265. Chương 265: Phản công

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 265: Phản công

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 265 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Thiên nhìn Âm Dương Tiên Sinh, đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ.
- Á…
Tần Thiên hét lớn một tiếng. Ngay lập tức xông tới Âm Dương Tiên Sinh, phía sau là những tàn ảnh liên tiếp, tốc độ kinh hoàng đến cực điểm.
- Chủ nhân, không nên, mau tỉnh lại đi!
Ba Baca hô lớn, nhưng hoàn toàn vô ích. Tần Thiên như phát điên xông tới Âm Dương Tiên Sinh. Trong mắt hắn dường như chỉ có máu tươi, cực kỳ khát máu.
Âm Dương Tiên Sinh nhìn Tần Thiên đang lao tới mà không hề hoảng sợ, một tay đỡ Phong Tử, tay kia liền tung một chưởng vào Tần Thiên. Một luồng bạch quang chói mắt từ lòng bàn tay Âm Dương Tiên Sinh bắn ra, lập tức đánh mạnh vào người Tần Thiên.
- Rầm!
Tần Thiên lập tức bay văng ra, ngay sau đó, Âm Dương Tiên Sinh lao theo, tóm chặt cổ áo Tần Thiên, bạch quang trong tay ông ta bùng phát, toàn bộ tràn vào cơ thể Tần Thiên.
- A!
Tần Thiên lập tức kêu lên thảm thiết, hai tay ôm chặt đầu, cảm giác đau đớn xé tâm can truyền đến từ trong óc. Tần Thiên đau đến mức gân xanh nổi đầy cổ, dáng vẻ cực kỳ đáng sợ, ánh sáng đỏ ngầu trong mắt không ngừng lóe lên.
Âm Dương Tiên Sinh lúc này trên trán mồ hôi lớn như hạt đậu túa ra, trông cực kỳ chật vật.
Tần Thiên liên tục kêu thảm, khoảng hơn hai mươi phút, ánh sáng đỏ ngầu trong mắt dần dần dịu đi. Cả người Tần Thiên đầy mồ hôi màu máu, còn Âm Dương Tiên Sinh cũng dừng lại, bạch quang trong tay ông ta dần biến mất, thở phào một hơi thật dài.
- Phong Tử… Phong Tử…
Tần Thiên tỉnh táo lại, lập tức hét lớn, đưa tay đón lấy Phong Tử từ tay Âm Dương Tiên Sinh.
- Ngươi yên tâm, hắn không sao.
Âm Dương Tiên Sinh nói.
- Vừa nãy ta bị sao vậy? Vừa rồi là ngươi cứu ta, tại sao lại cứu ta?
Tần Thiên nhìn Âm Dương Tiên Sinh hỏi. Hắn cảm giác vừa rồi mình như bị ma quỷ nhập vào, ham muốn máu tươi thật mãnh liệt. Hắn rất muốn xé nát người khác, hút hết máu của hắn, nhưng đến thời khắc mấu chốt lại có một luồng năng lượng xông vào trong đầu hắn, ngăn chặn ham muốn đó, giúp hắn tỉnh táo lại.
- Chúc mừng thiếu chủ! Vừa rồi người đã thức tỉnh năng lực cuối cùng của Tần gia, Cửu Dương Huyết Thể.
Âm Dương Tiên Sinh nhìn Tần Thiên kích động nói, lập tức quỳ xuống đất, khiến Tần Thiên giật mình kêu lên một tiếng.
- Thiếu chủ? Tại sao ông lại gọi tôi là thiếu chủ? Cửu Dương Huyết Thể là cái gì?
Tần Thiên vẻ mặt nghi hoặc nhìn Âm Dương Tiên Sinh hỏi. Hắn chưa từng nghe Ba Baca nói đến Cửu Dương Huyết Thể, đó là cái thứ gì? Còn nữa, tại sao Âm Dương Tiên Sinh lại gọi mình là Thiếu chủ, rốt cuộc là sao?
- Thiếu chủ, tôi được gia chủ phái tới để bảo vệ người.
Âm Dương Tiên Sinh nhìn Tần Thiên nói, vừa nói liền sờ sờ mặt mình, sờ một lát liền lột ra một lớp da giả, lộ ra một lão giả khoảng năm mươi tuổi, khiến Tần Thiên giật mình kêu lên một tiếng.
- Thiếu chủ, Âm Dương Tiên Sinh đã sớm bị ta giết chết, ta chính là giả dạng ông ta.
Lão giả nhìn Tần Thiên nói.
Tần Thiên nhất thời muốn chửi ầm lên: Tại sao ngươi không sớm ra tay cứu ta? Như vậy Phong Tử cũng sẽ không bị thương nặng đến thế, hơn nữa, ngươi biết âm mưu của Hoàng đế, tại sao lại không nói cho ta chứ? Nhưng vừa nghĩ, hắn do gia tộc phái tới, mình và cái gọi là Tần gia kia cũng không quen thuộc, mình có quyền gì mà mắng người ta chứ. Cũng là do mình quá tự trách, tự cho rằng mọi chuyện nằm trong lòng bàn tay, quá tự cao tự đại, kết quả là khiến nhiều người bị liên lụy như vậy. Không biết tình hình bên ngoài thế nào rồi? Phi Tiêu và Sấu Tử bọn họ ra sao rồi?
- À, thì ra là vậy. Nhờ ngươi chăm sóc hắn giúp ta, ta ra ngoài xem có chuyện gì.
Tần Thiên nhìn lão giả nói, nói xong không đợi lão giả trả lời, Tần Thiên lập tức lao ra ngoài.
- Đợi một chút, Thiếu chủ, lão hủ xin đi cùng người.
Lão giả hướng về phía Tần Thiên hô, lập tức ôm Phong Tử nhanh chóng đi theo. Hai người cùng đi lên Kim Sắc Thiên Địa. Vừa mở cửa, Tần Thiên liền thấy bốn năm tên lưu manh đang chuẩn bị xông vào, nhưng khi nhìn thấy Tần Thiên cả người dính máu, chúng suýt chút nữa đã sợ chết khiếp.
- Nói, người của Thiên Bang ở đâu? Nếu không tao giết mày!
Tần Thiên đặt đao lên cổ một tên lưu manh.
- Ở… ở bên ngoài, tất cả đều chết hết rồi… Ở ngoài đường cái.
Tên lưu manh vội vàng hét lớn, sợ chết khiếp. Tần Thiên vừa nghe, lập tức ném hắn xuống, nhanh chóng lao ra ngoài. Trong lòng hắn lo lắng không biết Phì Bưu và Sấu Tử có gặp chuyện gì không?
Lao ra ngoài cửa, đến đường cái, Tần Thiên liền nhìn thấy rất nhiều thi thể, hầu hết đều là thành viên của Thiên Bang. Xác chết nằm la liệt, mùi máu tươi nồng nặc, vô cùng khủng khiếp. Không biết vì sao, Tần Thiên thấy cảnh này, đột nhiên có một loại ham muốn hấp thụ. Hắn vội vàng kiềm chế nó.
- Sấu Tử, Phì Bưu…
Tần Thiên lập tức gào lớn, nhanh chóng tìm kiếm. Hướng tới chỗ xác chết chất chồng, nhưng nhìn tới nhìn lui cũng chỉ toàn tay cụt, chân cụt, căn bản không tìm thấy Phì Bưu và Sấu Tử.
- Chết rồi sao? Tất cả đều chết hết rồi sao? Không thể nào!
Tần Thiên lớn tiếng gầm lên, dáng vẻ cực kỳ tức giận, gần như muốn nổ tung.
Lúc này, lão giả bên cạnh rút điện thoại ra gọi, không biết nói gì, sau đó liền cúp máy.
Cùng lúc đó, tiếng còi cảnh sát vang lên, rất nhanh hơn hai mươi chiếc xe cảnh sát nhanh chóng lao đến trước mặt Tần Thiên. Rất nhiều cảnh sát mang theo súng bước ra, chĩa súng vào ba người Tần Thiên. Thấy cả người Tần Thiên toàn máu, cả đám đều kinh hoàng, tự hỏi người này rốt cuộc đã giết bao nhiêu người chứ?
Cùng lúc đó, bên trong Kim Sắc Thiên Địa, Hoàng đế mang theo bốn năm mươi người hướng về phía này đi tới. Rất nhanh, cảnh sát bao vây Hoàng đế cùng ba người Tần Thiên.
Tần Thiên nhìn Hoàng đế, mặt tràn đầy lửa giận. Hai tay hắn siết chặt.
Hoàng đế thấy cả người Tần Thiên đều là máu, lập tức lấy lại vẻ mặt bình tĩnh, hừ một tiếng. Ngay sau đó nhìn về phía cảnh sát. Phó cục trưởng cục cảnh sát bước xuống xe, Hoàng đế nháy mắt ra hiệu cho hắn. Vạn Phúc An lập tức quát to:
- Thu đội!
Rất nhiều cảnh sát nhất thời không hiểu chuyện gì, nhưng Vạn Phúc An đã ra lệnh thu đội, lập tức tất cả rối rít rời đi. Chỉ chốc lát sau, toàn bộ cảnh sát đều biến mất, chỉ còn lại đám người Hoàng đế bao vây Tần Thiên.
Tần Thiên không ngờ ngay cả Lương Văn Đạo cũng không làm gì được, rốt cuộc tên Hoàng đế này có bối cảnh thế nào chứ?
- Hừ! Không ngờ mày còn sống đấy, nhưng dù có thoát ra được thì sao? Giết hắn cho tao!
Hoàng đế chỉ vào Tần Thiên quát lớn, lập tức những tên lưu manh kia liền xông vào đánh Tần Thiên.
Hoàng đế biết Tần Thiên lợi hại, nhưng nghĩ đến vừa nãy ở dưới lòng đất, Tần Thiên đã đại chiến một trận, chắc chắn không còn khí lực. Hiện tại nhiều người vây giết Tần Thiên như vậy, hẳn sẽ không thành vấn đề.
- Hừ! Muốn chết!
Tần Thiên phẫn nộ quát. Giờ phút này hắn không những đã đột phá, mà thực lực còn đang ở đỉnh phong, những tên côn đồ lặt vặt này làm sao có thể là đối thủ của hắn chứ?
- Xoẹt!
Tần Thiên nhặt một thanh khảm đao trên mặt đất. Cả người hắn chợt biến mất, lập tức vô số đầu người rơi xuống đất, máu tươi phun như suối.