295. Cuộc Thi Tài Dị Năng Bắt Đầu

Sống Cùng Biểu Tỷ

Cuộc Thi Tài Dị Năng Bắt Đầu

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 295 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Tất cả cũng tại cái con nhỏ biến thái chết tiệt kia, cô tốt nhất đừng để ta bắt được, nếu không ta nhất định sẽ hành hạ cho cô ta biết tay. Lý Phỉ Nhi nghiến răng nói, hai tay nắm chặt vào nhau đầy quyết tâm.
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tần Thiên vẫn ngơ ngác hỏi.
- Em hôm nay vừa mới quay trở lại khu dân cư, đúng lúc gặp phải cái cô nàng rất giống Chỉ Nhược kia đã trộm áo lót của em. Chỉ thiếu chút nữa là em đã tóm được cô ta, vậy mà kết quả còn bị cô ta quay sang sờ chỗ này của em. Lý Phỉ Nhi căm hờn nói.
Triệu Chỉ Nhược cũng chưa từng nói cho Lý Phỉ Nhi biết rằng cô gái giống mình đó chính là muội muội sinh đôi của cô ấy. Lý Phỉ Nhi hoàn toàn không biết việc đó, cho nên ngực của mình bị một nữ nhân khác đụng chạm khiến nàng tức điên lên.
- Cái gì, nữ nhân của ta mà cũng dám sờ mó, anh sẽ trả thù giúp em. Tần Thiên tức giận nói.
Tần Thiên quyết định lần tới phải ra tay sờ lại ngực cô nàng Triệu Chỉ Vân một cái mới được.
- Không thèm, anh cứ ở yên đó, không cần anh trả thù giúp em, tự mình em sẽ làm việc đó. Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên nói.
- Sao lại không thèm được, trả thù cho nữ nhân của mình là một việc vô cùng hệ trọng. Tần Thiên dõng dạc nói.
- Không thèm là không thèm, em chẳng lạ gì cái đồ sắc lang anh nghĩ gì đâu. Lý Phỉ Nhi uy hiếp nói.
- Được rồi, không cho anh giúp em, vậy anh trả thù em tiếp đây. Tần Thiên vừa dứt lời, một tay đã kéo Lý Phỉ Nhi ôm lấy vào lòng, hôn lên mặt cô một cái. Bề ngoài Lý Phỉ Nhi tỏ vẻ không cảm xúc, thậm chí còn có chút kháng cự, nhưng thực ra cô lại rất thích cảm giác này.
- Mau buông em ra, nếu không em sẽ bị mọi người chế giễu đó. Lý Phỉ Nhi ngại ngùng nói.
- Không có chuyện gì, bị cười nhiều rồi sẽ quen thôi. Tần Thiên cười xấu xa.
Lời vừa dứt, hắn còn đang tận hưởng cảm giác ôm ấp mỹ nhân thì bên hông bỗng truyền đến một cơn đau nhói.
- Ối da, đau chết mất, anh không dám nữa! Tần Thiên chịu đau nói.
Lúc này Lý Phỉ Nhi mới hả hê buông tay, sau đó chỉnh sửa lại quần áo rồi lập tức đi ra ngoài. Vừa xuống nhà, thấy ba cô gái đang nhìn mình chằm chằm, trong lòng cô có chút chột dạ, sắc mặt đỏ bừng.
- Âm thanh vừa rồi thật lớn nha! Triệu Nhã Chi cố ý trêu chọc.
- Đúng vậy nha, tỷ Phỉ Nhi quả nhiên có thanh âm thật dễ nghe đó nha. Hàn Phi Vũ cũng cố ý nói.
- Tốt, hai người dám cười nhạo tỷ, xem tỷ thu thập hai em như thế nào. Lý Phỉ Nhi bị hai người chọc cho xấu hổ, bèn nhào tới phía hai người.
- Á… cứu mạng… bớ người ta … có người có gian tình bị phát hiện đang muốn giết người diệt khẩu. Triệu Tiểu Nhã bỏ chạy, vừa chạy vừa hét làm Lý Phỉ Nhi chỉ hận không thể đào một cái lỗ mà chui xuống đất ngay lập tức.
Hàn Phi Vũ và Sở Tương Tương được một trận cười lớn.
- Khụ, khụ… Hai chúng ta ở chung một chỗ hoàn toàn trong sáng, làm gì có chuyện phát sinh quan hệ gì đâu, sao lại dám bêu riếu là có gian tình chứ. Tần Thiên nghiêm túc nói.
Ba người đùa giỡn một hồi, liền ngừng lại. Lúc này, Tiêu Du cũng đã trở về. Thấy Tần Thiên xuất hiện, nàng quan sát một chút, lộ vẻ kinh ngạc. Nàng cảm nhận được tu vi của Tần Thiên đã trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng lại phát hiện mình không thể nhìn thấu thực lực của hắn. Hiện tại Tần Thiên đã tu luyện thành công Ẩn Linh Thuật, nên chỉ cần tu vi không cao hơn hắn ba cấp cảnh giới thì sẽ không thể cảm nhận được tu vi của hắn.
- Tiêu Du tỷ, sao đệ không thấy Chỉ Nhược? Cô ấy lại đi làm gì mà vẫn chưa về vậy? Tần Thiên nhìn Tiêu Du hỏi.
Hôm nay tại trường học trở về hắn không thấy Chỉ Nhược, còn nghĩ là cô ấy đã đi ra ngoài, cộng thêm với việc Chỉ Nhược võ công cao cường, cho nên hắn cũng không hề mảy may lo lắng. Tuy nhiên bây giờ đã hơn bảy giờ rồi, vẫn chưa thấy bóng dáng Chỉ Nhược đâu.
- Chị Chỉ Nhược đã đi về nhà rồi. Tiểu Nhã nhanh nhảu nói.
- Ừ, Chỉ Nhược đã trở về nhà. Tiêu Du cũng nói.
Tần Thiên nghe vậy liền gật đầu, khó trách cả ngày không thấy cô ấy, hóa ra cô ấy đã trở về nhà.
- Đi nào Tần Thiên, phụ em làm bếp. Hàn Phi Vũ liền đi tới kéo Tần Thiên vào bếp.
Tần Thiên vẻ mặt buồn bực, có phần uất ức. Tại sao mình phải phụ giúp chứ, đáng lẽ mình chỉ cần ngồi chờ ăn là đúng rồi.
Cơm nước xong xuôi, Tần Thiên liền lấy điện thoại ra gọi điện cho Phong tử, hỏi thăm tình hình mấy ngày qua. Phong tử cũng nói cho hắn biết, bang hội hiện nay đang phát triển ổn định, bang hội của hắn đã có hơn chín trăm thành viên, trong đó có gần năm trăm tinh anh. Mọi việc diễn ra hết sức thuận lợi, chỉ còn chờ Tần Thiên ra lệnh một tiếng là có thể giao tranh với Lang Bang.
Tần Thiên cũng không nóng vội, ngày mai hắn phải tham gia cuộc thi tài Dị Năng Giả rồi. Sau khi cuộc thi tài ngày mai kết thúc, hắn sẽ chính thức giao tranh với Lang Bang, tiện thể cũng tranh giành khu vực xung quanh Đại Học Quảng Châu với Tam Thiếu Bang. Từ đó, nơi này sẽ trở thành bàn đạp để phát triển.
Sau khi nói điện thoại với Phong tử xong, Tần Thiên liền nhận được điện thoại của Sở Văn Long, nói cho hắn biết ngày mai cuộc thi đấu sẽ bắt đầu. Tối nay chín giờ, sẽ có người đến đón hắn và Sở Tương Tương đến quân khu.
- Tần Thiên, cái bọc của em ở đây sao? Tiêu Du hô lên hỏi.
- Cái gì vậy? Tần Thiên thấy Tiêu Du gọi liền ra phòng khách hỏi.
Tiêu Du trong tay cầm một cái bọc đưa cho Tần Thiên, hắn liền mở ra xem. Hóa ra bên trong là tất cả giấy tờ tùy thân cần thiết của hắn, do Lương Văn Đạo đã làm giúp.
- Thật tốt quá, sau này không cần lo sợ bị bọn pikachu thổi còi nữa. Tần Thiên hưng phấn nói.
Sau đó thu thập tất cả rồi bỏ lại vào bọc, rồi trở về phòng lấy điện thoại ra gọi cho Lương Văn Đạo để cảm ơn. Xong xuôi, hắn lại sang phòng Sở Tương Tương thông báo cho cô biết để chuẩn bị tối nay trở về quân khu.
- Tần Thiên ca ca, anh lại muốn đi sao? Tiểu Nhã thấy Tần Thiên thu thập đồ đạc liền nói. Đó cũng là câu hỏi chung của Hàn Phi Vũ và Lý Phỉ Nhi.
- Yên tâm đi, anh sẽ trở về rất nhanh thôi. Tần Thiên vội an ủi các nàng.
- Hứ, đi đi. Viện cớ ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt chứ gì, ta lạ gì nữa. Lý Phỉ Nhi bất mãn nói mặc dù trong lòng cô biết rõ hắn thực sự có việc.
Tần Thiên cũng không nỡ xa các nàng, nhưng quả thật không có cách nào mang các nàng theo được.
- Biểu tỷ, chị giúp em trông chừng Tiểu Nhã nhé, đừng cho ai mang nàng ấy đi. Tần Thiên kéo Tiêu Du qua một bên thì thầm, nói cho nàng biết Tề gia đang muốn dẫn Triệu Tiểu Nhã đi.
- Đệ cứ yên tâm, Tiểu Nhã sẽ không sao đâu. Tiêu Du gật đầu đáp.
Rất nhanh, thời gian cũng tới chín giờ tối. Tần Thiên cùng Sở Tương Tương mang theo một ít hành trang đi ra ngoài. Bên ngoài, một chiếc quân xa đã đậu sẵn chờ hai người, người lái xe chính là Trương Thiếu Soái. Trương Thiếu Soái nhìn thấy Tần Thiên liền kinh ngạc. Hắn phát hiện Tần Thiên càng ngày càng lợi hại, cảm thấy một áp lực vô hình tỏa ra từ Tần Thiên.
- Đi thôi, làm phiền huynh rồi. Tần Thiên vỗ vai Trương Thiếu Soái nói.
Trên ban công, Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên lên xe rời đi, miệng làu bàu - “Cái tên sắc lang, bại hoại, lần sau ta phải hành hạ ngươi.” Lý Phỉ Nhi miệng tức giận nhưng nước mắt lại tự ứa ra.
Tần Thiên không hề hay biết, ngồi trong xe rất nhanh đã đến quân khu. Dù chưa tiến vào bên trong, hắn đã cảm nhận được rất nhiều hơi thở của các Dị Năng Giả, mạnh yếu đủ cả. Tần Thiên khẽ nhíu mày, xem ra cuộc thi lần này sẽ là một cuộc đại chiến.