
Tần Thiên hô lớn, nhưng không ai đáp lại, làm cho hắn có một cảm giác kỳ lạ, đợi một hồi, cũng không thấy Ba Baca đi ra, Tần Thiên liền ngồi xuống tu luyện, cho đến sáng sớm ngày thứ hai, vẫn không thấy Ba Baca xuất hiện.
- Có chuyện gì vậy? Ba Baca chạy đi đâu rồi?
Tần Thiên lẩm bẩm nói, đầu óc quay cuồng, lại hô lớn mấy tiếng, vẫn không có phản ứng.
Tìm một hồi, vẫn không thấy Ba Baca, Tần Thiên liền rời khỏi Thần Tàng tinh cầu, trở lại trong phòng, vừa lúc tiếng gõ cửa vang lên, bên ngoài nghe thấy tiếng Triệu Chỉ Nhược, Tần Thiên lập tức đi ra mở cửa, Triệu Chỉ Nhược mặc tạp dề đứng ở trước cửa, thân hình nóng bỏng của nàng khiến hắn sôi sục, ngực nở, mông cong, vòng eo nhỏ nhắn mê người để lộ hơn nửa, trắng nõn nà…
- Ăn sáng nào lão công!
Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên mị hoặc nói, tay khẽ kéo tạp dề lộ ra chiếc eo nhỏ nhắn, rõ ràng là đang câu dẫn Tần Thiên, làm cho hắn càng nhìn càng muốn chảy máu mũi.
- Còn đau không cưng?
Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược cười gian nói, bàn tay hư hỏng khẽ nhích tới định sờ soạng chiếc eo thon của nàng, Triệu Chỉ Nhược lập tức tránh ra, liếc hắn một cái đầy mị hoặc.
- Hắc hắc, muốn nhìn sao?
Triệu Chỉ Nhược mị hoặc nói.
- Chậc chậc, tiểu nha đầu này, không dạy dỗ em một trận e rằng không được rồi.
Tần Thiên mê mẩn nói, vừa nói liền xông tới, một tay ôm Triệu Chỉ Nhược vào lòng.
- Xem em chạy đâu cho thoát.
- Khụ khụ!
Lúc này, bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng ho khan, Tần Thiên lập tức buông ra, bởi vì tiếng ho đó là của Lý Phỉ Nhi, lúc này nàng đang đứng ở cửa, vẻ mặt tức giận nhìn Tần Thiên, trong miệng hừ lạnh một tiếng, quay người vào phòng đóng sầm cửa lại.
- Hắc hắc, tên đại sắc lang này, Phỉ Nhi ghen rồi, còn không đi dỗ nàng đi.
Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên nói.
- Không thành vấn đề, nhưng mà, anh muốn dỗ em trước đã.
Tần Thiên một tay kéo Triệu Chỉ Nhược lại, một tay vươn tới hung hăng xoa nắn bộ ngực đầy đặn của nàng, làm Triệu Chỉ Nhược thở dốc không ngừng, vẻ mặt đỏ bừng xấu hổ.
- Mau buông ra, để Tiêu Du tỷ nhìn thấy không tốt đâu.
Triệu Chỉ Nhược vội vàng nói.
- Ai kêu em mới sáng sớm đã câu dẫn anh rồi, phải bị trừng phạt thích đáng mới được.
Tần Thiên cười gian nói, bàn tay trên ngực Triệu Chỉ Nhược càng hung hăng hơn, xoa nắn vài cái mới bỏ ra, khiến Triệu Chỉ Nhược cảm thấy phía dưới lại ‘ướt át’ rồi.
- Được rồi, chờ khi nào anh rảnh rỗi sẽ từ từ dạy dỗ em tiểu quỷ này, ngay sau đó hắn liền đi tới trước phòng Lý Phỉ Nhi, Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên đi tới phòng Lý Phỉ Nhi, không khỏi cảm thấy có chút hụt hẫng.
- Phỉ Nhi, là anh, anh vào được không?
Tần Thiên gõ cửa, bên trong không có tiếng động gì, Tần Thiên liền mở cửa đi vào, tiện tay khóa cửa lại, Lý Phỉ Nhi đang ngồi trên giường, thấy Tần Thiên bước vào, nàng hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy tức giận.
- Hắc hắc, ghen rồi à?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi nói, ngồi xuống bên cạnh nàng, kéo nàng vào lòng, Lý Phỉ Nhi muốn tránh thoát, nhưng làm sao thoát khỏi hắn được, bị Tần Thiên ôm chặt vào lòng.
- Ai ghen chứ, buông em ra, đồ sắc lang hư hỏng…
Lý Phỉ Nhi tức giận nói, nghiêng mặt qua một bên, không để ý tới Tần Thiên.
- Thật sao, không ghen sao. Nhưng sao lại có vị chua nồng như vậy chứ, chua đến sún răng rồi.
- Hừ! Sắc lang, đồ đáng ghét.
Lý Phỉ Nhi chu môi nhỏ tức giận nói, trông cực kỳ đáng yêu.
Tần Thiên nhìn thái độ của Lý Phỉ Nhi như vậy, khóe môi cong lên nụ cười gian xảo, sau đó một tay từ phía sau luồn qua nách Lý Phỉ Nhi, ôm trọn lấy một bên ngực đầy đặn của nàng, nhất thời từ lòng bàn tay truyền đến cảm giác mềm mại, trơn mượt, Tần Thiên thầm kêu lên “quá đã!”
Lý Phỉ Nhi cũng giật mình, mặt nàng lập tức đỏ bừng, cơ thể khẽ run lên, quần áo nàng mặc lại vô cùng mỏng, lại bị Tần Thiên xoa nắn như vậy, chết ngất đi mất chứ sống sao nổi.
- Sắc lang, mau buông ra đi.
Lý Phỉ Nhi hoảng hốt nói, vội vàng nắm lấy tay Tần Thiên, nhưng Tần Thiên khẽ dùng lực một chút, từ từ xoa nắn ‘ngọn núi’ trước ngực Lý Phỉ Nhi.
Lý Phỉ Nhi lập tức không nhịn được nữa, cơ thể run rẩy, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ mê hoặc lòng người.