266. Chương 266: Tái Chiếm Tửu Ba Nhai

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 266: Tái Chiếm Tửu Ba Nhai

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 266 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong tay Tần Thiên cầm khảm đao, thân ảnh lóe lên, di chuyển như bóng ma. Hắn đi đến đâu, nơi đó không còn một bóng người sống sót. Hoàng Đế kinh hãi, liên tục la hét ra lệnh cho thuộc hạ xông lên nhưng những kẻ đó làm sao có thể là đối thủ của Tần Thiên.
Tần Thiên liên tục chém giết. Chỉ năm phút sau, chỉ còn lại một mình Hoàng Đế đứng trơ trọi. Tần Thiên cầm khảm đao nhuốm đầy máu đi về phía Hoàng Đế, ánh mắt hắn tràn ngập sát khí ngùn ngụt.
Hoàng Đế là một trong những bá chủ ở Tửu Ba nhai, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của Tần Thiên lúc này, hắn cũng không khỏi kinh hãi tột độ. Tuy nhiên, hắn vẫn cố giữ bình tĩnh, không để lộ vẻ hoảng loạn.
- Ngươi đừng lại đây! Ta nói cho ngươi biết, ta là người của Lang Bang. Ngươi giết ta, Lang Bang sẽ không tha cho cả nhà ngươi!
Hoàng Đế nhìn Tần Thiên hét lớn.
- Lang Bang? Chẳng lẽ chuyện tối nay là do Lang Bang nhúng tay?
Tần Thiên lạnh lùng hỏi.
- Đúng vậy, tất cả đều là Lang Bang làm. Nếu ngươi thức thời, lập tức thả ta ra còn có thể bảo toàn được một mạng. Nếu không nghe lời, ngươi sẽ bị người của Lang Bang giết chết.
Hoàng Đế lạnh lùng nói với Tần Thiên, một tay lặng lẽ đưa ra sau lưng, nắm lấy khẩu súng đã giấu sẵn.
- Hừ! Hèn chi, ta đã nghi ngờ làm sao một mình ngươi có thể bày ra cục diện lớn như vậy, giở trò với tất cả mọi người. Hóa ra phía sau còn có Lang Bang. Được, vậy ta sẽ đi diệt Lang Bang!
Tần Thiên hừ lạnh.
- Ngươi không còn cơ hội, chết đi!
Hoàng Đế gầm lên, rút súng, mở chốt an toàn, rồi bóp cò.
- Bang! Bang!
Mấy tiếng súng vang lên, đạn găm vào người Tần Thiên. Hoàng Đế nhất thời mừng rỡ, nhưng niềm vui của hắn chưa kéo dài được hai giây thì chợt nhận ra có điều không ổn: Tần Thiên không chảy máu, cũng không hề kêu la thảm thiết. Đúng lúc hắn đang nghi ngờ, một cơn đau nhói kịch liệt chợt ập đến bàn tay. Chỉ trong nháy mắt, bàn tay hắn đã lìa khỏi cánh tay, rơi xuống đất, máu phun xối xả như suối.
- A!
Hoàng Đế kêu thảm thiết, khuôn mặt đầy thống khổ cùng hoảng sợ. Tần Thiên lúc này đã xuất hiện bên cạnh, lạnh lùng nhìn hắn.
- A! Ngươi… ngươi không phải là người!
Hoàng Đế hoảng sợ hét lên.
- Hừ! Muốn giết ta, ngươi còn non lắm. Hôm nay ngươi đã giết hại nhiều huynh đệ của ta như vậy, ta nhất định sẽ báo thù cho bọn họ!
Tần Thiên lạnh lùng thốt. Vừa dứt lời, hắn giơ tay lên, hung hăng chém đứt bàn tay còn lại của Hoàng Đế. Chỉ trong khoảnh khắc, cả hai tay của Hoàng Đế đều bị chém lìa, máu tươi phun ra xối xả, cảnh tượng vô cùng khủng khiếp. Thế nhưng, Tần Thiên mắt không hề chớp, ngược lại còn lộ ra vẻ khát máu, tà dị đến cực điểm.
- A!
Hoàng Đế hoảng sợ càng kêu to hơn, lập tức xoay người bỏ chạy. Tần Thiên nhìn hắn, khảm đao trong tay bay vút đi, trực tiếp găm vào đùi phải của Hoàng Đế. Hoàng Đế kêu thảm thiết ngã lăn xuống đất, liều mạng bò về phía trước.
Tần Thiên nhặt lên một thanh khảm đao khác, từ từ đi tới trước mặt Hoàng Đế, mắt không hề chớp lấy một cái mà vung đao chém xuống.
Ngay lập tức, tiếng kêu thảm thiết xé toạc màn đêm. Khảm đao trong tay Tần Thiên liên tục vung lên chém xuống. Chưa đầy một phút sau, Hoàng Đế đã biến thành một đống thịt nát, thê thảm đến mức không ai dám nhìn.
- A Bưu, Sấu tử, Phong tử! Hôm nay ta đã huyết tẩy Du Long bang để báo thù cho các ngươi. Một ngày nào đó, ta cũng sẽ huyết tẩy cả Lang Bang!
Tần Thiên cầm khảm đao lớn tiếng gào.
- Thiếu chủ, nhìn xem!
Lúc này, lão giả hướng về phía Tần Thiên nói lớn. Tần Thiên liền xoay người nhìn sang chỗ khác. Lão giả một cước đá nắp giếng mở ra, một người đen thui, tay cầm khảm đao, đang bò ra ngoài.
- Sấu tử!
Tần Thiên nhìn thấy người đang bò ra thì vui mừng hô lớn, nhanh chóng vọt tới, nắm lấy tay Sấu tử kéo ra ngoài.
- Sấu tử, ngươi không chết! Thật tốt quá!
Tần Thiên kích động. Sấu tử người đầy máu khiến Tần Thiên kinh hãi. Mãi một lúc sau hắn mới bình tĩnh trở lại.
- Thiên ca! A Bưu bọn họ còn ở bên dưới!
Sấu tử nói.
- A Bưu cũng không chết sao?
Tần Thiên vừa nghe, càng thêm vui mừng khôn xiết. Hắn nhìn xuống, thấy A Bưu cũng đang bò ra ngoài, liền càng thêm kích động, ôm chặt lấy A Bưu và Sấu tử.
- Huynh đệ, các ngươi không sao là tốt rồi!
Tần Thiên vô cùng hưng phấn. Vốn dĩ hắn tưởng hai người đã chết, không ngờ hai hảo huynh đệ này vẫn còn sống. Hơn nữa, Phong tử cũng không có gì đáng ngại nữa, khiến hắn càng thêm kích động.
- Thiên ca, thật xin lỗi, chúng ta đã không hoàn thành nhiệm vụ!
A Bưu, Sấu tử nhìn Tần Thiên nói.
- Không sao cả, chỉ cần các ngươi còn sống là tốt rồi, vẫn có thể giúp ta. Chúng ta có thể gây dựng lại từ đầu. Tối nay, chúng ta sẽ thu hồi lại địa bàn đã mất!
Tần Thiên nhìn A Bưu cùng Sấu tử nói.
- Được thôi, Thiên ca, nhưng thủ hạ của chúng ta chỉ còn chưa đến hai mươi người, làm sao mà đánh đây?
Sấu tử lo lắng nhìn Tần Thiên. Đám tiểu đệ bên dưới cũng đang lần lượt bò ra ngoài. Tần Thiên chợt thấy một gương mặt quen thuộc: đó là thiếu tá quân đội, Trương thiếu gia. Hắn đang dẫn theo mấy quân nhân từ bên trong đi ra.
Tần Thiên nhìn thấy mà vô cùng kinh ngạc.
- Thiên ca, chính là hắn đã cứu chúng ta đó!
Sấu tử chỉ vào Trương thiếu gia nói. Lúc đó, bọn họ bị vây hãm ở đây, cầm chắc cái chết. Đột nhiên, Trương thiếu gia từ dưới giếng xông ra, mạnh mẽ kéo bọn họ xuống dưới mới cứu được một mạng.
- Cảm ơn!
Tần Thiên nhìn Trương thiếu gia nói.
- Ha ha, không cần khách sáo. Đây là tư lệnh phái ta đến!
Trương thiếu gia nhìn Tần Thiên nói. Bọn họ đã đến đây từ sáng sớm, nhưng nhiệm vụ không phải là trợ giúp Tần Thiên mà là cứu những người trọng yếu. Sở Văn Long dường như đã dự liệu được bi kịch của ngày hôm nay.
Tần Thiên vừa nghe, lập tức nghĩ ngay đến. Hắn đã để Phong tử gọi điện thoại cầu cứu Sở Văn Long, nhưng đã hơn một tiếng đồng hồ mà Sở Văn Long vẫn chưa tới. Vậy đây là tình huống gì? Trương thiếu gia hiển nhiên là do Sở Văn Long phái đến cứu hắn. Bởi vì khi bọn họ cứu đám Sấu tử thì trận chiến mới chỉ bắt đầu khoảng nửa giờ, lúc đó Tần Thiên còn chưa gọi điện thoại cho Sở Văn Long.
Ngay lập tức, Tần Thiên cảm thấy bối rối không biết xử trí ra sao. Sở Văn Long biết hắn sẽ bị Hoàng Đế bao vây tiêu diệt, chẳng lẽ Sở Văn Long đã biết rõ hắn sẽ thua trong trận này mà không nói cho hắn? Tần Thiên không khỏi nhíu mày, nhưng bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ chuyện này. Trước tiên, phải tiêu diệt Du Long bang, đoạt lại Tửu Ba nhai đã, rồi tính sau.
- Sấu tử, A Bưu! Chúng ta đi, giết sạch đám khốn kiếp kia, đoạt lại Tửu Ba nhai!
Tần Thiên quay đầu nhìn hai người A Bưu nói.
- Được, đi!
A Bưu và Sấu tử đồng thanh hô lên, mỗi người nhặt lấy một thanh khảm đao.
- Chủ nhân! Lão nô có thứ cần giao cho người!
Lúc này, lão giả gọi Tần Thiên lại, rồi gọi điện thoại ra ngoài, bảo Âm Dương thư sinh đi tới trước mặt mọi người. Cảnh tượng đó dọa cho A Bưu và Sấu tử kêu lên một tiếng, nắm chặt lấy khảm đao.
- Đừng hoảng sợ, hắn không phải Âm Dương thư sinh. Âm Dương thư sinh đã chết rồi, hắn là hộ vệ của ta!
Tần Thiên giải thích với hai người A Bưu cùng Sấu tử, hai người vừa nghe xong mới yên lòng.
Chỉ chốc lát sau, ở cuối Tửu Ba nhai, hơn hai chục chiếc minibus đã chạy tới. Từ trên xe, gần hai trăm người cầm vũ khí trong tay nhảy xuống. Tất cả những người này đều là thủ hạ của Âm Dương thư sinh. Một tên đầu lĩnh tên Đao Ba kiểm bước tới trước mặt Âm Dương thư sinh, cung kính nói:
- Tiên sinh, người đã đến đông đủ, mọi việc cũng đã chuẩn bị xong!
- Rất tốt. Bắt đầu từ hôm nay, bang phái của chúng ta sẽ sáp nhập và trở thành thành viên của Thiên bang!
Âm Dương thư sinh thản nhiên nói, khiến Đao Ba kiểm nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Hắn chính là lão đại mới của các ngươi. Các ngươi nghe rõ đây: kẻ nào không phục, giết sạch! Kẻ nào phục tùng, sẽ có thưởng!
Âm Dương thư sinh nhìn đám bang chúng nói, rồi đẩy Tần Thiên ra phía trước. Mọi người nhìn thấy Tần Thiên trông như một huyết nhân thì nhất thời giật nảy mình.
- Gọi Thiên ca!
Âm Dương thư sinh nhìn mọi người hô lớn.
Đám bang chúng nhìn nhau, rồi lục tục bắt đầu hô:
- Thiên ca!
- Thiên ca!
- Thiên ca!
Chỉ trong chốc lát, tên Tần Thiên đã vang vọng khắp Tửu Ba nhai.
- Được! Hôm nay các ngươi là thủ hạ của ta, sau này nhất định sẽ được ăn ngon uống tốt. Bây giờ, chúng ta hãy đi diệt Du Long bang, biến nó thành bang phái đứng đầu Tửu Ba nhai!
Tần Thiên nhìn một đám bang chúng hô lớn.
- Diệt Du Long bang, trở thành bang phái đứng đầu Tửu Ba nhai!
- Diệt Du Long bang, trở thành bang phái đứng đầu Tửu Ba nhai!
- Diệt Du Long bang, trở thành bang phái đứng đầu Tửu Ba nhai!
Trong nháy mắt, cả đám người đồng thanh gầm lên. Sau đó, Tần Thiên dẫn đầu xông thẳng đến Kim Sắc Thiên Đường – tổng bộ của Du Long bang. Một đám người hùng hổ tiến về phía đó.
- Đầu hàng không giết! Kẻ nào không đầu hàng, giết sạch!
Tần Thiên quát lớn, cầm khảm đao trong tay lao thẳng vào, phía sau là đám thuộc hạ. Những kẻ bên trong thấy vậy liền rối rít đầu hàng. Những kẻ không chịu đầu hàng đều bị chém chết ngay lập tức.
Chưa đầy mười phút, chúng đã càn quét xong Kim Sắc Thiên Đường, sau đó tiếp tục tiến về những trụ sở khác của Du Long bang.
Giờ phút này, người của Du Long bang và cả người của Lang Bang đang ăn mừng vì đã chiếm được Tửu Ba nhai. Đột nhiên, một đám người từ bên ngoài xông vào, không nói một lời mà lập tức vung đao chém giết. Chỉ trong chốc lát, tất cả đều nằm la liệt dưới đất.
Trong đêm đó, Tần Thiên càn quét khắp Tửu Ba nhai, đánh cho người của Lang Bang và Du Long bang phải chạy trốn tứ tán. Tửu Ba nhai hoàn toàn nằm trong tay Tần Thiên, hắn trở thành Vua của Tửu Ba nhai.
Giờ phút này, tại tổng bộ của Lang Bang, lão đại Huyết Lang đang quấn quýt bên hai nữ nhân. Vừa nghe thuộc hạ báo tin Tần Thiên không chết, Hoàng Đế bị giết, hắn như bị sét đánh ngang tai. Hắn vừa mới chiếm được Tửu Ba nhai chưa được bao lâu đã bị Tần Thiên đoạt lại, hơn nữa còn tổn thất vô cùng thảm trọng.
- Không! Làm sao có thể như vậy được! Ta không tin!
Huyết Lang kêu gào.
Tại Quân khu Quảng Châu.
- Tiêu tiểu thư, mọi việc đều tiến hành thuận lợi.
Sở Văn Long nhìn Tiêu Du nói.