Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 259: Quy hàng hoặc là chết
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 259 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Mẹ kiếp mày, đến đây còn dám lớn lối? Mày nghĩ đây là bên ngoài sao? Có tin tao chém chết cha mày ngay tại đây không?
Áp Tử nhìn Tần Thiên đắc ý nói.
- Hừ, dạo này thật nhiều kẻ không biết điều, cứ nghĩ mình ghê gớm lắm, chẳng coi ai ra gì. Nếu không cho hắn nếm mùi lợi hại, thì thật có lỗi với mọi người.
Một tên đại ca ăn mặc lòe loẹt nhìn Tần Thiên khinh thường nói.
- Đúng vậy…
Những đại ca khác cũng nhao nhao hùa theo.
- Các người làm gì vậy? Muốn đánh nhau phải không?
Phong Tử nhìn đám người kia lạnh lùng nói.
- Hỗn xược! Chỗ này là chỗ cho mày lên tiếng sao? Mày cũng chỉ là con chó của Tần Thiên mà thôi, Tần Thiên còn chưa dám mở miệng, đến lượt mày sủa à?
Tên ăn mặc lòe loẹt nhìn Phong Tử quát lạnh nói.
- Mày nói thêm một câu nữa xem, tao băm thây mày ra bây giờ.
Tần Thiên nhìn tên kia lạnh lùng nói. Sát khí toát ra từ người hắn, dồn thẳng vào kẻ vừa nói. Trong nháy mắt, tên đó cảm thấy như mình bị Tần Thiên lột trần, giống hệt như bị ác quỷ rình rập. Hắn lập tức câm miệng, không dám hé nửa lời.
Những kẻ xung quanh cũng cảm nhận được sát ý từ Tần Thiên, không khỏi nhíu mày.
Hoàng đế nhìn mọi người, lập tức ra hiệu tránh ra, đồng thời bảo các đại ca giãn ra. Sau đó, đám đại hán cầm mã tấu liền vây lấy hai người.
- Hừ! Tần Thiên, có bản lĩnh thì băm tao thử xem. Mục đích của cuộc họp hôm nay, chính là để giết mày đó. Tiêu diệt Thiên bang của chúng mày, bọn tao đã bàn bạc kỹ lưỡng rồi. Mày có thể quỳ xuống xin lỗi tao, rồi tự phế hai tay đi, hơn nữa giao nộp tất cả tài sản cho bọn tao. Bọn tao có thể xem xét tha cho mày, nếu không thì mày chỉ có thể chết không toàn thây mà thôi.
Áp Tử nhìn Tần Thiên lạnh lùng nói. Đám đại hán nhìn Tần Thiên, vung vẩy mã tấu trong tay uy hiếp hắn. Nhưng Tần Thiên không hề sợ hãi, ngay cả nháy mắt cũng không.
- Hừ! Các người cũng thật nóng vội nhỉ. Tao vừa mới đến, đã muốn lấy mạng tao rồi. Có phải là sợ tao rồi không?
Tần Thiên nhìn đám đại ca cười lạnh nói. Mặc dù hắn biết, hôm nay đến đây lành ít dữ nhiều, nhưng không ngờ đám người này lại muốn ra tay nhanh đến vậy. Thật sự nằm ngoài dự liệu của hắn, làm phá hỏng kế hoạch của hắn.
- Hừ! Sợ mày ư? Thật nực cười, ở đây bất cứ ai trong bọn tao cũng đủ sức giết chết mày. Chẳng qua là thấy cái đồ bỏ đi như mày chướng mắt, muốn giết mày sớm một chút để khỏi ảnh hưởng đến tâm trạng của bọn tao mà thôi.
Áp Tử nhìn Tần Thiên cười lạnh nói. Trên thực tế, hắn cũng có chút kiêng kỵ Tần Thiên, cho nên mới sắp xếp cho người gây sự bên ngoài. Dù sao sớm muộn gì cũng phải giết Tần Thiên, giết sớm một chút cho yên tâm.
Thế lực của hắn đã sớm chướng mắt Tần Thiên. Tần Thiên bất cứ lúc nào cũng có thể đe dọa đến những thế lực lớn như bọn chúng. Cho nên chỉ cần giết Tần Thiên là có thể yên tâm.
- Đúng vậy. Tần Thiên, mày quỳ xuống đi. Đem tất cả tài sản giao ra đây.
- Tên ăn mặc lòe loẹt quát lên.
- Đúng, giao ra đây, bọn tao sẽ tha cho mày con đường sống.
- Đúng, giao ra đây, bọn tao sẽ tha cho mày con đường sống.
Đám người hướng về Tần Thiên kêu gào. Phong Tử hết sức tức giận, chỉ có Tần Thiên lại rất bình tĩnh, không một chút kinh hoàng.
- Hừ! Bọn mày chỉ là một lũ vô dụng mà cũng đòi giết tao sao? Thật quá ngây thơ rồi, có phải ăn cứt nhiều quá nên đầu óc bị liệt luôn rồi không? Uy hiếp tao ư? Kẻ có thể uy hiếp được tao đến giờ vẫn chưa ra đời đâu. Hôm nay mục đích của chúng mày là giết tao, mà mục đích của tao cũng là giết bọn mày. Hay là bọn mày quỳ xuống, xin tao tha thứ rồi quy phục tao. Chỉ một câu thôi, quy hàng hoặc là chết.
Tần Thiên nhìn đám người kia khinh thường quát to. Khí phách mười phần.
- Ha ha ha… chết cười mất thôi. Tao cứ tưởng đại ca Thiên bang là nhân vật ghê gớm lắm. Hóa ra cũng chỉ là một tên thiểu não mà thôi. Bọn tao nhiều người vây bắt hắn như vậy, hắn còn dám ăn nói ngông cuồng, muốn chúng ta đầu hàng, quả thực là ngu hết chỗ nói.
Tên ăn mặc lòe loẹt nhìn Tần Thiên khinh thường cười to.
- Đúng vậy. Tao xem hắn có phải bị choáng váng đầu óc rồi không? Nên mới có thể nói ra những lời như vậy?
- Đúng đấy, chắc là bị dọa cho ngu rồi.
Một đám đại ca nhìn Tần Thiên khinh thường nói.
- Hừ! Được lắm, cho chúng mày cơ hội cuối cùng. Quy hàng hoặc là chết.
Tần Thiên quát lên.
- Hừ! Còn dám lớn lối. Giết hắn.
Hoàng đế nhìn Tần Thiên, ra lệnh cho đám đại hán ra tay. Vừa rồi còn thân mật gọi Tần Thiên là lão đệ, chớp mắt đã trở mặt.
Đám đại hán nghe lệnh của Hoàng đế, lập tức xông về phía Tần Thiên để ra tay.
- Được lắm. Bọn mày muốn tìm chết, tao sẽ chiều theo ý chúng mày. Phong Tử, cẩn thận một chút.
Tần Thiên quát lên. Vừa nói, trong tay hắn xuất hiện một thanh mã tấu. Không ai thấy hắn lấy thanh mã tấu từ đâu ra, nhất thời đều sửng sốt.
- Chết!
Tần Thiên quát lạnh một tiếng. Cả người hắn lao lên phía trước, giơ tay chém xuống, chặt đứt đầu hai tên đại hán.
- Xoẹt!
Nhất thời, óc và máu văng tung tóe, nhuộm đỏ cả sàn nhà. Tần Thiên lợi dụng lúc thi thể một tên chưa kịp ngã xuống, nhanh chóng chặt đứt cánh tay đang nắm mã tấu của hắn để giật lấy.
- Phong Tử, đón lấy!
Tần Thiên nhìn Phong Tử hô lớn, ném thanh mã tấu vừa giật được cho Phong Tử. Phong Tử không hề sợ hãi, cầm lấy cánh tay còn nắm mã tấu, xoay một cái, tên đại hán đằng sau liền bị chém một nhát.
- Keng!
Tiếng đao vang lên, Phong Tử cùng tên đại hán cứng đối cứng một đòn. Hắn chịu thiệt, liên tục lùi về phía sau. Ngay lập tức, hắn đứng vững lại, xông tới chém giết.
Bên phía Tần Thiên, sức chiến đấu của hắn là cao nhất. Đám đại hán này không phải đối thủ của hắn, Tần Thiên cầm mã tấu trong tay đi xuyên qua đám người, giống như một cỗ máy giết chóc. Mã tấu trong tay hắn vung lên, trong nháy mắt hơn mười tên ngã xuống, đa số đều bị chém đứt người, số còn lại thì bị chém đứt đầu. Mặt hắn dính đầy máu tươi.
Đám đại ca bên cạnh nhìn cảnh tượng này, sắc mặt thay đổi hẳn. Không ngờ, sức chiến đấu của Tần Thiên lại mạnh mẽ đến vậy.
Hoàng đế thấy vậy, trong miệng cười lạnh một tiếng. Hắn nhấn nút điện thoại trong tay. Sau đó, lợi dụng lúc mọi người không chú ý, liền lặng lẽ đi vào một căn phòng, không biết để làm gì.
Trong một góc, có một nam tử ẻo lả không ai để ý. Hắn quan sát tất cả, thấy Hoàng đế rời đi, khóe miệng không khỏi cong lên một nụ cười tà dị, trông cực kỳ hiểm ác.
Đang lúc chiến đấu, Tần Thiên không hề hay biết, chỉ mải giết người. Dưới đất toàn là thi thể cụt tay cụt chân, trông cực kỳ ghê rợn. Đám đại ca thấy vậy, vô cùng kinh hãi, liên tục gọi điện thoại.