29. Chương 29: Bí mật của Tần Thiên

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 29: Bí mật của Tần Thiên

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ơ... em nghĩ đi đâu vậy, ý anh là mọi người đi hết rồi, chúng ta cũng đi ăn cơm thôi.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ với vẻ mặt khó xử, cô bé này chẳng lẽ lại tưởng anh muốn ăn thịt cô sao? Nhân phẩm của anh đâu đến nỗi tệ như vậy.
- Hừ! Đồ sắc lang, anh muốn ăn thì đi một mình đi, tôi không đi cùng anh đâu. Nói rồi, nàng tiếp tục vẽ.
- Được rồi, Thi Vũ, em nói xem rốt cuộc vì sao lại giận dỗi, em cứ thế này khiến anh buồn bực chết mất.
- Hừ! Không nói. Hàn Thi Vũ nhìn vẻ mặt của Tần Thiên liền cảm thấy đắc ý, đang định trêu chọc hắn một chút.
- Hàn đại mỹ nữ, anh van em đấy, mau nói đi!
- Không nói! Em chính là muốn anh buồn bực mà chết. Hàn Thi Vũ càng đắc ý nói.
- Van xin em được không, rốt cuộc làm sao em mới chịu nói đây, em muốn gì anh cũng đáp ứng. Tần Thiên buồn bực nói, chẳng lẽ cô bé này rất thích hành hạ hắn hay sao.
- Hừ! Anh nghĩ em sẽ lại tin anh sao? Anh không nhớ hôm qua anh cáu giận với em thế nào à, nằm mơ đi! Hàn Thi Vũ đột nhiên lớn tiếng nói, giọng điệu có chút kích động, nghe như sắp khóc, dọa cho Tần Thiên giật nảy mình.
- Anh bảo đảm sau này sẽ không như thế nữa, bất kể em hỏi gì, nếu anh mà tức giận thì không phải là người! Tần Thiên vội vàng thề thốt.
- Hừ! Tên hỗn đản nhà anh, anh biết tại sao em giận không? Vì ngày hôm qua anh cố tình không nghe điện thoại của em, một cô bé như em gọi điện thoại để giải thích với anh khó khăn đến mức nào, nhưng tên hỗn đản nhà anh lại không nghe máy, còn trực tiếp tắt điện thoại. Anh biết em đau lòng đến thế nào không?! Hàn Thi Vũ hét lên, nước mắt ào ạt chảy ra, vẻ mặt cực kỳ thương tâm. Tần Thiên thầm mắng mình khốn kiếp, lại khiến nữ nhân phải khóc như vậy.
- Cái kia… Thi Vũ, em đừng khóc nữa mà, anh tuyệt đối không phải cố ý không nghe máy đâu. Vì ngày hôm qua anh căn bản không ở nhà, điện thoại di động cũng quên mang theo, đến sáng nay mới biết, anh liền gọi cho em ngay, gọi liền mười mấy cuộc nhưng em không nghe máy. Anh vô cùng lo sợ em xảy ra chuyện nên vội vàng tới trường tìm em đó. Tần Thiên gấp gáp nói.
- Thật không, anh không lừa em chứ? Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên hỏi.
- Tuyệt đối là thật, anh thề nếu lừa dối em ra đường liền bị xe…
- Không cho nói!
Tần Thiên vừa chuẩn bị thề độc liền bị Hàn Thi Vũ lấy tay ngăn lại.
- Vậy em tha thứ cho anh rồi chứ?!
Tần Thiên cầm tay Hàn Thi Vũ vui vẻ hỏi.
- Hứ! Anh nghĩ sao, hôm qua anh khiến em thương tâm lâu như vậy, làm sao em dễ dàng bỏ qua. Hàn Thi Vũ rụt bàn tay nhỏ bé về.
- Vậy em muốn gì mới chịu tha thứ cho anh?
- Em muốn biết nguyên nhân tại sao anh lại biến thành cái bộ dạng đó, trong nhà anh rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên hỏi, trong lòng cũng có chút hồi hộp.
Tần Thiên cũng không nói lời nào, hắn biết Hàn Thi Vũ nhất định sẽ hỏi chuyện này. Suy nghĩ một chút, hay là nói cho nàng biết đi.
- Ừ, nếu em muốn, anh sẽ nói cho em biết. Tần Thiên vừa nói, Hàn Thi Vũ liền chấn động tinh thần, vội vàng nghiêm chỉnh chờ hắn nói.
- Rất nhiều người lấy làm lạ khi anh từ một học sinh giỏi biến thành lưu manh, nhưng thực ra anh vẫn luôn là một thằng lưu manh, chỉ là cái lưu manh này hữu danh vô thực, không phải anh muốn, mà là bẩm sinh đã vậy.
- Em có thắc mắc tại sao anh lại là lưu manh bẩm sinh không? Đó là vì cha anh là lưu manh, nên anh dĩ nhiên là tiểu lưu manh.
- Phụ thân anh từ đầu tới chân là lưu manh, giết người phóng hỏa không gì không làm. Theo cách phân loại thì hắn là một lưu manh cao cấp, là bá chủ một phương, lúc còn sống hắn là một hoàng đế của thế giới ngầm, là một tên lưu manh khiến cả hai giới hắc bạch đều sợ hãi.
- Nhưng mà, một năm trước hắn đã chết, bị huynh đệ mình tín nhiệm nhất phản bội, bị kẻ thù giết hại. Những kẻ có chút quan hệ mật thiết với cha mẹ anh đều bị giết đến mức xương cốt cũng không còn, toàn bộ là bị giết trong một đêm. May mắn lúc đó anh ở Quảng Châu nên tránh được một kiếp… Tần Thiên nói xong, cười khổ một tiếng, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Hàn Thi Vũ nghe xong lời Tần Thiên, đột nhiên cảm thấy mình cực kỳ ích kỷ, vì đạt được mục đích bản thân mà khơi lại vết thương trong lòng hắn, nhất thời cảm thấy vô cùng áy náy.
- Tần Thiên, xin lỗi, em không biết chuyện như vậy… Hàn Thi Vũ vẻ mặt ăn năn nhìn Tần Thiên, thật giống như một đứa trẻ mắc lỗi.
- Ha hả… Không sao, chuyện cũng đã qua lâu rồi. Tần Thiên cười gượng, nhưng có thể thấy trong nụ cười đó ẩn chứa bao nhiêu nỗi thống khổ. Hàn Thi Vũ nhìn bộ dạng Tần Thiên, cảm thấy vô cùng đau lòng.
- Vậy anh sẽ báo thù cho cha mẹ sao? Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên hỏi.
- Em nghĩ sao? Tần Thiên cười hỏi lại. Hàn Thi Vũ lại không nói gì, cau mày suy nghĩ. Giữa hai người liền rơi vào trầm mặc, chừng mười mấy phút đồng hồ cũng không nói câu nào.
- Nếu như… em nói là nếu như, nếu như có nữ nhân thích anh mà không cho anh đi báo thù, vậy anh có đồng ý không? Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên hỏi, bàn tay nhỏ bé nắm chặt góc áo, vẻ mặt rất hồi hộp.
Tần Thiên nhìn vẻ mặt hồi hộp của Hàn Thi Vũ, cười một cách quái dị nói: - Em nói người đó là em sao?
- A… Không phải, em mới không thích anh. Hàn Thi Vũ vội vàng nói, sắc mặt đỏ lên.
- Không phải em thì em hồi hộp như vậy làm gì? Tần Thiên trêu đùa Hàn Thi Vũ.
- Em, em… em khi nào mà hồi hộp, em là đói bụng, đúng vậy, là đói bụng, chúng ta đi ăn cái gì đi. Hàn Thi Vũ nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài, ngay cả cặp cũng quên cầm.
Tần Thiên nhìn dáng vẻ Hàn Thi Vũ rời đi không khỏi lắc đầu cười, rồi cầm cặp của nàng đi theo.
Tại Quảng Châu, Bệnh viện Đệ Nhất, trong phòng bệnh cao cấp, lúc này, Dương Vĩ nằm trên giường bệnh, vẻ mặt giận dữ. Bên cạnh hắn, một người đàn ông trung niên có phần giống hắn ngồi đó, nhìn dáng vẻ Dương Vĩ, sắc mặt rất khó coi.
- Cha… con muốn báo thù, muốn giết chết tên Tần Thiên đó… Dương Vĩ nhìn người đàn ông trung niên, hàm răng của hắn bị mất mười mấy cái, mở miệng ra là bị gió lùa vào, phát âm cũng không đúng. Thật ra vừa rồi hắn muốn nói:
- Cha, con muốn báo thù, muốn giết chết tên Tần Thiên đó!
- Yên tâm, con trai, ta nhất định sẽ báo thù cho con. Chờ con bình phục, cha đích thân sẽ đem tên kia cho con hành hạ. Dương Vĩ vẻ mặt âm lãnh nói.