Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 250: Có chuyện rồi!
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 250 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
– Học trên sách sao? Em đúng là đồ yêu tinh, tự nhiên lại đi học mấy thứ này, đúng là chẳng ngoan chút nào, nhưng mà... anh thích ^^
Tần Thiên say đắm nhìn Triệu Chỉ Nhược nói.
Mặt Triệu Chỉ Nhược đỏ bừng.
– Lão công, chỉ cần anh thích, em đều sẽ chiều theo anh.
Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên nói.
Tần Thiên vừa nghe, trong lòng bỗng thấy chua xót. Hắn có nhiều nữ nhân như vậy, lại chẳng cho được các nàng điều gì, thế mà các nàng vẫn nguyện ý vì hắn làm tất cả, chỉ sợ hắn không còn yêu thương các nàng nữa.
– Chỉ Nhược, anh nhất định sẽ đối xử thật tốt với em.
Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược chân thành nói.
Triệu Chỉ Nhược gật đầu, gương mặt ánh lên vẻ hạnh phúc.
– Hắc hắc, nào, lão công sẽ ban cho em hạnh phúc đây.
Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược nói.
Nói rồi, hắn bế Triệu Chỉ Nhược lên, đặt nàng tựa vào bồn rửa tay.
– Còn đau không?
Tần Thiên nhìn nơi đó của Triệu Chỉ Nhược hỏi.
– Không đau nữa rồi, hì hì.
Triệu Chỉ Nhược đáp, nàng là dị năng giả, khả năng hồi phục mạnh hơn người thường rất nhiều.
– Tốt lắm, lão công sẽ khiến em sung sướng tột độ.
Tần Thiên vừa nói, liền tách hai chân Triệu Chỉ Nhược ra, để lộ vùng kín bí ẩn. Tiểu huyệt ở giữa như một cái miệng nhỏ hồng hào xinh xắn, giờ phút này đang chảy ra rất nhiều dịch mật, trông vô cùng quyến rũ.
– Tiểu sắc nữ, em có phải là đang rất muốn rồi không?
Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược trêu chọc, ngón tay mơn trớn tiểu huyệt, khiến Triệu Chỉ Nhược lập tức bật ra tiếng rên kiều diễm.
– Lão công, anh mau 'ăn' Chỉ Nhược đi.
Tần Thiên nghe xong, nhất thời mừng rỡ. Ngay sau đó, hai tay hắn bắt lấy hai bầu ngực đầy đặn của nàng mà nhào nặn, khiến chúng từ từ căng cứng lên.
– Ưm… ưm…!
Triệu Chỉ Nhược yêu kiều rên rỉ, chiếc lưỡi nhỏ thơm tho từ trong miệng nàng đưa ra, khẽ liếm quanh môi. Động tác này nhìn vào thật sự vô cùng kích thích, Tần Thiên liền há miệng ngậm lấy chiếc lưỡi nhỏ kia, từ từ nhấm nháp.
Triệu Chỉ Nhược cũng rất phối hợp, hai tay ôm lấy cổ Tần Thiên, ra sức quấn quýt lấy hắn.
Tần Thiên nhấm nháp chiếc lưỡi nhỏ của Triệu Chỉ Nhược trong miệng, động tác trên tay cũng không ngừng lại. Hai tay hắn cầm lấy hai bầu vú lớn, dùng lực xoa nắn, ngón tay kẹp lấy hai hạt đậu nhỏ đang cương cứng, không ngừng cọ xát.
– Ưm… Ưm… Ưm!
Miệng Triệu Chỉ Nhược không ngừng rên rỉ sung sướng, bầu ngực bị Tần Thiên nhào nặn truyền đến một trận khoái cảm. Hạt nhỏ hồng hồng trên đỉnh ngực có cảm giác như căng ra, dựng thẳng đứng.
– Lão công, anh giúp em mút chỗ này đi.
Triệu Chỉ Nhược buông Tần Thiên ra, nâng bộ ngực mình đưa lên miệng hắn.
– Hắc hắc, tiểu sắc nữ, không nhịn nổi nữa rồi sao?
Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược cười tà nói, nàng xấu hổ gật gật đầu. Tần Thiên nhìn bộ dạng đó của nàng, liền cúi đầu ngậm lấy hạt đậu hồng kia mà nhấm nháp.
– A!
Cảm thấy nàng không chịu nổi nữa, hắn liền một tay lặng lẽ tìm tới vùng kín giữa hai chân Triệu Chỉ Nhược, dùng ngón tay trêu chọc, khẽ kích thích vào tiểu huyệt của nàng.
– Á!
Lập tức, tiểu huyệt phía dưới của nàng bị Tần Thiên chạm vào, nhất thời run rẩy kịch liệt, 'râm thủy' phun như mưa, chảy tràn ra cả bên ngoài, làm cho tay Tần Thiên dính đầy dịch lỏng.
– Em ra nhiều như đi tiểu vậy nha.
Tần Thiên hé miệng nói với Triệu Chỉ Nhược, đưa tay lên, trên tay đều là 'râm thủy' vừa tràn ra của nàng, có chút dính nhớp, tỏa ra một mùi hương nồng.
Triệu Chỉ Nhược thấy vậy vô cùng xấu hổ, khẽ nói.
– Lão công, chỗ đó của em ngứa quá, anh dùng 'cái kia' chữa cho em được không?
– Hắc hắc, không thành vấn đề, để lão công 'chăm sóc' em thật tốt nha.
Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược nói, vừa nói vừa ôm nàng xuống, đặt nàng vào tư thế đối diện với mông mình, để hai tay nàng bám trên bồn rửa tay, tách hai chân ra, để lộ ra cái miệng nhỏ hồng hào mê người.
Tần Thiên cúi xuống đảo lưỡi mấy cái, Triệu Chỉ Nhược không kìm được khẽ kêu lên, 'ngọc thủy' như nước mưa ào ào chảy ra, theo bắp đùi nàng chảy xuống.
– Hắc hắc, lão công sẽ cho em nếm thử cảm giác sung sướng tột cùng nha.
Tần Thiên vừa nói liền cầm lấy cây 'gậy' của mình, ma sát trên vùng kín của Triệu Chỉ Nhược, khẽ tiến vào một chút, rồi lại rút ra.
Lập tức, Triệu Chỉ Nhược cảm giác phía dưới giống như có vô số con kiến đang bò vậy, ngứa ngáy, cực kỳ khó chịu, rất muốn gãi một chút, nhưng lại không dám.
– Lão công, anh mau vào đi, Chỉ Nhược chịu không nổi nữa rồi.
Triệu Chỉ Nhược không chịu nổi nữa đành nói, vừa dứt lời, cây 'gậy' của Tần Thiên đã mạnh mẽ tiến vào tiểu huyệt của nàng, thám hiểm sâu bên trong.
– A!
Triệu Chỉ Nhược lập tức kêu lên một tiếng, bởi vì 'cái kia' của Tần Thiên rất lớn. Mặc dù vùng kín của nàng đã ra rất nhiều dịch lỏng, nhưng vẫn bị Tần Thiên mạnh mẽ xông vào, thật là vô cùng đau đớn.
– Lão công, anh nhẹ một chút, đau quá.
Triệu Chỉ Nhược nhíu mày nói.
Tần Thiên nghe vậy, liền từ từ chuyển động. Triệu Chỉ Nhược cảm giác được một trận sung sướng, khoái cảm từ dưới truyền lên, liền mạnh mẽ phối hợp, đưa đẩy cặp mông căng tròn theo nhịp của cây 'gậy' Tần Thiên.
– Ưm… A… Sướng… Sướng quá… Mạnh hơn… Mạnh hơn nữa đi… Lão công, em yêu anh, yêu anh chết mất.
Triệu Chỉ Nhược hô lớn, hai tay chống lên bồn rửa tay, cùng Tần Thiên đưa đẩy. Cặp mông và bầu ngực không ngừng lắc lư, rung động…
Tần Thiên nhìn cặp ngực lớn kia, lập tức từ phía sau bóp lấy, dùng sức xoa nắn khiến hai trái bưởi của Triệu Chỉ Nhược biến thành muôn hình vạn dạng.
– A… Lão công, mạnh hơn nữa đi… Chỉ Nhược muốn… Mạnh hơn!
– Không thành vấn đề!
Tần Thiên đáp, vừa nói vừa dùng cây 'gậy' lớn tiến công. Nhất thời, trong phòng tắm vang lên tiếng va chạm 'bành bạch'.
– A…A…Sảng khoái… Thật sướng… Lão công, em yêu anh!
Triệu Chỉ Nhược hồ ngôn loạn ngữ (nói năng lộn xộn) hô lớn, vẻ mặt vô cùng sung sướng.
Trong phòng tắm, xuân ý dạt dào.
– A!
Không biết qua bao lâu, Triệu Chỉ Nhược và Tần Thiên cùng quát to một tiếng, đồng thời đạt đến đỉnh điểm. Triệu Chỉ Nhược gần như sắp hôn mê, quá sung sướng, nàng không biết mình đã lên đỉnh bao nhiêu lần nữa.
– Thế nào rồi? Lão bà, công phu của anh được không?
Tần Thiên đắc ý nhìn Triệu Chỉ Nhược mềm nhũn như đống bùn mà nói.
– Ưm… lão công… anh thật lợi hại… Chỉ Nhược… Chỉ Nhược sắp chết mất rồi!
Triệu Chỉ Nhược thở không ra hơi nói, Tần Thiên nhất thời vô cùng đắc ý.
– Lão đại, có người tìm anh kìa...!
Đột nhiên điện thoại trong quần Tần Thiên vang lên. Hắn buông lỏng Triệu Chỉ Nhược ra, với tay lấy điện thoại trong túi quần đang treo trên giá, không cần nhìn cũng lập tức bắt máy.
– Cái gì? Tao sẽ đến ngay.
Vừa nghe thấy giọng nói đầu dây bên kia, Tần Thiên lập tức hét lớn.
– Sao vậy lão công?
Triệu Chỉ Nhược lập tức hỏi.
– Vừa mới xảy ra chuyện, anh phải ra ngoài một lát.
Tần Thiên vừa nói liền vội vàng mặc quần áo vào, lấy khăn lau khô tóc, ngay sau đó liền chạy vội ra ngoài.