294. Chương 294: Anh Sẽ Trả Đũa Em

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 294: Anh Sẽ Trả Đũa Em

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 294 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

– Tần Thiên ca ca, sao huynh đột nhiên đi mất mà không nói với muội một tiếng nào vậy? Ở đó có gì vui không? Trên xe, Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên hỏi.
– Chán lắm, cái vùng quê đó chẳng có sóng điện thoại, càng không có Internet. Tần Thiên nói với Tiểu Nhã.
– Thật sao? Vậy sao huynh đi lâu thế?
– Vì nơi đó quá hẻo lánh, đi xe mất hai ngày, ở đó ba ngày, lúc về xe lại hỏng mất thêm một ngày, tổng cộng mất tám ngày.
– Xì, huynh lừa muội. Huynh nghĩ nói thế là muội tin sao? Nói mau, huynh có nhớ muội không? Tiểu Nhã rướn người sát lại Tần Thiên hỏi, mùi hương thiếu nữ thoảng qua khiến tim hắn đập loạn. Hắn quay đầu nhìn bộ ngực của Tiểu Nhã, hai bầu ngực căng tròn, quả thực vô cùng quyến rũ.
– Nhớ chứ, nhớ muội đến phát điên đây này. Tần Thiên vội chỉnh lại vẻ mặt nghiêm túc để tập trung lái xe. Hiện tại, hắn còn chưa có hộ chiếu, tất cả đều nhờ Lương Văn Đạo giúp đỡ, cũng không biết đã xong chưa.
– Tần Thiên ca ca, huynh thật sự nhớ muội sao, hay chỉ nhớ... chỗ này? Tiểu Nhã thẹn thùng nói, nhưng tay lại kéo cổ áo mình xuống, để lộ ra bầu ngực lớn đầy đặn, trông mềm mại vô cùng, mùi hương thật mê hoặc.
– Tiểu Nhã, huynh đang lái xe, muội không được như vậy, mau ngồi xuống! Tần Thiên vội nói, hắn không muốn bị Tiểu Nhã quyến rũ mà gây ra tai nạn.
– Hi hi, vậy về đến nhà Tiểu Nhã cởi ra cho huynh xem được không? Tiểu Nhã tiếp tục trêu chọc, thấy mặt Tần Thiên ửng đỏ, nàng cảm thấy vô cùng thích thú, sức quyến rũ của mình vẫn còn mạnh lắm.
– Được rồi, về đến nhà rồi nói tiếp. Tần Thiên nhanh chóng đáp lời để tránh Tiểu Nhã tiếp tục trêu chọc, nếu không thì gay go rồi.
Rất nhanh, hai người đã về đến khu dân cư. Tần Thiên lái xe vào ga-ra, sau đó cả hai cùng đi lên lầu. Đến nửa đường, họ gặp Lý Phỉ Nhi đang mặc đồng phục cảnh sát, vẻ mặt tức giận, tay cầm mũ cảnh sát, bước lên.
– Hắc hắc, lão bà của ta, sao lại giận dữ thế này?
Tần Thiên ôm Lý Phỉ Nhi từ phía sau nói, khiến nàng giật mình hét lên một tiếng, cứ ngỡ có kẻ nào dám vô lễ. Nhưng khi nghe thấy giọng Tần Thiên, nàng lập tức mừng rỡ, vẻ giận dữ trên mặt tan biến, thay vào đó là sự vui mừng khôn xiết. Tuy nhiên, khi nhớ đến việc Tần Thiên đã âm thầm biến mất, nét mặt nàng nhanh chóng trùng xuống, nàng mạnh mẽ hất tay Tần Thiên ra.
– Hừ, đừng chạm vào muội! Huynh là đồ khốn, bỏ lại bọn muội mà đi tìm niềm vui riêng.
– Đúng đó, chính là như vậy! Triệu Tiểu Nhã lập tức đứng về phía Lý Phỉ Nhi, chỉ thẳng vào Tần Thiên, ra vẻ tức giận.
– Khụ khụ. Đâu phải như vậy, huynh thật sự có chuyện gấp phải ra ngoài, nếu không đâu cần vội vàng bỏ đi thế. Tần Thiên khổ sở giải thích.
– Gấp gáp gì chứ, muội mới không tin. Chín phần mười là bỏ bọn muội đi ôm ấp mỹ nhân khác rồi. Tiểu Nhã, đi thôi, chúng ta không cần quan tâm tên sắc lang này nữa. Lý Phỉ Nhi vừa nói vừa kéo Tiểu Nhã lên lầu.
– Khoan... khoan đã, chờ huynh một chút, huynh sẽ giải thích. Tần Thiên vội vàng nói. Triệu Tiểu Nhã thấy vẻ mặt sốt ruột của hắn liền nở nụ cười tinh quái rồi bỏ đi.
Phỉ Nhi cũng vậy, vẫn không thèm nghe mà đi thẳng lên lầu. Tần Thiên thấy Tiểu Nhã bỏ đi, liền đuổi theo Phỉ Nhi. Chớp mắt, hắn đã đến phòng nàng. Phỉ Nhi vào phòng, đóng cửa lại nhưng không khóa trái. Tần Thiên cũng nhanh chóng mở cửa đi vào, tiện tay khóa ngược lại.
– Hắc hắc. Phỉ Nhi, muội đừng giận mà... Tần Thiên ngồi xuống bên cạnh Phỉ Nhi, ôm lấy nàng rồi nói. Bất thình lình, Phỉ Nhi cúi xuống, hung hăng cắn vào ngực Tần Thiên.
– Á... đau quá! Tần Thiên đau điếng kêu lên.
– Muội... mau thả ra! Tần Thiên vội vàng nói.
Phỉ Nhi tăng lực cắn thêm một cái thật mạnh rồi mới buông ra. Thấy vẻ mặt đau khổ của hắn, nàng vô cùng đắc ý.
– Đáng đời! Ai bảo huynh dám bỏ bọn muội mà đi vui vẻ bên ngoài.
– Hay lắm, dám cắn huynh à? Huynh sẽ trả thù. Tần Thiên nở nụ cười gian tà nhìn Phỉ Nhi nói.
Phỉ Nhi thấy vẻ mặt của Tần Thiên liền biết có chuyện chẳng lành. Chưa kịp phản ứng, cả người nàng đã bị Tần Thiên đè xuống giường. Không nhanh không chậm, Tần Thiên giữ lấy hai thái dương nàng, mạnh mẽ cúi xuống hôn đôi môi đỏ mọng kia.
– Ô, ô...
Trong chớp mắt, đôi môi Lý Phỉ Nhi đã bị Tần Thiên chiếm lấy. Sau đó, chiếc lưỡi nhỏ nhắn của nàng cũng bị Tần Thiên bắt giữ, một cảm giác tê dại khoan khoái chạy khắp người nàng. Lý Phỉ Nhi nhanh chóng bị chế ngự. Tần Thiên thấy vậy được đà tiếp tục dùng lưỡi quấn lấy lưỡi Phỉ Nhi, khiến nàng dần trở nên mê man.
Chớp lấy cơ hội, Tần Thiên luồn bàn tay vào bộ ngực đầy đặn của Phỉ Nhi, nhẹ nhàng bóp nắn khiến cả cơ thể nàng run lên. Phỉ Nhi muốn đẩy tay Tần Thiên ra, nào ngờ hắn lại trực tiếp dùng một tay cởi những cúc áo bên ngoài, để lộ ra cặp bánh bao lớn căng tròn. Tiếp đà, Tần Thiên lại nhẹ nhàng sờ nắn bầu ngực Phỉ Nhi, khiến nàng mềm nhũn cả người. Thừa lúc Phỉ Nhi vô lực, Tần Thiên cởi đi áo ngực của nàng. Hai quả nho đỏ mọng mê người lộ ra, Tần Thiên lập tức dùng miệng mút nhẹ, kích thích nàng.
– A...
Lý Phỉ Nhi không thể chịu đựng được nữa, khẽ rên lên, sắc mặt nàng giờ đã đỏ bừng.
Dưới phòng bếp, ba người Hàn Phi Vũ, Sở Tương Tương và Triệu Tiểu Nhã nghe thấy tiếng rên rỉ vừa khoan khoái vừa đau khổ của Lý Phỉ Nhi, lập tức hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
– Đại sắc lang!
– Lưu manh!
Hai giọng nói bất mãn của Hàn Phi Vũ và Triệu Tiểu Nhã vang lên cùng lúc.
– Tần Thiên, mau buông ra! Mọi người nghe thấy đấy! Lý Phỉ Nhi giờ đã hết cả rối bời. Quả nho của nàng đang bị Tần Thiên mút, cảm giác thật khoan khoái, phía dưới "hắc động" cũng đã ẩm ướt, khoái cảm dâng trào. Thế nhưng nàng thực sự không dám tiếp tục vì sợ mọi người biết chuyện.
– Đây là do muội cố tình chọc tức huynh, huynh chỉ trả thù thôi. Tần Thiên vô sỉ nói.
– Huynh... dám... Chưa dứt lời, quả nho của Phỉ Nhi đã bị Tần Thiên nhẹ nhàng dùng răng cắn.
– Muội không chọc tức huynh nữa... muội không dám nữa. Lý Phỉ Nhi vội vàng nói, nàng sợ nếu cứ tiếp tục thế này thì nàng sẽ không còn kiềm chế được bản thân nữa.
Lúc này Tần Thiên mới buông lỏng, vẻ mặt nhìn Phỉ Nhi rất gian tà.
– Không chọc tức huynh nữa là tốt.
– Hứ, đồ sắc lang! Phỉ Nhi lườm Tần Thiên mắng, nhưng giọng nói lại không hề có chút giận dỗi nào. Nàng vội vàng mặc lại y phục của mình.
– Khụ khụ, các nàng cứ liên tục gọi ta là sắc lang. Trong khi ta đây vô cùng thuần khiết mà. Tần Thiên vô sỉ đáp.
– À đúng rồi, vừa nãy huynh thấy muội đang đùng đùng giận dữ lên lầu.
Nghe Tần Thiên nhắc đến, sắc mặt Phỉ Nhi lập tức trở nên khó coi. Vẻ mặt nàng như muốn giết mười tám đời tổ tông người khác, khiến Tần Thiên cũng phải giật mình.