27. Chương 27: Dì Triệu Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 27: Dì Triệu Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Thiên vừa tắm nước lạnh xong, đang định đi ngủ thì bỗng nghe tiếng gõ cửa. Tần Thiên thầm nghĩ đã muộn thế này còn ai đến, lòng đầy thắc mắc bèn bước ra mở cửa.
- Ai vậy?
Tần Thiên hỏi.
- Tiểu Thiên, là ta, dì Triệu đây.
Bên ngoài vọng vào tiếng của Triệu Nhã Chi. Tần Thiên nghe vậy, liền mở cửa ngay. Triệu Nhã Chi đứng đó, tay cầm đèn pin, mặc đồ ngủ, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng.
- Dì Triệu, có chuyện gì mà gấp thế ạ?
Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi hỏi.
- Tiểu Thiên, nhà dì tự dưng mất điện, cậu có thể qua xem giúp dì được không.
Triệu Nhã Chi vội vàng nói với Tần Thiên, vừa rồi nàng đang giặt đồ thì nhà tự dưng mất điện, không biết làm sao đành phải nhờ cậu giúp.
- À, không thành vấn đề đâu ạ, cháu qua xem giúp dì.
Tần Thiên liền bước tới. Triệu Nhã Chi mở cửa, bật đèn pin dẫn Tần Thiên vào nhà.
- Nhỏ tiếng thôi, Tiểu Nhã đang ngủ, đừng để nó thức giấc.
Triệu Nhã Chi nhẹ giọng nói với Tần Thiên. Tần Thiên gật đầu, khẽ hỏi:
- Công tắc điện ở đâu ạ? Dì dẫn cháu ra xem một chút, xem có phải bị ngắt cầu dao không.
- Trên ban công đó, cậu đi theo dì.
Triệu Nhã Chi nói rồi bật đèn pin, đi lên sân thượng. Tần Thiên theo sát phía sau.
- Kia kìa, ở phía trên đó.
Triệu Nhã Chi vừa nói vừa giơ đèn pin lên, rọi vào hộp điện trên tường. Tần Thiên nhìn qua, thấy không đủ cao, bèn vào trong nhà lấy một cái ghế ra, đặt xuống và trèo lên.
- Dì Triệu, đưa đèn pin cho cháu ạ.
Tần Thiên nói với Triệu Nhã Chi. Triệu Nhã Chi nghe vậy liền đưa đèn pin cho Tần Thiên. Tần Thiên nhận lấy, rọi đèn vào hộp công tắc điện, một tay mở nắp hộp. Quả nhiên là cầu dao điện bị ngắt, cậu liền gạt công tắc lên.
Ngay lập tức, đèn trong phòng sáng bừng. Triệu Nhã Chi mừng rỡ ra mặt.
- Được rồi đó dì Triệu!
Tần Thiên nói với Triệu Nhã Chi, định bước xuống. Không ngờ vừa cúi đầu, cậu lại thấy một mảng da thịt trắng muốt, mê hoặc lòng người. Bộ ngực đầy đặn của Triệu Nhã Chi lộ ra phân nửa, cổ áo đồ ngủ căn bản là không cài kỹ, để lộ một khoảng chữ V sâu hoắm. Bởi vậy, một mảng xuân quang lớn hiện ra, cộng thêm bên trong trống trải, Tần Thiên nhìn kỹ, thậm chí có thể nhìn xuyên qua, thấy rõ hai điểm nhạy cảm bên trong. Ngọn lửa dục vọng của Tần Thiên vừa bị dập xuống, giờ lại bùng lên mãnh liệt, dữ dội hơn bao giờ hết…
Triệu Nhã Chi phát hiện Tần Thiên đang dán mắt nhìn mình chằm chằm, đồng thời cái "cần tăng dân số" của cậu ta cũng đang điên cuồng ngóc đầu lên. Sắc mặt nàng nhất thời ửng hồng, nhịp tim đập mạnh mẽ, vội vàng che lại phần xuân quang đang lộ ra, miệng khẽ trách mắng:
- Tiểu sắc lang, có gì đẹp mà nhìn chằm chằm thế!
- A… dì, cháu xin lỗi, cháu không cố ý đâu ạ.
Tần Thiên kịp phản ứng, vội vàng nói, vô cùng lúng túng, không biết phải làm sao, rất sợ Triệu Nhã Chi sẽ trách mắng.
- Được rồi, mau xuống đi, cẩn thận đó.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên nói, mặt vẫn còn ửng hồng. Nhìn thấy "tiểu đệ" của Tần Thiên đang hưng phấn, trong lòng nàng lại có chút xao động. Triệu Nhã Chi cũng không hiểu tại sao mình lại như vậy, chẳng lẽ là vì hơn mười năm nay chưa từng có nam nhân yêu thương sao.
- Vâng, cháu xuống ngay đây ạ.
Tần Thiên lúng túng nói, vừa nói liền bước xuống. Chẳng biết là vô tình hay cố ý, ngay khi chân Tần Thiên vừa chạm đất, cơ thể cậu đột nhiên ngã mạnh về phía trước. Mà phía trước Tần Thiên, vừa vặn chính là Triệu Nhã Chi.
Triệu Nhã Chi không ngờ Tần Thiên lại ngã về phía mình, theo bản năng liền đưa tay ra đỡ.
Trong chớp mắt, hai người va vào nhau thật mạnh, rồi cùng ngã thẳng xuống đất. Tần Thiên cảm giác như mình ngã trên một tấm nệm bông êm ái, hơi thở thơm tho phả vào mặt. Hai tay truyền đến cảm giác mềm mại khiến cậu không tự chủ được mà theo bản năng sờ nắn.
- Ưm!
Ngay lập tức, từ phía dưới, thân hình nhỏ nhắn của Triệu Nhã Chi phát ra tiếng rên khẽ. Bởi vì Tần Thiên đè lên người nàng, hai tay cậu lại nắm đúng hai bầu ngực căng tròn – nơi đã nhiều năm chưa từng có ai chạm vào. Bị hai tay Tần Thiên khống chế, cảm giác cực kỳ thoải mái ập đến khiến nàng không tự chủ được mà kêu lên.
Tần Thiên nghe tiếng kêu của Triệu Nhã Chi, giật mình bừng tỉnh. Cậu thấy tay mình đang đặt trên người Triệu Nhã Chi, hơn nữa lại phủ đúng đỉnh cao nhất. Nhất thời, một cảm giác rung động chạy dọc. Hai tay cậu phủ lên nơi mà một tay căn bản không thể ôm trọn, nhẹ nhàng trêu đùa.
- Ưm...
Triệu Nhã Chi bị Tần Thiên trêu chọc, nhất thời không nhịn được mà rên khẽ một tiếng. Một hơi thở thơm nức xộc vào mũi Tần Thiên, khiến cậu thất thần một lúc. Hai tay đang nắm lấy "song phong" của Triệu Nhã Chi thành thục gia tăng lực đạo, lập tức khiến nàng khẽ hừ hừ, thân hình run rẩy. Chiếc lưỡi nhỏ thơm tho không tự chủ được khẽ liếm cặp môi mê người, khiến nàng càng thêm quyến rũ.
Một "sơ ca" (người chưa từng trải) như Tần Thiên làm sao từng gặp được một mỹ phụ động tình đến vậy. Thấy biểu hiện của Triệu Nhã Chi càng khiến cậu hưng phấn như được tiếp thêm sức mạnh. Đột nhiên, Tần Thiên mạnh mẽ cúi xuống, hôn lấy đôi môi Triệu Nhã Chi, đầu lưỡi thô bạo quấn lấy lưỡi đối phương.
Triệu Nhã Chi cảm nhận được sự nóng bỏng nam tính từ Tần Thiên. Giờ phút này, trong nàng đan xen giữa sự tỉnh táo và say mê. Đã bao nhiêu năm không gần gũi nam nhân, nhu cầu thể xác đã vượt quá khả năng kiểm soát của nàng. Mặc dù nàng biết không thể làm vậy với Tần Thiên, nhưng cơ thể lại không tự chủ mà phối hợp với cậu. Cảm giác thoải mái dâng trào khiến tia thanh tỉnh còn sót lại dần rời khỏi nàng.
Triệu Nhã Chi lập tức dùng chiếc lưỡi thơm tho quấn lấy chiếc lưỡi nóng bỏng của Tần Thiên, mãnh liệt giao triền. Hai tay nàng bất tri bất giác ôm quanh eo cậu, rồi dùng móng tay ấn mạnh vào lưng cậu, khiến Tần Thiên run rẩy.
Tần Thiên không hề thỏa mãn với kiểu tấn công dây dưa bên ngoài lớp y phục. Cậu trực tiếp cởi đồ ngủ của Triệu Nhã Chi ra, một tay khống chế, một tay nhanh chóng tiến vào, mạnh mẽ tấn công. Ngón tay cậu trong lúc vô tình mà cố ý chạm vào điểm nhạy cảm kia (Biên: là cái hạt ở trong chỗ đó đó… - hột le) rồi nhẹ nhàng khều khều.
- A…!
Điểm nhạy cảm bị chạm vào, một cảm giác khoái lạc dữ dội, không thể dùng lời nào diễn tả, tràn tới. Thoải mái đến điên cuồng khiến nàng không tự chủ được mà kêu lớn. "Hắc động" giữa hai chân ngọc mạnh mẽ phun trào. Triệu Nhã Chi cả người run rẩy, toàn thân ôm chặt Tần Thiên, liều mạng giao triền hơn một phút sau mới dừng lại. Nàng toàn thân vô lực, mặt đỏ hồng, đã đạt đến đỉnh điểm cao trào.
- Không phải chứ, mới thế đã lên đỉnh rồi sao, ta còn chưa làm gì mà.
Tần Thiên thầm nghĩ khi nhìn Triệu Nhã Chi mệt mỏi, không khỏi đưa tay hướng vào "đại hắc động" tấn công, nhưng lại bị Triệu Nhã Chi chặn lại.
- Tiểu Thiên, không thể được. Dì là dì của cậu, chúng ta không thể làm vậy.
Triệu Nhã Chi nói yếu ớt, sau khi lên đỉnh, nàng cảm thấy cực kỳ mệt mỏi.
- Nhưng mà dì à, vừa rồi dì đã lên đỉnh rồi mà cháu thì chưa. Dì cho cháu một lần đi mà.
Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi nói.
- Không… Không thể được, chúng ta không thể! Cậu mau buông ra, dì có cách khác giúp cậu giải quyết.
Triệu Nhã Chi vội vàng nói với Tần Thiên.
- Có cách khác sao? Cách gì vậy ạ?
Tần Thiên hỏi dồn dập.
- Ừ, cậu đứng dậy trước đi rồi sẽ biết. Dì không lừa cậu đâu.
Triệu Nhã Chi nói với Tần Thiên.
Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi, sau đó đứng dậy. Triệu Nhã Chi cũng đứng lên theo, nhưng cơ thể có chút không vững, vừa đứng dậy liền ngã vào lòng Tần Thiên, hai chân vô lực như muốn khuỵu xuống.
- Tiểu Thiên, ôm dì vào trong phòng đi.
Triệu Nhã Chi nói với Tần Thiên. Tần Thiên lập tức không nói hai lời, một tay ôm lấy Triệu Nhã Chi, đi về phía phòng nàng. "Vũ khí tăng dân" của cậu ta từ phía sau "tấn công" Triệu Nhã Chi, khiến nàng lại cảm thấy rạo rực. "Đại hắc động" lại âm ỉ tiếng nước chảy.
Tần Thiên ôm Triệu Nhã Chi vào phòng, khóa trái cửa lại, sau đó đặt nàng lên giường. Cậu cũng ngồi xuống bên cạnh.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên, cười quyến rũ, sau đó tiện tay tắt đèn đầu giường. Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối. Tần Thiên vừa định hỏi tại sao thì "tiểu huynh đệ" của cậu bị sờ soạng. Ngay sau đó, khóa kéo quần được buông lỏng, "tiểu đệ đệ" được một bàn tay mềm mại ấm áp kéo ra ngoài, rồi dần dần bắt đầu di chuyển lên xuống. Lập tức, một cảm giác sảng khoái tột độ truyền đến từ "tiểu đệ", Tần Thiên thiếu chút nữa thì kêu lên thành tiếng.
Lúc này, Triệu Nhã Chi tay nắm lấy "tổ truyền lợi khí" của Tần Thiên, tim đập nhanh. "Đại hắc động" bên dưới nàng nước chảy lênh láng, vùng đất khô hạn bấy lâu nay đã hoàn toàn ẩm ướt.
- Dì Triệu, cháu cũng muốn sờ một chút ạ.
Trong bóng tối, Tần Thiên hỏi. Triệu Nhã Chi không nói gì, Tần Thiên cho là nàng ngầm đồng ý. Một tay cậu hướng về phía nơi Triệu Nhã Chi đang che lại phân nửa. Vừa dùng lực, nhất thời khiến Triệu Nhã Chi rên rỉ liên tục. Hai tay đang nắm lấy Tần Thiên liền tăng tốc, càng lúc càng nhanh. Bàn tay còn lại của Tần Thiên khống chế điểm nhạy cảm của Triệu Nhã Chi, dùng sức mà xoa nắn.
Đột nhiên, Tần Thiên cảm giác được "tổ truyền lợi khí" bị một không gian ấm áp bao phủ, đồng thời một vùng trắng mịn phía trên "tổ truyền lợi khí" nhanh chóng xoay tròn.
- A…!
Tần Thiên không nhịn được mà lớn tiếng kêu lên. Cái khoái cảm chưa từng nếm trải này khiến cậu trực tiếp "hạ vũ khí đầu hàng". Hai tay mạnh mẽ siết chặt, "tổ truyền lợi khí" trực tiếp "miệng sùi bọt mép", sau đó "ngã gục".
Khụ khụ khụ…!
Trong bóng tối, Triệu Nhã Chi dường như bị sặc, ho khan kịch liệt. Tần Thiên nghe vậy, nhất thời hiểu ra. Triệu Nhã Chi vừa rồi lại là dùng miệng! Lập tức, Tần Thiên nhanh chóng bật đèn lên. Vừa nhìn, quả đúng là như vậy. Khóe miệng Triệu Nhã Chi tràn đầy một loại dịch thể màu trắng trong suốt. Thấy Tần Thiên nhìn mình như thế, sắc mặt nàng nhất thời đỏ bừng.
- Tiểu sắc lang, giờ thì thỏa mãn chưa?
Triệu Nhã Chi nói với Tần Thiên.
- Hắc hắc, hài lòng rồi ạ. Dì Triệu, còn dì thì sao, có muốn Tiểu Thiên giúp dì một chút không ạ?
Tần Thiên hỏi Triệu Nhã Chi.
- Không cần đâu, cậu mau trở về đi. Nếu Tiểu Nhã phát hiện thì phiền toái lắm.
Triệu Nhã Chi giục.
- Được rồi ạ.
Tần Thiên lập tức nói, hai tay hung hăng sờ mó một trận, lúc này mới hài lòng rời đi. Triệu Nhã Chi đứng phía sau nhìn theo, tim vẫn đập như trống. Nhìn Tần Thiên rời đi, Triệu Nhã Chi liền đưa tay lần vào "hắc động", tay kia thì hướng về phía "song phong".