Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 270: Người nhà đã đến
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 270 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Đồ dê xồm, anh to gan quá, nếu để mẹ em biết thì chết chắc!
Trong bếp, Lâm Hiểu Di trách móc Tần Thiên, nhưng gương mặt cô lại ánh lên vẻ mãn nguyện.
- Hắc hắc, không sao đâu, đâu có bị phát hiện đâu chứ? Lão sư, có muốn thêm lần nữa không?
Nghe Tần Thiên nói, sắc mặt Lâm Hiểu Di lập tức thay đổi, vội vàng tránh xa hắn, cầm một cái vung che chắn trước mặt.
- Không được, anh ra ngoài ngay!
Lâm Hiểu Di cảnh giác nhìn Tần Thiên, nếu còn tiếp tục nữa thì chẳng kịp nấu cơm mất. Giờ đã đến trưa rồi, bụng cô đã đói meo, ngay cả bữa sáng cô và hắn cũng chưa ăn.
- Hắc hắc, được rồi, đừng vội, để anh giúp em thái thức ăn, anh đảm bảo sẽ không quậy phá nữa, đảm bảo đấy!
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di nghiêm túc nói.
- Thật không?
Lâm Hiểu Di nhìn Tần Thiên đầy nghi hoặc.
- Thật!
Tần Thiên một lần nữa nghiêm túc nói, nhưng sau đó lại giả vờ ngượng nghịu:
- Trừ khi em lại muốn, anh sẽ không từ chối, nhưng lão sư này, em phải dịu dàng một chút, người ta hơi sợ!
- Ghê tởm! Cút ra ngoài! Ghê tởm chết đi được!
- Thật là, người ta trong sáng như thế, sao em lại có thể nói là buồn nôn chứ? Quá làm tổn thương trái tim người ta rồi!
- Anh còn nói nữa, em sẽ lấy muỗng đập anh bây giờ!
Lâm Hiểu Di tức giận nhìn Tần Thiên nói, Tần Thiên liền cười hì hì không trêu chọc nàng nữa.
Sau đó, hai người bắt đầu nấu ăn, Tần Thiên cũng không quậy phá nữa mà thành thật giúp Lâm Hiểu Di thái thức ăn, đồng thời giúp Lâm Hiểu Di nấu thêm hai món. Lâm Hiểu Di nhìn thấy mà há hốc mồm vì trình độ nấu ăn của hắn.
- Tần Thiên, sao anh nấu ăn giỏi thế? Anh từng đi học nấu ăn ở Tân Đông Phương à?
Lâm Hiểu Di kinh ngạc nhìn Tần Thiên nói.
- Không, đây là lão tỷ dạy anh. Tân Đông Phương? Đó không phải là nơi học tiếng Anh sao, còn dạy cả nấu ăn nữa à?
Tần Thiên thắc mắc.
- Đương nhiên là có rồi, anh chưa xem quảng cáo sao? Đầu bếp là nghề vinh quang, gần như không bao giờ thất nghiệp, muốn học nấu ăn thì nên đến Tân Đông Phương chứ.
Lâm Hiểu Di cầm dụng cụ đảo thức ăn vung vung, dáng vẻ rất nghiêm túc.
- Quá nghịch lý rồi! Giáo viên tiếng Anh kiêm đầu bếp!
Tần Thiên kinh hãi.
Một lát sau, bữa trưa đã xong, hai người bưng món ăn ra ngoài bày biện, sau đó Lâm Hiểu Di vào phòng dìu mẹ cô ra dùng bữa.
- A di, ngồi chỗ này ạ!
Tần Thiên kéo ghế cho bà.
- Được, được!
Mẹ Lâm Hiểu Di luôn miệng cười, tâm trạng bà rất tốt.
Hai người cũng ngồi xuống theo.
- A di, người ăn cái này ạ!
Tần Thiên gắp thức ăn tới tấp cho bà, bà dù ăn không hết nhưng cũng rất vui vẻ nhận lấy.
- Được rồi, các con cũng ăn đi, để ta tự gắp!
Tần Thiên cũng cười cười, sau đó gắp một miếng cho Lâm Hiểu Di, Lâm Hiểu Di cũng gắp cho Tần Thiên một miếng. Nhìn cảnh tượng ngọt ngào của hai người, mẹ Lâm Hiểu Di càng thêm vui vẻ.
- Tần Thiên, Hiểu Di này, hai con định khi nào thì kết hôn?
Mẹ Lâm Hiểu Di bỗng nhiên nói.
Vừa nói ra, lập tức hai người đều ngây người, không biết trả lời thế nào cho phải. Kết hôn! Chuyện này từ trước đến nay hai người đều chưa từng nghĩ tới. Hai người dù quen biết nhau đã lâu nhưng chính thức có quan hệ thì chỉ mới một tháng mà thôi. Hơn nữa, Tần Thiên có nhiều nữ nhân như vậy, Lâm Hiểu Di cũng không nghĩ có thể thật sự cưới hắn.
- Mẹ! Mẹ đừng vội, hiện giờ Tần Thiên lấy sự nghiệp làm trọng, chúng con cũng mới bắt đầu yêu nhau cách đây không lâu, định ở chung với nhau một thời gian ngắn rồi tính tiếp!
Lâm Hiểu Di vội giúp Tần Thiên giải vây, Tần Thiên cũng áy náy nhìn Lâm Hiểu Di, cô tốt với mình như vậy nhưng mình không thể cho cô một danh phận, quả thực hổ thẹn.
- Nga, cũng được, vậy thì ở chung một thời gian, là mẹ quá vội vàng rồi!
Ăn cơm xong, Tần Thiên cùng mẹ con Lâm Hiểu Di hàn huyên một lát rồi rời đi bệnh viện. Phong tử còn đang ở đó, đến xem hắn thế nào rồi.
Vừa vào phòng bệnh, Tần Thiên lập tức trợn tròn mắt, Phong tử này đang ôm một y tá mà sờ soạng. Thấy Tần Thiên đi vào, hai người vội vàng tách ra, cô y tá kia ngượng ngùng cúi đầu rời đi.
- Ta kháo! Phong tử, ngươi quá giỏi, vết thương còn chưa khỏi đã tán gái rồi!
Tần Thiên vô cùng bội phục nhìn Phong tử.
- Đương nhiên, những nữ nhân thế này chỉ cần lão tử vung tiền ra là cả lũ lao đầu về phía trước!
Phong tử đắc ý nói, đây là cái lợi của kẻ có tiền mà.
- Ngươi thật sự là tai họa! Cho ngươi nằm đây mười ngày nửa tháng, chẳng phải ngươi sẽ tán hết tất cả y tá trong bệnh viện này sao?
Tần Thiên nhìn Phong tử nói.
- Đương nhiên, ta là ai chứ!
Phong tử càng đắc ý.
- Được rồi, thân thể ngươi thế nào rồi?
Tần Thiên hỏi.
- Ta à? Tốt vô cùng, bác sĩ nói ta không bị thương quá nặng, chỉ bị vài vết thương ngoài da. Nhưng ta nhớ rõ là ta bị thương rất nặng mà!
Phong tử kỳ lạ nói. Tần Thiên vừa nghe liền đoán chừng tối hôm qua tên hộ vệ kia đã giúp Phong tử chữa thương.
- Được rồi, không bị thương chẳng lẽ không tốt sao? Lại muốn tàn phế mới vừa ý chắc!
- Không phải! Ta chỉ cảm thấy kỳ lạ thôi. Đúng rồi, sáng nay A Bưu cùng Sấu tử đến, nói chúng ta bây giờ là đệ nhất Tửu Ba nhai có thật hay không vậy? Hai tên kia chắc không nói dối, nhưng ta nhớ là tối hôm qua chúng ta bị tên Hoàng Đế khốn kiếp kia tính kế mà!
- Dĩ nhiên là thật, tối hôm qua….
Tần Thiên kể lại toàn bộ mọi chuyện xảy ra tối hôm qua cho Phong tử.
- Ta kháo! A Thiên! Thân thế ngươi thế nào mà ghê gớm thế, còn có cả hộ vệ!
Phong tử giật mình.
- Ta cũng không biết, nhưng đoán chừng mấy ngày nữa sẽ biết!
- Chậc chậc, ngươi chắc chắn là một tên công tử bột rồi, hơn nữa còn là siêu cấp công tử, nếu không làm sao lại có người âm thầm bảo vệ ngươi. Xem ra từ nay ta phải bám riết lấy người, đến lúc đó nói không chừng chỉ cần nói một câu thôi là mỹ nữ cởi sạch toàn bộ mà nhào lên người, tiền cũng khỏi cần chi, hắc hắc!
Phong Tử cười hèn mọn.
- Cút! Toàn nghĩ chuyện xấu xa!
Ngươi dưỡng thương cho tốt, chuẩn bị cùng ta đi tiêu diệt Lang Bang.
- Ừ! Con mẹ nó! Dám giết nhiều người của chúng ta như vậy, chờ thương thế ta tốt hơn sẽ vặt đầu bọn chúng xuống!
Tần Thiên cùng Phong tử nói chuyện một lát rồi rời đi vì Tiêu Du gọi điện cho hắn, gia tộc đã phái người đến, muốn hắn nhanh chóng trở về.
Tần Thiên vừa nghe, lập tức lái xe phóng về nhà, tâm trạng vô cùng kích động, nghi vấn trong lòng rốt cuộc cũng sắp được giải đáp.