Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 28: Hàn Thi Vũ nổi giận
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, Tần Thiên dậy sớm. Anh nghĩ Hàn Thi Vũ chắc chắn sẽ gọi điện đến làm ầm ĩ một trận nên dứt khoát dậy sớm một chút.
Không ngờ hôm nay Hàn Thi Vũ lại không gọi đến, điều này khiến Tần Thiên có chút lạ lùng. Anh suy nghĩ một lát rồi rời giường, thay quần áo, đánh răng rửa mặt.
Mở cửa ra, Tần Thiên phát hiện Tiêu Du không có trong bếp. Trên bàn ăn có một tờ giấy nhắn. Tiêu Du viết rằng sáng nay cô có cuộc họp nên đã đi trước, bữa sáng ở trên bàn, anh tự ăn rồi đi học.
Tần Thiên vốn còn muốn cùng Tiêu Du có chút thân mật trong bếp, không ngờ cô đã ra ngoài sớm, anh đâm ra thất vọng. Không còn cách nào khác, anh đành vào đánh răng rửa mặt.
Rửa mặt xong, ăn sáng xong, Tần Thiên nhìn đồng hồ đã là bảy giờ rưỡi. Anh nghĩ mãi sao Hàn Thi Vũ vẫn chưa gọi điện giục mình. Tần Thiên suy nghĩ một lát, đột nhiên nhớ ra hình như hôm qua mình đã giận dỗi cô nàng, cảm thấy có chút day dứt, bèn chuẩn bị gọi điện an ủi.
Tần Thiên cầm chiếc điện thoại đã sạc đầy pin xuống. Vừa định gọi, không ngờ trong máy hiện lên mười mấy cuộc gọi nhỡ. Ba cuộc là của Tiêu Du, còn tới mười bốn cuộc là của Hàn Thi Vũ. Xem lại thời gian thì chính là lúc anh đến nhà Sở Tương Tương, khi đó anh không mang di động.
- Con bé này gọi nhiều thế làm gì?
Tần Thiên không nghĩ ra. Sau đó anh bèn bấm số, nhưng không ai nghe máy. Anh gọi thêm một cuộc, rồi thêm bốn năm cuộc nữa vẫn không có hồi âm.
- Sẽ không có chuyện gì xảy ra chứ?!
Tần Thiên thầm nghĩ, trong lòng dâng lên cảm giác lo lắng, vội vàng chạy tới trường học.
Vào trường, Tần Thiên đi tới phòng mỹ thuật. Vừa mới vào cửa, anh liền nhìn thấy Hàn Thi Vũ đang loay hoay một mình quanh giàn hoa, cũng không có gì khác thường. Trong lòng anh nhất thời nhẹ nhõm, sau đó đi tới chỗ Hàn Thi Vũ.
Hàn Thi Vũ thấy Tần Thiên đi tới, hừ nhẹ một tiếng, quay phắt người đi, cầm lấy thùng nhựa ra ngoài bằng cửa khác.
"Cái gì thế này?"
Tần Thiên nghĩ bụng, Hàn Thi Vũ hình như rất tức giận. Chẳng lẽ là vì chuyện hôm qua? Xem ra mình hơi quá lời rồi, hay là xin lỗi cô ấy trước đã. Tần Thiên nghĩ thầm, sau đó đi theo Hàn Thi Vũ ra khỏi phòng mỹ thuật.
Hàn Thi Vũ đi tới cái ao bên cạnh múc nước. Khi trở về, thấy Tần Thiên với vẻ mặt trêu chọc đi tới, cô không thèm để ý mà trực tiếp lách qua. Nhưng Tần Thiên đã sớm chuẩn bị, bèn đưa tay giữ lấy tay nàng.
- Hì hì, mỹ nữ, em sao thế? Anh gọi điện thoại cũng không nghe, thấy anh liền lách đi chỗ khác. Có phải vì chuyện hôm qua không… Anh xin lỗi em nhé, anh đảm bảo sau này sẽ không nổi cáu với em nữa.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói.
- Buông tôi ra! Ai cần anh xin lỗi? Anh mà còn nắm như vậy tôi sẽ kêu lên đấy!
Hàn Thi Vũ tức giận nhìn Tần Thiên, rút tay ra khỏi tay anh, rồi chạy về phòng mỹ thuật.
Tần Thiên đứng sững, vẻ mặt buồn bực. Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì mà cô nàng lại nổi giận đến thế? Trước đây anh chưa từng thấy qua. Tần Thiên nghĩ bụng, bèn quay trở lại.
- Thi Vũ, rốt cuộc là em sao thế? Giận anh chuyện gì thì nói cho anh biết được không!
Tần Thiên đặt cái giá vẽ xuống cạnh Hàn Thi Vũ.
- Bạn học Tần Thiên, mời anh gọi tôi là Hàn Thi Vũ. Đừng có tự mình đa tình nữa, anh nghĩ anh là gì của tôi mà tôi phải giận anh chứ?!
Hàn Thi Vũ lạnh lùng nhìn Tần Thiên, giọng nói rất lớn, nhất thời không ít người xung quanh nhìn lại. Thấy Tần Thiên bị Hàn Thi Vũ quở trách, họ không khỏi cười thầm. Đặc biệt là những người hôm qua bị tên Tần Thiên này mắng là vô dụng, càng hận tại sao Hàn Thi Vũ không cho anh ta một cái tát, mắng cho anh ta chết khiếp.
Tần Thiên thấy nhiều người nhìn sang như vậy, nhất thời ngượng ngùng, không dám hỏi nữa. Anh bèn tìm bàn vẽ, giấy vẽ, màu vẽ ra, chờ cô giáo tới.
Chỉ chốc lát sau, chuông vào học vang lên. Cô giáo mỹ thuật tóc dài bước vào.
- Hôm nay chúng ta không cần màu vẽ, chúng ta sẽ vẽ phác họa. Sắp tới sẽ có cuộc thi phác họa dành cho thanh niên, do Hiệp hội Mỹ thuật Tạo hình tổ chức, chủ yếu dành cho học sinh các trường. Các em ai nấy đều sẽ tham gia, cô đã giúp các em ghi danh rồi. Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta sẽ luyện tập vẽ phác họa.
Cô giáo nhìn mọi người nói. Lập tức rất nhiều tiếng phàn nàn vang lên, rất nhiều người không muốn tham gia. Nói thật chứ, tập vẽ phác họa còn không bằng đi chơi bời cho xong.
- Mọi người im lặng một chút. Cuộc thi lần này tiền thưởng vô cùng phong phú. Phàm là tác giả nào vào vòng trong đều được một ngàn đồng, giải ưu tú được một vạn đồng, các giải Vàng Bạc Đồng còn lớn hơn nhiều, cao nhất là mười vạn!
Cô giáo nhìn mọi người nói. Lời này vừa dứt liền nổi lên tiếng bàn tán xì xầm. Mọi người nghe giải thưởng cao như vậy, ai nấy đều xoa tay, xoa chân, kích động như muốn tham gia ngay bây giờ cũng được.
Cô giáo nhìn biểu hiện của đám học trò này thì vô cùng bất đắc dĩ, sau đó đặt tĩnh vật để mọi người luyện tập.
Hàn Thi Vũ không nghĩ hôm nay sẽ vẽ phác họa, căn bản không mang dụng cụ, không biết phải làm sao bây giờ.
- Dùng của anh đi, chúng ta dùng chung!
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói, rồi lấy bộ dụng cụ phác họa ra. Anh không phải là người chăm học mà mang đi, đơn giản là bộ dụng cụ này anh chưa từng mang về nhà, luôn để lại ở trường.
Hàn Thi Vũ nhìn một lượt, hơn phân nửa lớp là không mang, muốn mượn cũng không được. Thấy Tần Thiên đưa túi bút tới trước mặt, cô do dự một chút, cuối cùng vẫn nhận lấy, nhưng mắt cũng không nhìn anh một cái.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nhận bút, trong lòng thả lỏng một chút.
- Hừ! Anh tưởng cho tôi mượn bút thì tôi sẽ tha thứ cho anh à? Không có chuyện đó đâu!
Hàn Thi Vũ tức giận nhìn Tần Thiên nói, nhưng giọng điệu cũng đã không còn lạnh lùng như trước nữa.
- Đâu có! Anh đâu dám mong Hàn đại mỹ nữ dễ dàng tha thứ như vậy. Anh chỉ hy vọng em đừng tức giận thôi, tức giận đối với phụ nữ không tốt đâu.
Tần Thiên cười híp mắt nói.
- Biến đi! Chỉ biết nói ngon nói ngọt lừa người ta!
Hàn Thi Vũ liếc mắt một cái, nghiêng đầu đi không thèm để ý tới Tần Thiên nữa. Bất quá, nghe anh ta gọi mình là đại mỹ nữ, trong lòng nàng vẫn là rất vui vẻ.
Rất nhanh, đã đến giữa trưa. Chuông tan học vang lên, mọi người lập tức rời khỏi phòng. Lúc này bên trong chỉ còn lại hai người Tần Thiên. Tần Thiên thì sớm đã vẽ xong, hơn nữa bụng anh đã réo từ lâu, nhưng Hàn Thi Vũ vẫn chưa xong. Cô bé này luôn làm việc rất tỉ mỉ.
- Cái đó… Thi Vũ à, em xem, ở đây chỉ còn hai chúng ta thôi.
Tần Thiên ngượng ngùng nói.
- Anh muốn làm gì!
Hàn Thi Vũ vừa nghe vậy liền hoảng hốt, mặt đầy vẻ đề phòng nhìn Tần Thiên.