Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 292: Đón Triệu Tiểu Nhã
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 292 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Thiên ở lại sân bóng rổ với Hàn Phi Vũ cho đến khi tan học, sau đó cùng cô về khoa Mỹ thuật tạo hình để thu dọn đồ đạc.
Dọn dẹp xong, cả hai cùng đi đến Học viện Điều dưỡng. Trước đó, Tần Thiên đã gọi điện báo cho Sở Tương Tương nên cô vẫn đang chờ anh. Vừa thấy Tần Thiên đi tới.
- Tần Thiên, anh đang vui lắm phải không? Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên mỉm cười hỏi. Dù trong lòng có chút kích động khi thấy anh, nhưng cô không biểu lộ ra ngoài như những cô gái khác, Sở Tương Tương trước giờ vẫn luôn thể hiện sự dịu dàng.
- Haha, Tương Tương lại đây, cho anh ôm một cái nào, mấy ngày rồi, em có nhớ anh không?
Tần Thiên nhìn Sở Tương Tương nói, một tay nhanh chóng kéo cô vào lòng, cảm nhận sự mềm mại thoải mái từ bộ ngực căng đầy của Sở Tương Tương.
- Ừ, em nhớ anh! Sở Tương Tương thì thầm vào tai Tần Thiên, sắc mặt cũng trở nên đỏ ửng.
Nhìn cảnh hai người thân mật, Hàn Phi Vũ có chút cảm giác ghen tị. Dù biết rõ tình cảm của Tần Thiên dành cho mình là thật lòng, nhưng khi thấy người đàn ông của mình ôm ấp thân mật với cô gái khác, trong lòng cô vẫn có chút không thoải mái.
- Hắc hắc, Phi Vũ, em lại ghen rồi kìa, vậy anh cũng ôm em một cái! Tần Thiên nhìn Hàn Phi Vũ nói, rồi kéo cô vào lòng. Hàn Phi Vũ có chút kháng cự, nhưng rồi lại không có ý muốn thoát ra, ngược lại còn ôm lấy eo anh, có vẻ tận hưởng.
Những nam sinh khác đi ngang qua nhìn thấy cảnh này, ai nấy đều không khỏi hâm mộ. Cảm thấy sao giữa người với người lại có sự khác biệt lớn đến thế.
- Đi thôi, chúng ta cùng nhau trở về. Tần Thiên nhìn hai cô gái. Chưa nói dứt lời, hai người đã một trái một phải kéo tay Tần Thiên đi ra ngoài.
- Tần Thiên, em đã nghĩ kỹ rồi, muốn ở chung với mọi người, em muốn có một phòng riêng. Hàn Phi Vũ vừa đi vừa nói.
- Cái gì, ở chung ư! Tần Thiên giật mình kinh ngạc nói.
- Đúng vậy, anh không thích sao? Hàn Phi Vũ nói.
- Anh thích, dĩ nhiên là thích rồi. Tần Thiên vừa nói vừa nhìn Hàn Phi Vũ đầy mê đắm, trong đầu không ngừng nghĩ đến việc sau này có thể cùng Triệu Chỉ Nhược và Hàn Phi Vũ 'song phi', cảm giác thật là sung sướng không thôi.
- Đồ sắc lang! Hàn Phi Vũ nhìn dáng vẻ của Tần Thiên, nhất thời đỏ mặt mắng.
- Khụ, khụ, đâu có như vậy chứ, anh đây là người rất thuần khiết mà, em nói có đúng không, Tương Tương? Tần Thiên quay sang nhìn Sở Tương Tương nghiêm túc nói.
- Anh chính là đại sắc lang! Sở Tương Tương nghịch ngợm lè lưỡi, nhìn Tần Thiên cười tinh quái.
- Đúng, chính là một tên đại sắc lang. Hàn Phi Vũ đắc ý nói.
- Hay lắm, hai em dám liên thủ ức hiếp anh, để xem hôm nay anh xử lý hai em thế nào. Tần Thiên nhìn hai người, hừng hực khí thế nói, hai bàn tay mạnh mẽ hướng về phía ngực hai cô gái.
- A - A - Anh đúng là đồ sắc lang!
Hai cô nàng nhất thời kinh hãi, cuống quýt buông tay Tần Thiên rồi bỏ chạy.
- Hắc hắc, các em muốn trốn sao. Tần Thiên cười tà mị, nhanh chóng đuổi theo.
Đưa hai cô gái về nhà, Tần Thiên lại xuống lầu lấy chiếc xe thể thao mà mẹ của Sở Tương Tương đã đưa cho anh, lái xe đến trường học của Triệu Tiểu Nhã. Trên đường đi, anh không quên gọi điện thông báo cho cô bé. Triệu Tiểu Nhã nhận được điện thoại của Tần Thiên liền kích động chờ anh.
Không lâu sau, Tần Thiên liền có mặt tại trường học của Triệu Tiểu Nhã. Bảo vệ nhìn thấy Tần Thiên không nói hai lời, liền cho anh vào. Tần Thiên trực tiếp lái thẳng xe vào trong.
Vừa tới nơi, Tần Thiên liền nhìn thấy một chiếc Porsche 911 màu đỏ dừng ở dưới. Một nam sinh mặc trang phục bảnh bao, nhuộm tóc đỏ, đeo kính đen vừa xuống xe, trông chừng mười sáu mười bảy tuổi, tay cầm đóa hoa hướng lên lầu đi tới. Phía sau hắn còn có ba bốn tên mặc đồng phục học sinh, miệng ngậm điếu thuốc, trông chẳng khác nào những tên lưu manh.
Tần Thiên cũng ra khỏi xe, hướng lên lầu đi tới, vừa đi vừa tung hứng chìa khóa xe, phát ra tiếng leng keng.
- Thật ồn ào, mau dừng lại đi. Gã nam sinh đeo kính đen quay đầu lại nhìn Tần Thiên nói.
- À, xin lỗi. Tần Thiên khẽ mỉm cười nói, sau đó cất chìa khóa vào, tiếp tục đi lên.
- Không được đi qua đây, lão đại nhà chúng ta hôm nay có hẹn với người tình trong mộng.
Vừa bước được vài bước lên cầu thang, Tần Thiên đã bị đám đàn em của gã thanh niên đeo kính đen ngăn lại.
- Có chuyện gì vậy? Tôi chỉ gặp người rồi đi ngay thôi. Tần Thiên cười cười nói.
- Không được đi lên, anh chờ một lát. Tên đàn em kiên quyết ngăn cản.
- Thôi vậy tôi đứng đây. Tần Thiên cũng lười phải so đo với đám nhóc con này. Anh đút tay vào túi quần, lấy điện thoại di động ra gọi cho Triệu Tiểu Nhã.
- Alo, Tiểu Nhã, anh đang đứng bên ngoài, em ra đây đi. Rất nhanh, bên kia Triệu Tiểu Nhã trả lời “Dạ” rồi lập tức cúp máy.
Chỉ trong chốc lát, Tần Thiên nhìn thấy Triệu Tiểu Nhã từ trong phòng học bước ra, liền nở nụ cười, chuẩn bị tư thế sẵn sàng đón Triệu Tiểu Nhã lao vào ôm. Tuy nhiên, vừa đúng lúc đó, cái tên nam sinh đeo kính đen đột nhiên cầm bó hoa chắn trước mặt Triệu Tiểu Nhã.
- Triệu Tiểu Nhã, tặng em này. Em đồng ý làm bạn gái của anh nhé. Tối nay, anh đã bao trọn rạp chiếu phim để cùng em xem bộ phim em yêu thích. Tên nam sinh đeo kính đen nhìn Triệu Tiểu Nhã nói, trên tay vẫn cầm bó hoa đưa về phía cô.
- Em không cần, em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi. Em không thích anh, anh đừng có mà đến gần em, Tần Thiên ca ca hay ghen lắm, anh ấy sẽ đánh anh cho xem. Triệu Tiểu Nhã mạnh mẽ cảnh cáo tên nam sinh trước mặt.
Nghe những lời đó, tên nam sinh nhất thời sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi. Không ngờ lại một lần nữa bị Triệu Tiểu Nhã từ chối khiến hắn vô cùng tức giận, hai hàm răng cắn chặt lại.
Tên nam sinh này tên là Phú Đại, là một nhị thế tổ, học cùng lớp với Triệu Tiểu Nhã. Kể từ khi Triệu Tiểu Nhã chuyển đến lớp, hắn luôn tìm cách quấn quýt lấy cô, tìm mọi cách để khiến Triệu Tiểu Nhã trở thành bạn gái của hắn. Đương nhiên, Triệu Tiểu Nhã không muốn, cô là người phụ nữ của Tần Thiên, hơn nữa cái tên Phú Đại này đã hãm hại không biết bao nhiêu cô gái trẻ. Hắn ỷ vào gia đình có tiền, nên chẳng coi trường học hay cảnh sát ra gì. Đã từng có không ít cô gái sau khi bị hắn hãm hại đứng lên tố cáo nhưng tất cả đều không có tác dụng, đành phải chịu đựng uất ức.
- Khốn kiếp, dám tỏ tình với người phụ nữ của ta ngay trước mặt ta, mày không sợ mình sống không thọ sao. Tần Thiên giận dữ, đẩy mấy tên nam sinh đang cản trước mặt mình, bước đến cạnh Triệu Tiểu Nhã.
- Tiểu Nhã. Tần Thiên gọi Triệu Tiểu Nhã.
Triệu Tiểu Nhã đang mang vẻ mặt chán ghét khi nhìn thấy tên Phú Đại, nghe thấy tiếng Tần Thiên gọi mình, nhất thời mừng rỡ. Mới vừa rồi bị tên Phú Đại chắn trước mặt nên cô không thấy Tần Thiên, hiện tại nghe thấy tiếng của anh, cô liền đẩy tên Phú Đại ra rồi chạy đến chỗ Tần Thiên.
- Tần Thiên ca ca, em nhớ anh muốn chết đi được!! Triệu Tiểu Nhã hưng phấn, chạy nhanh đến chỗ của Tần Thiên. Rồi lại nhảy vọt lên, hai chân kẹp lấy eo Tần Thiên, hai tay ôm chặt lấy cổ anh, hung hăng hôn lên mặt Tần Thiên.
Trong nháy mắt, tên Phú Đại bên cạnh chợt đứng hình. Người phụ nữ mình theo đuổi lại ngay trước mặt mình ôm ấp một tên khác, hơn nữa còn hôn lấy tên cặn bã đó. Khốn nạn hơn nữa là, hắn đã biết tại sao Triệu Tiểu Nhã từ chối mình, chính là vì cái tên cặn bã đang đứng trước mặt. Trong lòng tên Phú Đại lúc này lửa giận ngút trời, sắc mặt trắng bệch, cực kỳ khó coi.