247. Chương 247: Tìm Chết

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 247: Tìm Chết

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 247 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
- Thế nào rồi, Phỉ Nhi, có thoải mái không?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi, giọng nói đầy mê hoặc. Bàn tay to của hắn không ngừng xoa nắn bộ ngực căng tròn của nàng, ngón tay miết nhẹ lên hạt đậu hồng hồng, khiến Lý Phỉ Nhi đỏ bừng mặt, yêu kiều thở dốc.
- Anh… Anh mau buông ra đi, đồ lưu manh đáng ghét, tên đại sắc lang!
Lý Phỉ Nhi đỏ bừng mặt nói. Bộ ngực nàng bị Tần Thiên nhào nặn, phía dưới lập tức ướt đẫm, còn hơi ngứa ngáy, rất khó chịu.
- Vậy em nói xem, vừa nãy em có ghen không?
Tần Thiên cười tà mị nói, động tác không những không dừng lại mà ngược lại càng dùng sức, khiến Lý Phỉ Nhi hoàn toàn mất sức phản kháng, chỉ còn biết thở dốc.
- Em… em có, em có ghen mà, anh mau buông ra đi.
Lý Phỉ Nhi vội vàng nói. Tần Thiên nghe nàng nói vậy, liền buông lỏng tay, không tiếp tục trêu chọc Lý Phỉ Nhi nữa.
- Phỉ Nhi, em yên tâm đi. Dù anh có bao nhiêu nữ nhân, anh cũng sẽ mãi yêu em, tuyệt đối không vứt bỏ em đâu, cho nên em đừng giận nữa nha.
Tần Thiên nhìn thẳng vào mắt Lý Phỉ Nhi, nghiêm túc nói.
- Hừ! Ai mà biết được chứ, anh chính là một tên đại sắc lang, thấy gái là mắt sáng như đèn pha ấy.
Lý Phỉ Nhi bĩu môi nhìn Tần Thiên nói.
- Làm sao có thể chứ? Em cứ thử bảo La Ngọc Phượng cởi hết đồ trước mặt anh xem, đảm bảo anh sẽ tự sát để tạ tội với thiên hạ đó.
Tần Thiên nghiêm túc nhìn Lý Phỉ Nhi nói.
- Sặc!
Lý Phỉ Nhi vừa nghe đến La Ngọc Phượng lập tức bật cười.
- Được rồi, Phỉ Nhi, em đừng giận nữa. Anh muốn em hòa thuận với Chỉ Nhược, được không?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi nói.
- Hừ! Tên sắc lang nhà anh, có phải đã cùng Chỉ Nhược làm chuyện gì đó rồi không?
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên chất vấn. Nàng hôm qua tìm Triệu Chỉ Nhược hỏi nội tình chuyện tên trộm nội y, liền phát hiện tư thế đi của Triệu Chỉ Nhược không đúng, phía dưới dường như rất đau. Nhớ tới ngày hôm qua Tiêu Du đã nói chuyện của Triệu Chỉ Nhược và Tần Thiên, Lý Phỉ Nhi liền suy đoán, có phải Tần Thiên và Chỉ Nhược đã làm chuyện đó rồi không.
- Hắc hắc, làm sao em biết được hay vậy? Hay là em cũng muốn đây?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi cười dâm đãng nói.
- Cút! Em không cần, đồ đại lưu manh.
- Hay là chúng ta làm đi nha. Dù sao thì sớm muộn em cũng là người của anh mà.
Tần Thiên tiếp tục nói.
- Không được, sắc lang! Ai là người của anh chứ, em mới không phải nữ nhân của anh. Em muốn đi ăn điểm tâm, anh mau buông ra đi.
Lý Phỉ Nhi khẩn trương nhìn Tần Thiên nói, sợ tên dê xồm này "làm" nàng, nàng còn chưa có chuẩn bị tâm lý.
- Đừng đi, chúng ta làm xong rồi đi cũng chưa muộn mà. Sẽ rất thoải mái đó, nào, làm một lần đi.
Tần Thiên nhìn bộ dạng khẩn trương của Lý Phỉ Nhi, cố ý trêu đùa. Hắn hú một tiếng, một tay đẩy Lý Phỉ Nhi ngã xuống giường, dáng vẻ giương cung bạt kiếm, chuẩn bị "xách thương ra trận".
- A!
Lý Phỉ Nhi lập tức kinh hãi, đẩy Tần Thiên ra, vội vàng chạy ra ngoài. Tần Thiên ở phía sau nhìn bộ dạng chạy trối chết của nàng, không khỏi đắc ý, cười lớn một tiếng, ngay sau đó cũng đi ra.
- Sao vậy, Phỉ Nhi?
Tiêu Du nhìn bộ dạng khẩn trương của Lý Phỉ Nhi, lập tức hỏi. Sau đó lại thấy Tần Thiên từ phòng Lý Phỉ Nhi đi ra, nàng liền hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra.
- Tiêu Du, hắn bắt nạt em, chị mau làm chủ cho em đi.
Lý Phỉ Nhi nắm tay Tiêu Du, tố cáo nói.
- A, không có gì đâu. Vậy em cứ để hắn bắt nạt vài lần đi, từ từ rồi sẽ quen thôi mà.
Tiêu Du tùy ý nói.
- Ha ha ha.
Lập tức Tần Thiên cùng Triệu Chỉ Nhược ở bên cạnh cười phá lên. Lý Phỉ Nhi tức giận dậm chân, chạy vào phòng vệ sinh.
- Chị, em yêu chị chết mất, chúng ta ôm một cái nào.
Tần Thiên hưng phấn nhìn Tiêu Du nói, vừa dứt lời liền chuẩn bị nhào tới. Tiêu Du nhanh chóng tránh thoát, sau đó lắc lắc cái mông tròn lẳn đi vào phòng vệ sinh.
- Ai! Lòng người dễ thay đổi thật. Chỉ có Chỉ Nhược nhà chúng ta là tốt, đối với ta thật bất ly bất khí (không rời không bỏ). Nào, Chỉ Nhược, chúng ta ôm một cái đi.
Tần Thiên làm ra vẻ mặt thương tâm nói, đang chuẩn bị chiếm tiện nghi của Triệu Chỉ Nhược, ai ngờ nàng lại tránh ra xa.
- Sắc lang, em mới không cần anh ôm.
Triệu Chỉ Nhược đắc ý nhìn Tần Thiên nói, vừa dứt lời liền xoay người vào phòng vệ sinh, để lại Tần Thiên với vẻ mặt buồn bực.
...
Rất nhanh, mọi người ăn xong điểm tâm. Lý Phỉ Nhi cùng Tiêu Du liền đi làm, trong nhà chỉ còn lại Tần Thiên và Triệu Chỉ Nhược. Triệu Chỉ Nhược đang trong bếp thu dọn bát đũa, Tần Thiên nhìn cái mông tròn lẳn của nàng, lúc ẩn lúc hiện, sắc tâm nổi lên. Hắn lặng lẽ đi tới phía sau Triệu Chỉ Nhược, ôm lấy nàng, hai tay ôm trọn hai trái ‘bưởi’ căng tròn to lớn, dùng ‘quả chuối’ của mình cọ xát vào giữa khe mông nàng.
Triệu Chỉ Nhược đang rửa chén, bị Tần Thiên tập kích như vậy, lập tức kinh hãi. Nhất là phía dưới bị "đại sát khí" cọ xát, thân thể nàng như bị điện giật.
- Không nên, Tần Thiên, em còn chưa rửa chén xong.
- Không có gì đâu, em cứ rửa chén của em, anh làm chuyện của anh, không liên quan gì đâu nha.
Tần Thiên vô sỉ nói, vừa dứt lời liền ra sức nhào nặn cặp ngực, lập tức Triệu Chỉ Nhược cảm thấy thân thể mềm nhũn.
- Bang bang!
- Đi ra ngoài! Khốn kiếp, ra cho tao!
Đột nhiên có tiếng gõ cửa kịch liệt, ngay sau đó bên ngoài truyền tới tiếng nam nhân gầm gừ, dọa hai người kêu lên, lập tức tách ra.
- Con mẹ nó, thằng nào, muốn chết hả?
Tần Thiên lập tức giận dữ, thả Triệu Chỉ Nhược ra, đi ra ngoài mở cửa. Hắn thấy bốn người đứng trước mặt mình, kẻ cầm đầu là một tên mặt sưng phù, nhìn thoáng qua có chút quen mắt. Tần Thiên nhìn kỹ lại, thì ra là tên lần trước theo đuổi Lý Phỉ Nhi, Kim Khắc Mộc. Tần Thiên nhìn ba tên hộ vệ phía sau, cũng là dị năng giả, mà thực lực đạt tới nhất tinh ngũ giai, khiến Tần Thiên có chút giật mình. Người này có thể tìm dị năng giả làm bảo tiêu, vậy thằng cha này có thân phận gì đây?
- Đệt mợ, tao tưởng là ai, hóa ra là thằng ngu mày à? Lần trước ăn đòn chưa no hả, bây giờ lại tới đây xin nữa à?
Tần Thiên lạnh lùng nhìn Kim Khắc Mộc nói. Đang làm chuyện tốt mà tự nhiên lại bị thằng cha này quấy rầy, trong lòng hắn vô cùng khó chịu, bắt đầu suy tính xem làm sao để hành hạ tên này.
- Hừ! Khốn kiếp, lần trước dám đánh bổn thiếu gia, còn dám cướp nữ nhân của tao, lần này bổn thiếu gia sẽ cho mày chết không có chỗ chôn.
Kim Khắc Mộc lạnh lùng nhìn Tần Thiên nói.
- Cái gì? Để tao chết không có chỗ chôn xác hả? Thằng đần, mày ăn *** nhiều quá rồi hay sao mà ngu thế? Hay mày là thằng chó đẻ, thằng tạp chủng, lại còn nói được ra lời như vậy nữa, dựa vào ba thằng bỏ đi đằng sau mày mà đòi đánh tao hả? Về nhà đắp chăn đi ngủ đi, rồi nghiên cứu xem chữ 'Ngu' nó viết thế nào!
Tần Thiên khinh thường chửi rủa Kim Khắc Mộc. Đối với loại muốn giết người, Tần Thiên phải đánh đòn tâm lý trước, để hắn bị đả kích triệt để, rồi sau đó mới "đánh" tới thân thể.