271. Chương 271: Nhiệm Vụ Của Tần Thiên

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 271: Nhiệm Vụ Của Tần Thiên

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 271 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xe dừng lại ở đầu khu dân cư, Tần Thiên bước xuống xe, hít một hơi thật sâu để bình ổn lại tâm trạng đang kích động, rồi đi lên lầu.
Chưa đến cửa, Tần Thiên đã cảm nhận được vài luồng năng lượng mạnh mẽ đang dao động từ bên trong nhà. Hơn nữa, những luồng năng lượng này dường như còn đang bị áp chế, chỉ tỏa ra một chút ít bên ngoài, rõ ràng đây là một lời cảnh cáo, giống như một con hổ đánh dấu lãnh địa của mình để cảnh cáo những kẻ muốn xâm nhập hãy biết điều mà rút lui.
Tần Thiên vừa lên đến lầu đã bị sáu luồng khí tức khóa chặt, dò xét trên người hắn một chút rồi biến mất, rõ ràng là không có bất kỳ địch ý nào.
Tần Thiên lấy chìa khóa, định mở cửa thì cánh cửa đã tự động mở ra, Tiêu Du đứng ở cửa nở nụ cười nhìn hắn.
- Tiểu Thiên, vào đi!
Tiêu Du vừa nói vừa kéo tay hắn vào trong, tiện tay đóng cửa lại.
Trong phòng khách, một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đang ngồi ngay ngắn, khuôn mặt chữ điền, chính khí mười phần. Trên người hắn tỏa ra một luồng khí thế mạnh mẽ nhưng cố tình kiềm chế lại.
Phía sau người đàn ông có bốn người khoảng năm mươi tuổi, mỗi người đều có khí thế trầm ổn, dường như cũng đang kiềm chế, giống như nước dâng đến bờ đê, sắp vỡ tung.
Ngồi giữa bốn người này là một người trông giống như thuộc hạ của Âm Dương tiên sinh, ba người còn lại Tần Thiên không nhận ra.
Tuy nhiên, nhìn thấy tóc của người đàn ông đang ngồi kia, Tần Thiên cả người ngây dại, mắt trợn tròn, không thể tin nổi nhìn người đàn ông đó, nhịp tim đập mạnh hơn.
Người đàn ông trung niên nhìn thấy Tần Thiên, chỉ khẽ mỉm cười, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, nhưng ngón tay không tự chủ được mà run run đã tố cáo cảm xúc thật của hắn.
- Nhị thúc!
Tần Thiên nhìn người đàn ông kia thật lâu mới hoàn hồn, trong miệng lẩm bẩm gọi tên như người nói mê, cơ thể cũng bắt đầu run rẩy.
Cha Tần Thiên có ba anh em, cha hắn là anh cả, người đàn ông này là em trai thứ hai của cha hắn, Tần Chấn Hổ, dưới ông ấy còn có một người nữa. Nhưng sau một cuộc chiến đấu, cha hắn cùng với hai thúc thúc cũng biến mất, sống không thấy xác, chết không thấy mộ, tung tích không rõ. Tần Thiên cứ nghĩ họ đã chết hết nhưng không ngờ hôm nay Nhị thúc còn sống sờ sờ ngồi ngay trước mặt hắn. Trong khoảnh khắc đó, sự vui mừng khôn xiết khiến Tần Thiên không kịp phản ứng.
- Đến đây, Tiểu Thiên, mau đến bên nhị thúc!
Tần Chấn Hổ đứng lên, vẫy tay với Tần Thiên, bàn tay cũng run nhè nhẹ.
- Nhị thúc!
Tần Thiên nhìn người đàn ông kia, lao thẳng tới, ôm chầm lấy. Tần Chấn Hổ cũng ôm lấy Tần Thiên, hai người cùng rơi nước mắt, cảm giác được gặp lại sau bao năm xa cách khiến họ không thể kìm nén cảm xúc của mình, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
- Thúc thúc, không ngờ còn được gặp người! Cha mẹ con, Tam thúc đâu rồi? Bọn họ còn sống không?
Tần Thiên vội vã hỏi.
- Đến đây, Tiểu Thiên, con ngồi xuống trước! Tiêu Du, con cũng ngồi xuống đi, nghe ta từ từ nói!
Tần Chấn Hổ nhìn hai người nói, sau đó hắn cũng ngồi xuống.
- Tiểu Thiên, trước hết ta sẽ nói cho con biết một chút về gia tộc!
Tần Chấn Hổ nhìn Tần Thiên nói, Tần Thiên gật đầu chăm chú nghe.
Ở Hoa Hạ, tổng cộng có bảy đại gia tộc theo thứ tự là: Tần, Tề, Sở, Yến, Triệu, Ngụy, Hàn. Bọn họ là những người nắm giữ một nửa nền kinh tế Hoa Hạ. Trong bảy gia tộc, Tần gia chúng ta là mạnh mẽ nhất nên được xếp ở vị trí đầu tiên.
Tần Chấn Hổ nói.
Tần Thiên nghe mà kinh ngạc đến há hốc mồm. Nếu đây không phải chính miệng nhị thúc hắn nói ra thì hắn cũng không thể tin được.
- Bảy đại gia tộc chúng ta mạnh mẽ như vậy là bởi vì chúng ta đồng thời cũng là gia tộc dị năng. Các gia tộc dị năng ở Hoa Hạ không ít nhưng chúng ta là bảy gia tộc mạnh mẽ nhất, hơn nữa cùng với Mao thái tổ năm đó tranh giành thiên hạ, cho nên ở Hoa Hạ có địa vị cực kỳ cao, không thể lay chuyển.
- Ghê gớm vậy sao? Nếu bảy đại gia tộc liên kết lại chẳng phải có thể chèn ép chính quyền sao?
Tần Thiên nói.
- Ha ha, việc đó không có khả năng xảy ra. Bảy đại gia tộc cho dù có ý đồ gì thì cũng chỉ là ý đồ tiêu diệt các gia tộc khác, chính quyền chính là nhìn trúng điểm này nên cho dù Bảy đại gia tộc có mạnh mẽ đến mấy đi nữa thì họ cũng không động đến chúng ta. Nhiều nhất cũng chỉ là khi chúng ta phát triển quá nhanh thì họ sẽ hơi kiềm chế một chút, không để một gia tộc nào phát triển quá nhanh. Chỉ cần giữ vững cân bằng thực lực của Bảy đại gia tộc thì chuyện tranh giành quyền lực với chính quyền là không thể nào. Hơn nữa, nếu như chèn ép chúng ta thì một nửa nền kinh tế Hoa Hạ sẽ tê liệt, ít nhất là trong mười năm không cách nào khôi phục. Chính quyền sẽ không chọn loại biện pháp ngu xuẩn đó!
Tần Chấn Hổ cười cười.
- À, thì ra là vậy!
Tần Thiên gật đầu, lẩm bẩm nói.
- Tiểu Thiên, cha con và Tam thúc vẫn còn sống, hơn nữa còn sống rất tốt!
Tần Chấn Hổ nhìn Tần Thiên nói.
- Cái gì! Thật sao?
Tần Thiên kích động đứng bật dậy, hắn vẫn luôn nghĩ cha mẹ mình đều đã chết. Không ngờ Tần Chấn Hổ lại nói cho hắn biết cha mẹ hắn vẫn còn sống.
- Đúng vậy, sau trận chiến ấy mọi người đều nghĩ rằng cha mẹ con, ta và Tam thúc của con đều đã chết hết. Nhưng thật ra không ai chết cả mà sau khi trận chiến kia kết thúc chúng ta đều bỏ trốn.
Tần Chấn Hổ nói.
- Bỏ trốn? Tại sao?
Tần Thiên không hiểu.
- Bởi vì có người muốn giết cha con, còn muốn giết cả con nữa. Trận chiến năm đó thật ra là do người trong Tần gia gây ra, Tần gia có tổng cộng ba thế lực lớn, hai chi chính và một chi thứ. Trong hai chi chính thì một chi là gia gia con, một chi là đại gia gia của con, còn chi thứ là của Tam nãi nãi.
- Trong gia tộc thì quyền thừa kế chỉ thuộc về chi chính, chi thứ vĩnh viễn không có quyền thừa kế. Cho nên có thể thừa kế gia tộc thì chỉ có Đại gia gia và gia gia con. Nhưng Tam nãi nãi con cũng muốn thừa kế gia tộc vì vậy một cuộc gió tanh mưa máu thầm lặng đã xảy ra trong nội bộ gia tộc. Gia gia con vì thế mới bỏ nhà đi, vì người không muốn nhìn thấy cảnh huynh đệ tương tàn. Sau đó Đại gia gia con lại giành chiến thắng hiểm hóc trước Tam nãi nãi, thành công kế thừa, nắm giữ toàn bộ Tần gia.
- Tuy nhiên, bởi vì Đại gia gia con bẩm sinh không thể có con, không có lấy một mụn con nào, không cách nào truyền thừa Tần gia xuống. Do đó Đại gia gia con liền đi tìm gia gia con, muốn cha con về thừa kế Tần gia. Vì thế mới có chuyện tiếp theo, Tam nãi nãi con phái người đến giết hại ba anh em chúng ta, còn định giết cả con. Lúc ấy cha con biết không thể tránh khỏi nên đã dàn dựng một vở kịch chết giả, sau đó ba anh em chúng ta thành công trốn thoát. Còn con, bởi vì không có ở nhà, lại thêm Đại gia gia con phái người đến bảo vệ nên cũng không xảy ra chuyện gì, đồng thời ông ấy cũng phong tỏa tin tức của con lại.
- Nữ nhân kia thật độc ác, vì quyền lực mà thậm chí tàn sát cả huynh đệ!
Tần Thiên oán hận nói, trong lòng nghĩ đến Tam nãi nãi chưa từng gặp mặt mà nguyền rủa cả ngàn lần. Dám phái người đi giết cha mẹ và thúc thúc hắn, không thể tha thứ.
- Thật ra chuyện này cũng bình thường thôi, vì quyền lực rất nhiều người chuyện gì cũng có thể làm được. Nếu không phải những năm qua Đại gia gia con cố gắng bảo vệ, e rằng con cũng đã gặp nạn!
Tần Chấn Hổ nói.
- Nhị thúc, cha mẹ con ở đâu? Sao không tới gặp con?
Tần Thiên nghi ngờ.
- Ừm! Đây là chuyện trọng điểm ta muốn nói tiếp đây!
- Cha mẹ con, ta, và Tam thúc con nữa đang ở một nơi an toàn. Vì một số lý do mà bọn họ không thể ra ngoài, ta cũng phải vô cùng mạo hiểm mới có thể ra ngoài, nhưng sẽ phải trở lại ngay lập tức. Thế lực của Tam nãi nãi ngày càng lớn mạnh mà Đại gia gia con thân thể ngày càng yếu, thực lực thuộc hạ của ông đã giảm mạnh. Sáu đại gia tộc khác đang dòm ngó, không thể đồng thời bảo vệ ta, cha con và Tam thúc, chỉ có thể bảo vệ một mình con, hơn nữa còn là ở tỉnh G. Nếu con ra khỏi tỉnh G này thì tính mạng của con sẽ nguy hiểm hơn nhiều.
- Đáng sợ đến vậy sao? Vậy là mọi người vĩnh viễn không thể trở về nữa?
- Không! Việc chúng ta có thể trở lại hay không là tùy thuộc vào con!
Tần Chấn Hổ nhìn Tần Thiên trịnh trọng nói.
- Phụ thuộc vào con sao?
- Đúng vậy, hiện tại con là người thừa kế số một của Tần gia, chỉ cần con kế thừa vị trí gia chủ thì chúng ta có thể trở về!
Tần Chấn Hổ nhìn Tần Thiên nói.
- Thừa kế Tần gia? Làm sao có thể? Con hiện tại không bị giết đã là may mắn lắm rồi!
- Vì vậy nên nhiệm vụ này vô cùng gian khổ. Lão bà Tam nãi nãi kia hiện tại không thể vươn tay xuống phía nam này. Cho nên con phải nắm chặt thời gian này mà nắm giữ phía nam, như vậy mới có chỗ đứng vững chắc, sau đó theo thời gian mà phát triển lớn mạnh hơn. Như vậy thì những người đứng trung lập trong gia tộc sẽ nghiêng về phía chúng ta, dù sao thì chúng ta cũng là chi chính. Đến lúc đó, con sẽ dễ dàng thừa kế Tần gia, ta và cha mẹ con sẽ trở ra, có thể cùng nhau đối phó với lão bà đó, báo thù cho gia gia con!
Tần Chấn Hổ nói đến đây lộ rõ vẻ tức giận.
- Báo thù cho gia gia? Gia gia không phải bị bệnh mà qua đời sao? Chẳng lẽ là lão bà kia hại chết?
- Đúng vậy, gia gia con là dị năng giả làm sao có thể chết dễ dàng như vậy. Ít nhất người có thể sống đến 120 tuổi, nhưng lại qua đời ở tuổi 68, đó là lão bà kia ra tay hại chết gia gia con.
Tần Chấn Hổ oán hận.
- Con mẹ nó! Gia gia là bị lão bà kia hại chết, lại còn muốn giết cả nhà ta, quá tàn nhẫn, không giết chết bà ta thì trời đất khó dung!
Tần Thiên giận dữ.
- Thế nên con phải nắm chặt thời gian thành lập thế lực của riêng mình, nếu không thế lực của lão bà kia kéo đến nơi này thì sẽ phiền toái vô cùng. Ta phải đi về, nếu không sẽ bị phát hiện mất, gặp lại sau, Tiểu Thiên!
Tần Chấn Hổ nhìn Tần Thiên nói, sau đó vội vàng rời đi.