249. Chương 249: Cùng tắm

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 249: Cùng tắm

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 249 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- A! Giết người rồi!
Lúc này, Kim Khắc Mộc đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng máu me kinh hoàng như thế, sợ đến mức suýt tè ra quần.
Tần Thiên không nói một lời, lập tức rút khảm đao ra khỏi tên Dã Trư, sau đó đi tới chỗ tên dị năng giả duy nhất còn sống sót.
Tên dị năng giả kia thấy Tần Thiên đi tới, sợ hãi muốn bỏ chạy ngay lập tức, nhưng hai chân đã bị Tần Thiên chém đứt, vừa mới cử động đã khiến phần chân còn lại trên cơ thể rời ra, nhất thời kêu la thảm thiết.
Nhưng Tần Thiên không để ý, khảm đao trong tay hung hăng chém xuống, liên tiếp mười mấy nhát, trong chớp mắt đã chém nát tên kia, biến thành một đống thịt nát be bét máu, trên mặt Tần Thiên cũng bắn đầy máu tươi.
Sau khi giết chết tất cả, Tần Thiên cầm khảm đao đi tới gần Kim Khắc Mộc đang sợ đến mức tè ra quần.
- A! Mày muốn làm gì? Mày đừng làm loạn, tao là người của Kim gia đó, nếu dám động vào tao mày đừng hòng sống sót.
Kim Khắc Mộc nhìn Tần Thiên hoảng sợ nói, liều mạng lùi về phía sau, nhìn khảm đao vẫn còn rỉ máu trên tay Tần Thiên, hắn ta gần như muốn ngất lịm.
- Thật sao? Kim gia ghê gớm đến vậy sao?
Tần Thiên không chút sợ hãi nói, đi tới trước mặt Kim Khắc Mộc, đưa khảm đao vẫn còn dính chút thịt đến trước mặt hắn.
- Ăn đi, tao sẽ không giết mày, nếu không thì đầu mày sẽ thành quả bóng cho tao đá đấy.
Tần Thiên nhìn Kim Khắc Mộc lạnh lùng nói, nói xong liền đưa miếng thịt đó đến khóe miệng Kim Khắc Mộc.
Kim Khắc Mộc vừa thấy vậy liền bị dọa cho suýt hồn bay phách lạc, Tần Thiên lại muốn hắn ăn thịt người, thật quá biến thái mà, tên này bị sao vậy trời? Kim Khắc Mộc lúc này trong lòng vô cùng hối hận, giá như hắn mang thêm nhiều người tới, nếu không đã không có kết cục như thế này.
- Có ăn hay không? Không ăn thì tao giết mày.
Tần Thiên nhìn Kim Khắc Mộc lạnh lùng nói.
- Tôi… Tôi không ăn!
Kim Khắc Mộc cắn răng nói.
- Không ăn? Vậy thì chết đi.
Tần Thiên phẫn nộ quát, khảm đao trong tay giơ lên, ngay lập tức chém xuống đầu hắn.
- A! Tôi ăn, tôi ăn mà!
Kim Khắc Mộc nhìn Tần Thiên thật sự ra tay, lập tức kêu to, rất nhanh túm lấy miếng thịt người trong tay Tần Thiên, nhanh chóng nhét vào miệng.
Khảm đao của Tần Thiên lập tức dừng lại trước cổ hắn, nhìn Kim Khắc Mộc ăn thịt người, hắn cảm thấy mình thật ác độc.
Mà Kim Khắc Mộc, lúc này ăn miếng thịt người lớn như vậy, thấy Tần Thiên không giết mình, hắn liền thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong dạ dày lộn tung cả lên, như muốn nôn thốc nôn tháo.
- Không được ói, nếu không tao giết mày đó.
Tần Thiên lạnh giọng uy hiếp, Kim Khắc Mộc đang muốn ói, lập tức khó khăn nuốt ngược vào.
- Hừ! Muốn giết tao hả, mày chưa đủ tư cách, mày ăn xong rồi thì tao sẽ không giết mày, nhưng vẫn phải cho mày nếm chút đau khổ, cho mày nhớ đời.
Nói xong, Tần Thiên nhấc khảm đao đang kề cổ hắn ra.
Xoẹt!
Lập tức, tai của Kim Khắc Mộc bị Tần Thiên cắt đứt.
- A!
Kim Khắc Mộc liền ôm tai lại, kêu la thảm thiết.
Tần Thiên không để ý tới hắn, lập tức gọi cho Phong Tử, để hắn sai người đến dọn dẹp xác chết.
Mười phút sau.
Phong Tử đích thân dẫn người tới, nhìn cảnh tượng trên mặt đất, không khỏi nhíu mày, sau đó sai người đưa thi thể lên xe, dọn dẹp sạch sẽ.
- Đưa hắn ra ngoài, ném trước cổng bệnh viện đi.
Tần Thiên chỉ vào Kim Khắc Mộc phân phó cho thuộc hạ trong Thiên Bang. Hắn sở dĩ không giết Kim Khắc Mộc là vì thân phận của hắn, Kim Khắc Mộc có thể có ba dị năng giả nhất tinh tam giai làm bảo vệ, thân phận chắc chắn không hề đơn giản. Cuối tháng này Tần Thiên còn phải diệt những bang phái khác, không muốn chuốc thêm phiền toái lớn như vậy, nên giữ lại mạng cho Kim Khắc Mộc. Nếu người trong gia tộc kia là người có đầu óc, thì sẽ không dễ dàng cử người đến giết Tần Thiên, cho dù muốn tới cũng phải điều tra rõ thân phận của Tần Thiên mới dám hành động, bởi vì người có thể giết được ba dị năng giả nhất tinh tam giai chắc chắn không phải là người tầm thường, phải biết được thế lực sau lưng là ai mới dám ra tay.
- Phong Tử, tuyển thêm người đi, càng nhiều càng tốt nhé.
Tần Thiên nhìn Phong Tử nói, thấy Phong Tử gật đầu, Tần Thiên liền để hắn rời đi.
Xử lý xong mọi chuyện ở đây, Tần Thiên liền trở về nhà. Triệu Chỉ Nhược đang đợi trong phòng khách, nghe tiếng gõ cửa, liền nhanh chóng chạy ra mở cửa. Thấy mặt Tần Thiên đầy máu, nàng liền giật mình.
- Lão công, anh làm sao vậy? Không bị thương chứ?
Triệu Chỉ Nhược nắm chặt tay Tần Thiên lo lắng hỏi.
- Không sao đâu, em thấy anh có vẻ bị thương chỗ nào sao? Anh đi tắm đã.
Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược mỉm cười nói, ngay sau đó liền đi vào phòng tắm.
Triệu Chỉ Nhược nghe Tần Thiên nói không sao, nàng lập tức thở phào nhẹ nhõm. Thấy Tần Thiên vào phòng tắm, khóe miệng nàng đột nhiên cong lên một nụ cười tinh quái, ngay lập tức đi đến phòng tắm.
Tần Thiên vào phòng tắm, liền cởi quần áo, mở vòi nước bắt đầu kỳ cọ. Đột nhiên cửa phòng tắm mở ra, Triệu Chỉ Nhược bước vào. Tần Thiên vừa nhìn thấy cảnh tượng đó, ngay lập tức cả người choáng váng, đồng thời, cây gậy phía dưới lập tức cương cứng, cực kỳ hưng phấn.
Bởi vì, lúc này, Triệu Chỉ Nhược ngực trần bước đến, trên mặt ửng hồng, toát ra vẻ quyến rũ mê hoặc, đôi gò bồng đảo khẽ rung rinh theo từng bước chân, dưới ánh sáng trở nên mờ ảo khó tả. Tần Thiên nhìn đến hoa cả mắt, nhất là "đồng cỏ thần bí" phía dưới, khiến Tần Thiên càng thêm hưng phấn.
- Lão công, Chỉ Nhược tới giúp anh tắm có được không?
Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên vừa nháy mắt vừa quyến rũ nói, giọng nói ngọt ngào, mềm mại, giống như mèo hoang ve vãn, vô cùng hấp dẫn.
- Được lắm tiểu yêu tinh, dám quyến rũ xử nam chân chính như anh sao, để xem anh giáo huấn em thế nào.
Tần Thiên say mê nhìn Triệu Chỉ Nhược, sau đó kéo nàng vào lòng, nhất thời cảm nhận được sự mềm mại, ấm áp, cây gậy phía dưới chạm vào bụng Triệu Chỉ Nhược, khiến nàng đỏ bừng mặt.
- Lão công, anh muốn làm gì thì làm, nhưng mà nhẹ một chút nha.
Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên tiếp tục quyến rũ, làm Tần Thiên trong lòng ngứa ngáy không thôi, thầm nghĩ cô nàng này đúng là một yêu tinh gây họa, quá mức trêu người.
Khi Tần Thiên còn đang mải nghĩ, cây gậy phía dưới liền bị bàn tay nhỏ bé của Triệu Chỉ Nhược nắm lấy, nhẹ nhàng vuốt ve, Tần Thiên nhất thời cảm thấy sảng khoái.
- Chỉ Nhược, em học đâu ra món này vậy? Thật hấp dẫn chết người.
Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược nói, một tay nghịch ngợm trên bầu ngực căng tròn của Triệu Chỉ Nhược, khiến nàng yêu kiều thở gấp.
- Em học được trong sách đó.
Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên ngượng ngùng đáp.