260. Chương 260: Mắc bẫy!

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 260: Mắc bẫy!

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 260 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Phong Tử, gọi điện thoại bảo A Bưu hành động!
Tần Thiên hướng về Phong Tử mà nói. Sau đó vọt tới trước mặt Phong Tử, tiêu diệt toàn bộ những kẻ đang vây quanh hắn.
Phong Tử lập tức lấy điện thoại gọi cho A Bưu.
Đúng lúc này, một đám người khác từ bên ngoài ùa vào. Tất cả đều thuộc một thế lực. Vừa xông vào, họ đã thấy Tần Thiên và Phong Tử đang điên cuồng chém giết, chỉ còn lại vài tên sống sót.
Sau một hồi bị Tần Thiên chém giết, số đại hán trong đại sảnh đã chẳng còn bao nhiêu. Nhưng giờ lại có thêm một đám nữa kéo tới, khiến Tần Thiên không khỏi chán nản, cơn giận bốc lên ngùn ngụt.
- A Thiên, A Bưu bị tập kích rồi, cả Sấu Tử và đám huynh đệ cũng vậy!
Phong Tử hét lên nói với Tần Thiên.
- Cái gì! Sao có thể như vậy được!
Tần Thiên kinh hãi, không ngờ A Bưu và Sấu Tử lại đồng thời bị tập kích.
- Chắc chắn có nội gián trong chúng ta, tin tức đã bị lộ. Bọn họ bị tập kích, tổn thất thảm trọng!
Phong Tử nói với Tần Thiên.
- Khốn kiếp!
Tần Thiên nổi trận lôi đình, việc A Bưu và Sấu Tử đồng thời bị tập kích đã hoàn toàn phá vỡ kế hoạch của hắn.
- Hừ! Tần Thiên, ngươi muốn đối đầu với ta ư? Còn non lắm!
Không biết từ lúc nào, Hoàng Đế đã bước ra khỏi phòng, lạnh lùng nhìn Tần Thiên mà cười. Hắn đã sớm cài nội gián vào hàng ngũ thuộc hạ của Tần Thiên, sau khi lấy được tin tức thì diệt khẩu ngay lập tức.
- Hừ! Cứ để ngươi sống thêm chút nữa!
Hoàng Đế nhìn Âm Dương thư sinh Chu Dịch đang đứng trong góc, thầm nghĩ.
Âm Dương thư sinh thấy Hoàng Đế nhìn về phía mình, hắn cũng quay lại mỉm cười với Hoàng Đế.
- Mẹ kiếp, phát điên mất! Phong Tử, nếu ngươi không muốn chết thì hãy đưa số người còn lại đi trợ giúp A Bưu và Sấu Tử!
Tần Thiên nóng nảy nói với Phong Tử.
- Không được rồi A Thiên! Bọn họ cũng bị tập kích rồi!
Phong Tử gấp gáp nói.
- Khốn nạn, sao lại thành ra thế này!
Tần Thiên không thể tin vào tai mình, toàn bộ huynh đệ đều bị tập kích, nhất định là có nội gián!
- Hừ! Còn ngoan cố làm gì? Đừng phí công vô ích, người của các ngươi đều đã bị người của ta xử lý gọn gàng rồi. Giờ chỉ còn lại hai người các ngươi, đừng tiếp tục chống cự nữa, đầu hàng đi!
Hoàng Đế nhìn Tần Thiên đang chém giết, lạnh lùng nói.
Tần Thiên nghe vậy, trong lòng nguội lạnh. Hoàng Đế đã phái người đi xử lý xong xuôi tất cả thuộc hạ của hắn. Thế lực mà y ngày đêm cực khổ gây dựng, trong đêm nay đã hoàn toàn bị diệt trừ. Điều này khiến hắn vô cùng khó chấp nhận.
- Không! Phong Tử, cùng nhau ra tay giết ra ngoài!
Tần Thiên giận dữ hét lên, cầm chặt khảm đao bắt đầu thu hoạch sinh mạng. Phong Tử cũng vậy. Nhưng có quá nhiều người vây quanh, trong khoảnh khắc đó, bọn họ không thể giết sạch được, ngược lại trên người còn bị thêm vài vết thương.
- Hoàng Đế, không ngờ ngài lại cao tay đến thế, tên tiểu tử kia hôm nay chắc chắn phải chết rồi!
Một lão đại của tiểu thế lực bên cạnh Hoàng Đế nịnh bợ, những tên khác cũng đua nhau hùa theo.
- Hắc! Ta còn có điều khiến các ngươi bất ngờ hơn nữa!
- Còn có nữa ư!
Tên kia giật mình nhìn Hoàng Đế, hỏi.
- Đúng vậy, lát nữa các ngươi sẽ rõ!
Hoàng Đế nhìn mọi người cười nói. Hắn vừa dứt lời, bên ngoài lại có thêm rất nhiều người ùa tới. Tất cả đều mặc y phục thống nhất, là người của Du Long bang. Hoàng Đế thấy bọn họ liền lập tức đi tới.
- Giết sạch tất cả những kẻ bên trong cho ta, không tha một ai!
Hoàng Đế chỉ vào những người trong đại sảnh, cười một cách âm hiểm. Mọi người trong đại sảnh kinh hãi, mấy lão đại thuộc các thế lực lớn kia vừa nghe, nhất thời sửng sốt, lòng nguội lạnh.
- Hoàng Đế, ngươi sẽ không được chết tử tế đâu!
Tên nịnh bợ kia là người đầu tiên hoàn hồn, hét lên giận dữ.
- Khốn kiếp! Hoàng Đế, ngươi ngay cả chúng ta cũng dám tính kế sao, ngươi muốn chết à!
Một tên chỉ vào Hoàng Đế hét lên.
- Hừ! Kẻ phải chết là các ngươi!
Hoàng Đế cười phá lên, vung tay ra hiệu. Người của Du Long bang cầm chặt khảm đao, lao vào mọi người. Những kẻ thuộc các thế lực kia trong nháy mắt đều bị chém giết, nằm rạp trên mặt đất. Những người Du Long bang này đều là tinh anh, sức chiến đấu cực kỳ cường hãn.
Chỉ sau một thời gian ngắn, thuộc hạ của các thế lực kia đã bị chém giết không còn một ai. Áp lực lên Tần Thiên và Phong Tử nhất thời giảm đi đáng kể. Mấy lão đại kia rối rít gọi điện thoại tìm người hỗ trợ, nhưng kết quả nhận được càng khiến bọn họ thêm tuyệt vọng: thuộc hạ của bọn hắn kẻ thì làm phản, kẻ thì bị giết.
- Không cần gọi điện nữa, người của các ngươi hiện giờ hoặc đã là người của ta, hoặc đã chết hết rồi. Hôm nay chính là tử kỳ của các ngươi! Ha ha ha....
Hoàng Đế đắc ý cười lớn, Phố Quán Bar trong tương lai sẽ thuộc về hắn.
- A!
- Ta giết ngươi!
Chá Bút Tiểu Tâm giận dữ hét lên, nhặt một thanh khảm đao lao thẳng về phía Hoàng Đế. Các lão đại thế lực khác cũng làm tương tự.
- Giải quyết chuyện của chúng ta trước, những việc khác tính sau!
Phong Tử quát lạnh một tiếng, lao tới trước mặt Chá Bút Tiểu Tân. Tên này dám mắng hắn, chắc chắn phải chết.
- Hừ! Chuyện của chúng ta trước tiên cứ để sang một bên. Giết được Hoàng Đế rồi, nếu còn sống mà đi ra ngoài thì sẽ giải quyết sau. Nếu không, không ai trong chúng ta có thể sống sót.
Chá Bút Tiểu Tân quát lớn về phía Phong Tử.
- Thế thì chưa chắc! Ngươi chắc chắn không thể thoát được, nhưng ta thì chưa chắc đã không thể!
Phong Tử nhìn Chá Bút Tiểu Tân cười lạnh, vung khảm đao chém thẳng về phía hắn.
- Được! Vậy thì ta giết ngươi trước!
Chá Bút Tiểu Tâm giận dữ hét, cũng chém về phía Phong Tử.
Tần Thiên thì trực tiếp chặn đường Áp Tử, vung khảm đao chém tới. Áp Tử so với Tần Thiên căn bản không có chút sức phản kháng nào. Chỉ sau một hiệp, hắn đã bị một đao của Tần Thiên bổ từ đầu xuống bụng, chết ngay tại chỗ. Sau đó, Tần Thiên chuyển sang những lão đại khác, giơ tay chém ra vài nhát, mười mấy lão đại đã bị hắn giết mất bảy tám người. Đồng thời, hắn còn tiện tay giết thêm mấy người của Du Long Bang cùng người của các thế lực khác. Trong đại sảnh lúc này là một trận hỗn chiến không ngừng.
Cùng lúc này, ở bên ngoài, ba thế lực mà Tần Thiên đã sắp xếp trước đó đều bị dồn vào đường Phố Quán Bar. Ban đầu có tổng cộng gần bảy trăm người, sau một hồi chiến đấu, kẻ chết, người bị thương, kẻ chạy trốn, người đầu hàng, giờ chỉ còn lại khoảng hai trăm người đang quyết tử chiến. Những người này do A Bưu và Sấu Tử dẫn đầu, đang bị bao vây và chém giết. Xung quanh bọn họ có khoảng hơn sáu trăm người, hơn nữa số lượng còn không ngừng tăng lên. Trên con đường của khu phố quán bar là một mảnh hỗn loạn, xác người nằm la liệt khắp nơi, cảnh tượng giống như địa ngục trần gian. Bầu trời đêm phảng phất cũng bị máu tươi nhuộm đỏ.
Tại sở cảnh sát.
Ngay lúc này, Lương Văn Đạo đang bị mấy cảnh sát nhốt trong phòng thẩm vấn. Ngồi trước mặt hắn là một viên cảnh sát có nốt ruồi đen lớn như hạt đậu tương ở khóe miệng, đang chằm chằm nhìn hắn. Đó chính là Phó cục trưởng Vạn Phúc An.
Mười phút trước, Lương Văn Đạo đang chuẩn bị dẫn người tới Phố Quán Bar thì Phòng Công an tỉnh trực tiếp gọi điện xuống, thông báo rằng hắn là kẻ tình nghi lớn trong một vụ án tham ô. Hắn lập tức bị cách chức, Phó cục trưởng tạm thời tiếp nhận vị trí Cục trưởng, đồng thời hắn cũng bị tạm thời giam giữ.
- Hừ! Vạn Phúc An, ngươi đúng là một tên tiểu nhân, uổng công ta nâng đỡ ngươi bấy lâu, vậy mà ngươi dám hãm hại ta!
Lương Văn Đạo oán hận nhìn Vạn Phúc An. Không chỉ bản thân hắn bị khống chế mà cả người nhà hắn cũng bị bắt hết, nhà cửa cũng bị lục soát. Tất cả những việc này đều do Vạn Phúc An làm. Vạn Phúc An không nói gì, chỉ yên lặng nhìn Lương Văn Đạo. Hắn biết, ngay cả cấp trên của Lương Văn Đạo cũng bị giám thị, không những không thể cứu Lương Văn Đạo ra mà ngay cả bản thân họ muốn tự bảo vệ mình cũng chưa chắc đã làm được.
- Hừ! Nước chảy chỗ trũng, người lên chỗ cao. Nếu ngươi không chết, ta làm sao có thể tiếp nhận vị trí Cục trưởng của ngươi! Cái thế giới này tàn khốc là vậy đấy!
Vạn Phúc An nhìn Lương Văn Đạo, lạnh lùng nói.
- Hai người các ngươi canh chừng hắn, những người khác theo ta đến Phố Quán Bar!
Vạn Phúc An ra lệnh xong liền xoay người rời đi.
- Tần Thiên, ngay cả bản thân ta cũng gặp rắc rối rồi, không giúp được ngươi nữa rồi!
Lương Văn Đạo tuyệt vọng nói.