293. Chương 293: Dọa Chết Người

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 293: Dọa Chết Người

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 293 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Tiểu Nhã, đã xảy ra chuyện gì… Tần Thiên quan tâm hỏi Triệu Tiểu Nhã, lại nhìn sang tên Phú Đại đang tái mét mặt mày kia, Tần Thiên cảm thấy có chút tự trách bản thân.
- Tần Thiên ca ca, tên đó muốn em làm bạn gái hắn, em không thích nhưng hắn cứ luôn quấn lấy em. Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên nói.
- Chà chà. Tần Thiên cảm thán một tiếng, sau đó đặt Triệu Tiểu Nhã xuống, đi tới trước mặt tên Phú Đại.
- Sau này ta muốn ngươi tránh xa Triệu Tiểu Nhã ra, có biết không! Tần Thiên bình thản nói với Phú Đại, giọng nói tuy bình tĩnh nhưng mơ hồ mang theo một khí thế ra lệnh, khiến người khác không cách nào từ chối được.
Tần Thiên nói xong, quay lưng đi, kéo Triệu Tiểu Nhã rời khỏi.
- Đứng lại cho ta, tên tiểu tử kia! Phú Đại giận dữ hét lên.
Trong trường học này, từ trước đến nay, hắn hoành hành ngang ngược, chưa có tên nào dám lớn tiếng trước mặt hắn chứ đừng nói là ra lệnh. Phải biết rằng, hắn chính là thiếu gia của một công ty nằm trong top hai mươi của thành phố Quảng Châu. Ai dám đối xử bất kính với hắn, thì chỉ có thể chờ chết.
“Làm sao, ngươi còn có chuyện gì?” Tần Thiên quay đầu lại nhìn Phú Đại.
- Tiểu Nhã, chính là người con gái mà ta để mắt, hôm nay nếu ngươi dám mang nàng rời đi thì tại cái đất Quảng Châu này ta sẽ cho ngươi biết thế nào là không chốn dung thân. Phú Đại lạnh lùng nhìn Tần Thiên nói, giọng nói cực kỳ ngạo mạn, có thể thấy ở Quảng Châu này hắn thật sự coi trời bằng vung.
Tần Thiên nghe từng chữ Phú Đại nói ra, trong lòng liền cười khẩy. Ở Quảng Châu này, dù hắn không phải số một nhưng với thực lực hiện tại của hắn thì những thiếu gia giàu có, hắn hoàn toàn có thể cho bọn họ biến mất khỏi cõi đời này trong vòng chưa đầy nửa ngày.
Một thằng nhãi con công tử bột nho nhỏ ở đây dám ngang nhiên uy hiếp hắn, quả thực là một chuyện nực cười. Tần Thiên vốn đã không tính hạ mình so đo với những kẻ này, thế nhưng bây giờ không ra tay dạy dỗ một chút thì không xong.
- Phải không, ghê gớm đến vậy sao, chẳng lẽ ngươi là Lý Cương? Tần Thiên nhìn tên Phú Đại nói.
- Hừ, nếu so về sự lợi hại thì tên Lý Cương so với ông già nhà ta chỉ là đồ bỏ đi. Ở cái thành phố Quảng Châu này, không ai dám đụng đến ta, nếu biết điều thì lập tức cút khỏi mắt ta. Phú Đại kiêu ngạo nói, vẻ mặt tràn đầy sự khinh thường Tần Thiên, phía sau mấy nam sinh cũng được thể vây quanh Tần Thiên.
- Nơi này chính là trường học, các ngươi muốn làm gì? Tần Thiên liếc nhìn mấy tên nam sinh đang vây quanh.
- Trường học thì sao, ta ở đây liền muốn đánh người, mà cho dù ta có giết người cũng không lo chuyện gì, ông già nhà ta đều có thể lo liệu cho ta tất cả. Phú Đại cười lạnh nói.
- Thật thế sao, nghe chừng khẩu khí cũng lớn đó. Ta đây cũng muốn xem một chút, ông già nhà ngươi thực sự có bao nhiêu lợi hại. Tần Thiên từ từ nói với Phú Đại, trong miệng hiện lên nụ cười lạnh.
- Ngươi… ngươi muốn gì, trong túi áo của ngươi có gì?
Phú Đại thấy Tần Thiên cho tay vào túi áo, lập tức kinh hãi. Trong mắt tên Phú Đại thì Tần Thiên giống một tên côn đồ vô lại, hiện tại tay hắn cho vào túi áo chính là muốn rút dao găm. Phú Đại này là đại diện cho những tên công tử bột tham sống sợ chết, hắn quả thực sợ lúc này Tần Thiên làm liều mà đâm gã. Cho dù lúc đó có băm Tần Thiên thành trăm mảnh thì gã cũng chết chắc rồi.
- Ngươi muốn nói gì, cứ nói nghe xem. Tần Thiên ung dung nói.
- Ngươi không nên làm loạn, ở đây chính là trường học. Phú Đại hơi kinh hoàng nói, ánh mắt thì ra hiệu cho đám đàn em nhanh chóng bắt Tần Thiên lại.
- Không sao cả, nếu ngươi có thể giết người ở đây, thì ta cũng có thể. Tần Thiên tiếp tục nói.
Lúc này, những tên nam sinh đàn em của Phú Đại cũng nhanh chóng đánh tới.
- Tần Thiên ca ca, cẩn thận! Triệu Tiểu Nhã lo lắng, hô lớn.
Giờ phút này, Tần Thiên giống như phía sau có mắt, mạnh mẽ xoay người một cái, vung chân xoay người đá vào đầu mấy tên nam sinh.
Bốp, bốp, bốp, á! Trong nháy mắt, xung quanh vang lên những tiếng va chạm.
Á… á… á…
Tiếng kêu rên thảm thiết vang lên, Tần Thiên không ngừng lại hung hăng bồi thêm vài cú đá nữa vào những tên đang nằm trên mặt đất khiến bọn chúng phun máu.
Sự kiện này làm cho tên Phú Đại sững sờ, tất cả thuộc hạ của gã đều bị đánh gục. Tốc độ này cũng phải nói là quá nhanh, chưa đầy hai giây đồng hồ.
Tần Thiên sau khi ra tay, lại đi về phía Phú Đại. Tay hắn vẫn còn nằm trong túi áo. Phú Đại nhìn thấy Tần Thiên đi tới, ánh mắt lạnh lẽo, khiến gã bị dọa đến nỗi sắc mặt tái mét, mồ hôi lạnh túa ra, tim cũng đập loạn xạ không yên.
Mặc dù trước giờ gã là đại ca của trường học, nhưng dù sao cũng chỉ là trường học. Giữa trường học và xã hội là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
- Ngươi… ngươi không được lại gần ta. Ta sẽ báo cảnh sát, nếu… nếu ngươi… dám giết ta… ngươi… ngươi cũng phải chết! Phú Đại lo lắng nói, lời nói không còn rõ ràng nữa.
- Thật sự là như vậy sao, ngươi thân là một thiếu gia, một mạng đền một mạng, hơn nữa, giết người rồi ta vẫn có thể kịp chạy trốn. Tần Thiên chậm rãi nói, nhìn vẻ tham sống sợ chết của gã, Tần Thiên cũng thấy khinh bỉ.
- Ngươi… xin ngươi đừng giết ta. Ta không dám nữa, sau này ta sẽ không đến gần Tiểu Nhã nữa. Có cho tiền ta cũng không dám nữa, van xin ngươi đừng giết ta. Phú Đại không kìm được sự sợ hãi mà cầu xin, dù sao gã vẫn chỉ là một học sinh cấp ba, bị dọa sợ đến mức vỡ mật như vậy.
- Nếu ngươi lừa ta, thì làm sao ta biết được? Tần Thiên nói với vẻ không tin.
- Không, không… ta tuyệt đối không dám! Ta… ta không lừa ngươi đâu, nếu dám lừa ngươi ra đường xe cán, bị sét đánh chết, đẻ con không có hậu môn. Phú Đại vội vàng nói, đem hết tất cả những lời thề thốt có thể nghĩ ra mà nói. Lưng gã đã ướt đẫm mồ hôi, có thể thấy bị dọa sợ không ít.
- Được rồi, ta sẽ bỏ qua cho ngươi lần này. Tần Thiên nói, từ trong túi móc điện thoại di động ra, nhìn màn hình thấy đã 5:30.
- Ngươi… trong túi ngươi là điện thoại? Phú Đại cả kinh nói.
- Sao vậy, trong túi không thể có điện thoại sao, thế ngươi nghĩ là gì? Tần Thiên ánh mắt lạnh lùng lướt qua Phú Đại, khiến gã sợ hãi không dám nói thêm lời nào.
- Năm rưỡi rồi, chúng ta về thôi Tiểu Nhã. Tần Thiên cất điện thoại. Triệu Tiểu Nhã nghe vậy liền nắm tay Tần Thiên kéo đi.
-”Mẹ kiếp, dám dọa ta chết khiếp, ta nhất định khiến ngươi chết không được tử tế!” Phú Đại lẩm bẩm.
- “Ta sẽ tìm anh họ ta cho các ngươi biết thế nào là địa ngục!” Phú Đại nghĩ xong, liền lấy điện thoại ra gọi ngay.
----- Tổng Bộ Tam Thiếu Bang.
Lúc này, ba vị thủ lĩnh của Tam Thiếu Bang đang ngồi trên ghế salon, mỗi người một bên đang đùa giỡn với hai mỹ nữ thì điện thoại của một gã vang lên. Trịnh Lượng, tên của gã, cầm điện thoại lên nghe, vừa nghe xong gã lập tức biến sắc.
- Kể ta nghe xem, hắn trông như thế nào? Trịnh Lượng giọng nghiêm nghị nói, đầu dây bên kia cũng nghiêm nghị trả lời.
- Đệt mẹ nó, sao thằng nhà ngươi lại đi chọc đến hắn, chẳng lẽ mày hết người để chọc rồi hay sao? Nếu mày thấy sống đủ rồi thì tự đi mà chết, đừng lôi kéo tao vào. Trịnh Lượng nghe điện thoại xong liền ném xuống ghế.
- Có chuyện gì vậy? Một gã tên Thành Long bên cạnh hỏi.
- Thằng em họ ngu xuẩn của tao chọc tới Tần Thiên, đã vậy còn dám gọi tao dẫn người đi đánh hắn. Trịnh Lượng tức giận nói, chọc tới Tần Thiên gã thực sự bó tay, gã còn bị Tần Thiên đánh đến nỗi không dám báo thù, huống chi là…
- Hừ, tên Tần Thiên này cũng chẳng còn sống yên được bao lâu nữa đâu. Qua ngày mai, khu vực lân cận đại học Quảng Châu sẽ là của chúng ta. Thành Long nói.
- Ừ, dám đánh Phú Đại thiếu gia, hắn chết chắc rồi. Trịnh Lượng hung hăng nói.