267. Chương 267: Một giấc ngủ ngon

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 267: Một giấc ngủ ngon

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 267 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuộc chiến tranh giành quyền kiểm soát phố bar kéo dài đến tận ba giờ sáng, và toàn bộ khu phố đã hoàn toàn nằm trong tay Tần Thiên. Từ nay, Tần Thiên chính thức trở thành vua Phố Bar, một trong ba thế lực lớn nhất Quảng Châu.
Lương Văn Đạo lập tức được trả tự do, trở lại vị trí cục trưởng, còn Vạn Phúc An thì đã bị bắt giữ.
Ngay khi được thả, Lương Văn Đạo liền gọi điện cho Tần Thiên, sau đó dẫn người đến phố bar để dọn dẹp hiện trường.
Chiến đấu suốt cả đêm, Tần Thiên mệt lả người, bèn giao phó công việc còn lại cho đám hộ vệ gia tộc xử lý. Sau đó, hắn bảo A Bưu lái xe đưa mình đến chỗ Lâm Hiểu Di. Chẳng hiểu sao, cứ mỗi lần đánh nhau xong, hắn lại nhớ đến nàng.
Lâm Hiểu Di đang ngủ say thì bị điện thoại của Tần Thiên đánh thức. Khi mở cửa ra, nhìn thấy toàn thân Tần Thiên đầy máu, nàng suýt chút nữa thì sợ chết khiếp.
- Tần Thiên, chuyện gì xảy ra thế, sao trên người anh đầy máu vậy?
Lâm Hiểu Di hoảng sợ nhìn Tần Thiên nói.
- Không có gì, anh đi tắm đã.
Tần Thiên mỉm cười nhìn Lâm Hiểu Di rồi đi thẳng vào phòng tắm. Lâm Hiểu Di đứng sững tại chỗ, mãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn.
Tần Thiên ở trong phòng tắm rất lâu, đến nỗi cả phòng tắm cũng nhuộm một màu đỏ máu đáng sợ. Mãi một lúc sau, Tần Thiên mới tắm rửa sạch sẽ rồi bước ra ngoài. Lúc này, Lâm Hiểu Di đã nấu cho hắn một bát mì nóng hổi.
- Lại đây ăn chút gì đó đi.
- Cảm ơn em!
Tần Thiên quả thật rất đói bụng. Hắn bưng bát mì lên, không thèm để ý có nóng hay không, bắt đầu ăn từng miếng lớn, sau đó thỏa mãn vỗ bụng rồi ợ một tiếng.
- Tần Thiên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Làm em sợ chết khiếp!
Lâm Hiểu Di ôm tay Tần Thiên lo lắng hỏi, hình ảnh hắn toàn thân đẫm máu lúc nãy vẫn còn ám ảnh trong tâm trí nàng.
- Không có gì đâu, yên tâm, chúng ta đi ngủ thôi, anh mệt quá.
Tần Thiên nói xong liền ôm lấy Lâm Hiểu Di đi vào phòng ngủ. Lâm Hiểu Di thấy Tần Thiên không nói gì, biết hắn không muốn kể, nên cũng không hỏi nữa, cứ để mặc hắn ôm vào phòng ngủ. Trong đầu nàng thầm nghĩ đến chuyện Tần Thiên sắp làm với mình, khuôn mặt khẽ ửng hồng.
Nhưng Tần Thiên không làm như Lâm Hiểu Di nghĩ. Hắn chỉ ôm nàng ngã xuống giường rồi thiếp đi, ngay cả đèn cũng không tắt. Sự mong đợi trong lòng Lâm Hiểu Di nhất thời biến thành hụt hẫng, đã mấy ngày rồi chưa thân mật với Tần Thiên nên nàng cũng rất khao khát. Vài ngày nữa là đến kỳ kinh nguyệt, càng không thể làm được, nhưng nhìn bộ dạng Tần Thiên đang ngủ say, Lâm Hiểu Di không đành lòng đánh thức hắn, chỉ còn cách ôm lấy hắn rồi chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau.
Tần Thiên ngủ một mạch đến chín giờ sáng hôm sau. Sau khi tỉnh lại, hắn phát hiện Lâm Hiểu Di vẫn còn đang nằm ngủ trong ngực mình. Thật ra thì Lâm Hiểu Di đã tỉnh giấc một lần, nhưng nhìn Tần Thiên ngủ say như vậy, không đành lòng đánh thức hắn nên lại nhắm mắt ngủ tiếp.
- Oa! Thật thoải mái!
Tần Thiên lẩm bẩm. Đã rất lâu rồi hắn không được ngủ ngon như vậy, bình thường đều tu luyện suốt đêm.
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di trong ngực, từng làn hương mê hoặc bay vào mũi hắn. Tần Thiên cũng gần một tuần chưa gần gũi nữ nhân nào, nên nhìn người đẹp trước mặt, hắn rất nhanh đã có phản ứng, đưa tay vuốt nhẹ xuống đùi nàng, cảm giác thật thoải mái.
Tần Thiên nhìn xuống ngực Lâm Hiểu Di. Đồ ngủ của nàng bị bung ra vài nút, đôi gò bồng đảo trắng nõn, tròn đầy bên trong lộ ra ngoài, ngay cả nhũ hoa màu phấn hồng cũng thấp thoáng hiện ra, dục hỏa trong hắn càng lúc càng dâng cao.
Lập tức, một tay Tần Thiên liền hướng về đôi gò bồng đảo kia mà ôm lấy, nhẹ nhàng vuốt ve.
- Ư!
Lâm Hiểu Di từ trong giấc mộng tỉnh lại. Thật ra thì nàng cũng không ngủ say lắm, mơ hồ cảm nhận được Tần Thiên đang có phản ứng, lại bị hắn nắm lấy ngực mình liền lập tức tỉnh giấc.
- Anh là tên háo sắc, sáng sớm mới tỉnh lại đã động chạm cô giáo, xấu quá đi!
Lâm Hiểu Di ngượng ngùng nói với Tần Thiên.
- Hắc hắc, lão sư! Không phải em muốn anh như vậy sao?
Tần Thiên mê mẩn nhìn gương mặt xinh đẹp của Lâm Hiểu Di nói. Lực tay hơi tăng thêm một chút làm Lâm Hiểu Di không nhịn được mà rên khẽ một tiếng vì khoái cảm.
- Hiểu Di, mấy ngày rồi không gần gũi nhau, có phải em đặc biệt khao khát không? Có muốn tự mình chủ động không?
Tần Thiên cười với Lâm Hiểu Di, động tác trên tay cũng không ngừng lại làm mặt Lâm Hiểu Di càng đỏ, những tiếng rên rỉ đầy khoái cảm vang lên.
- Ư! Đáng ghét, còn không phải là bị tên háo sắc như anh làm hại sao? Khiến lão sư ngay cả dùng tay cũng không thể thỏa mãn được, anh phải chịu trách nhiệm.
Lâm Hiểu Di nói giọng nũng nịu.
- Thật sao? Cô giáo, em muốn anh chịu trách nhiệm như thế nào?
- Hắc hắc, anh nói đi, mấy ngày qua lão sư nhịn rất vất vả, anh không giúp lão sư giải quyết thì không được đâu!
Lâm Hiểu Di vừa nói xong, liền liếc nhìn Tần Thiên một cái, sau đó nhổm người ngồi vào giữa hai đùi hắn. Nàng dùng tay giữ lấy đầu Tần Thiên, buộc hắn phải nhìn thẳng vào mình. Ngón tay ngọc ngà của nàng nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc đồ ngủ vướng víu, đôi gò bồng đảo tuyết trắng no đủ lộ ra ngoài không khí. Hai nhũ hoa nhỏ màu hồng phía trên khiến Tần Thiên vừa nhìn đã choáng váng.
- Đến đây, lão công, giúp em, hi hi!
Lâm Hiểu Di làm nũng, đôi gò bồng đảo lay động, phía dưới bắt đầu ma sát với 'đại sát khí' của hắn, làm Tần Thiên vô cùng thoải mái.
- Hắc hắc, lão sư, em lại gọi anh là lão công, anh thích!
Tần Thiên cười, vừa nói xong liền vươn tay nắm lấy đôi gò bồng đảo tiếp tục chơi đùa, hai ngón tay kẹp lấy nhũ hoa nhỏ mà vân vê.
- A!
- Thoải mái quá, lão công! Chỉ cần anh thích, sau này em sẽ gọi anh như vậy!
Lâm Hiểu Di kêu lớn. Nàng vươn chiếc lưỡi nhỏ thơm tho ra liếm nhẹ khóe môi, vẻ mặt cực kỳ mê hoặc.
- Được! Lão sư, mấy ngày không gặp, em càng ngày càng quyến rũ hơn, chỗ này hình như cũng lớn thêm một chút thì phải!
Tần Thiên vừa nói vừa mải mê đùa nghịch trên ngực nàng. Lâm Hiểu Di cũng không trả lời, miệng nàng đang phát ra từng âm thanh rên rỉ đầy khoái cảm, khiến Tần Thiên nghe thấy lại càng thêm hưng phấn. 'Đại sát khí' phía dưới cứng rắn vọt lên giữa hai mông Lâm Hiểu Di, khiến thân thể nàng run lên từng đợt, cửa hang nhỏ nhắn phía dưới chảy ra từng đợt 'cam lộ', làm ướt một mảng lớn quần ngủ.
- Lão công tốt của em, anh mau 'cho em ăn' đi, em chịu không nổi nữa rồi!
Lâm Hiểu Di nhìn Tần Thiên cầu khẩn, nàng đưa đôi gò bồng đảo của mình lên mặt hắn. Chính nàng cũng sắp không chịu được, dục hỏa bùng cháy, trong người như có ngàn vạn con kiến đang bò, ngứa ngáy vô cùng.