Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 32: Gia nhập Long Tổ
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Thiên rời phòng làm việc và quay về lớp. Trên đường đi, cảnh tượng trong phòng làm việc cứ hiện đi hiện lại trong đầu hắn. Hắn không ngờ Lâm Hiểu Di lại khóc, điều này khiến hắn rất đau lòng, cảm thấy mình đã hơi quá lời. Hắn tự nhủ phải tìm cách đền bù cho nàng. Thế nhưng, vừa nghĩ đến đôi "tiểu ngọc thố" trắng muốt, căng tròn và mềm mại của nàng, Tần Thiên lại thấy trong lòng dâng lên một trận kích động, "tiểu đệ" nhất thời lại chào cờ.
- Khó trách tất cả nam nhân đều thích nữ nhân, cảm giác quả nhiên có khác biệt.
Tần Thiên thầm nghĩ, hôm nay mình chính thức là đàn ông, và hắn nhận ra rằng việc đó hoàn toàn khác biệt so với thủ dâm, hiệu quả cũng khác xa một trời một vực. "Tiểu đệ đệ" được tự do khám phá "bí động", cảm giác chật ních, cùng với sức hấp dẫn khó cưỡng, khiến hắn lưu luyến không quên, hận không thể thêm lần nữa. Nhưng hiện tại thì không thể nào. Vừa nghĩ tới đó, Tần Thiên đã nhanh chóng đến cửa lớp.
Hàn Thi Vũ đang vẽ tranh, nhưng cũng sắp xong rồi. Thấy Tần Thiên quay lại, nàng liền hỏi Lâm Hiểu Di gọi hắn lên làm gì.
- Nga, cái nữ nhân chết tiệt kia lại làm ta mất thêm một buổi học nữa rồi, ta sắp bị đuổi học môn này mất!
Tần Thiên nắm chặt nắm đấm nói, nhưng trong đầu hắn lại tràn ngập hình ảnh thân thể trắng muốt của Lâm Hiểu Di.
- Đáng đời, ai bảo anh thường xuyên bỏ tiết.
Hàn Thi Vũ liếc nhìn Tần Thiên một cái rồi lại tiếp tục vẽ tranh. Còn Tần Thiên thì nhớ lại chính mình đã khiến Lâm Hiểu Di quên cả công việc, thậm chí còn "làm việc" với nàng. Thế nhưng, hiện tại tâm tình Tần Thiên cũng không tốt, hắn không biết sau này Lâm Hiểu Di sẽ đối xử với hắn ra sao. Tần Thiên quả thật hơi sợ nữ nhân này sẽ báo cảnh sát, nói hắn cưỡng bức nàng.
...
Rất nhanh, thoáng cái đã qua buổi trưa. Sau khi tan học, Tần Thiên cùng Hàn Thi Vũ tách ra rồi mau chóng trở về nhà. Lúc đến khu dân cư, điện thoại của hắn vang lên. Tần Thiên lấy máy ra nhìn, là một số lạ, hắn hơi nghi hoặc, sau đó liền nhấn nút trả lời.
- Này, ai đó?
Tần Thiên trả lời điện thoại.
- Ha ha… Tần Thiên, Tương Tương đây, anh đừng quên em nhanh vậy chứ.
Đầu dây bên kia trả lời, là một giọng nữ, nghe ngữ khí dường như có chút mất mát.
- Nga, ra là Tương Tương à, ngại quá, anh quên lưu số điện thoại của em rồi.
Tần Thiên nhất thời lúng túng nói. Hôm qua Tương Tương đã ghi số điện thoại vào tay hắn, nhưng kết quả là khi tắm hắn không cẩn thận làm trôi mất rồi.
- Hừ!
Sở Tương Tương bên kia hừ nhẹ một tiếng bất mãn, sau đó lại nói:
- Tần Thiên, anh tan học rồi à? Mau về đi, em đang đợi ở cửa nhà anh.
- Ở cửa nhà anh sao? Em sao biết chỗ anh ở? Chờ đó, anh lập tức về ngay.
Tần Thiên nói xong liền cúp điện thoại, ngay sau đó nhanh chóng chạy về, dọc đường đi hắn phỏng đoán Sở Tương Tương tìm mình có việc gì.
Rất nhanh, Tần Thiên đã trở về khu dân cư, chạy thẳng lên tòa nhà, vọt tới tầng của mình, đã thấy Sở Tương Tương đang đứng chờ ở cửa.
Sở Tương Tương mặc một bộ váy đồng phục màu trắng, trên dưới đồng bộ, hơi mờ và bó sát lấy thân, làm lộ rõ vóc dáng hoàn mỹ của nàng, nhìn qua cực kỳ mê người. Đặc biệt là ở bộ ngực, khe hở hình chữ V miêu tả sinh động một nửa hai khối tuyết trắng. Tần Thiên biết nhiều mỹ nữ, nhưng thân hình Sở Tương Tương lại là "mất cân đối" nhất, bởi vì ngực nàng quá lớn, hơn nữa lại không hề chảy xệ, trông cực kỳ kinh người. Mắt Tần Thiên cứ thế nhìn thẳng vào đó.
- Tương Tương, em có việc gì tìm anh à?
Tần Thiên đi tới trước mặt Sở Tương Tương, nhìn hai chiếc rương lớn đặt trên mặt đất, nhất thời khó hiểu.
- Ha ha, em muốn đến đại học Quang Châu học, ở quân khu rất phiền toái. Vừa lúc anh thuê phòng ở đây, ông nội nói cho em đến ở cùng anh. Như vậy đi học sẽ thuận tiện, hơn nữa anh là thành viên của Long Tổ, còn có thể bảo vệ em.
Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên vui vẻ nói.
- Nga, thì ra là vậy, em chờ một chút để anh mở cửa.
Tần Thiên lập tức nói, trong lòng cảm thấy khoan khoái. Lại có mỹ nữ xinh đẹp đến đây ở, sướng chết mất! Xem ra nếu không có chuyện gì thì có khi giả vờ bị bệnh, sau đó để Tương Tương hô hấp nhân tạo cho mình, sướng đến chết mất. Nghĩ đến đây, Tần Thiên không khỏi nhoẻn miệng cười.
- Tần Thiên.
Sở Tương Tương gọi.
- Ừ chuyện gì?
Tần Thiên hỏi.
- Anh không phải nói mở cửa sao?
- Đúng vậy.
- Vậy anh đứng đó cười khúc khích làm gì?
- A, đâu có.
Tần Thiên lập tức thoát khỏi dòng suy nghĩ mông lung, vội vàng lấy chìa khóa mở cửa, sau đó giúp Sở Tương Tương chuyển hành lý vào phòng khách.
- Tần Thiên, tiền thuê nhà là bao nhiêu vậy, để em trả một phần.
Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên hỏi.
- Ừ, tiền thuê nhà anh cũng không biết là bao nhiêu. Chờ buổi tối tỷ của anh về rồi nói chuyện sau. Ở đây có ba phòng trống, em chọn cho mình một phòng đi.
Tần Thiên chỉ vào ba phòng trống nói.
- Anh còn có chị gái à?
Sở Tương Tương có chút bất ngờ, nàng cứ nghĩ Tần Thiên ở đây một mình.
- Đúng vậy, anh sống cùng biểu tỷ.
Tần Thiên nói.
- Nga, vậy anh ở phòng nào, em muốn ở gần phòng anh, như vậy có chuyện gì anh còn có thể dễ dàng bảo vệ em.
Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên cười nói. Tần Thiên lập tức gật đầu, tỏ vẻ rất đồng ý, trong lòng lại thầm nghĩ, nếu không có gì cũng có thể sang gặp mình. Sau đó, hắn mang hành lý đến căn phòng cạnh phòng hắn, mở cửa cho nàng. Bên trong giường chiếu đầy đủ, quét dọn vô cùng sạch sẽ. Tần Thiên giúp nàng mang hai chiếc rương đó vào bên trong.
- Đúng rồi, Tần Thiên, ông nội em có một đồ vật muốn giao cho anh.
Sở Tương Tương nói với Tần Thiên, vừa nói vừa mở hành lý, lấy ra một phong thư lớn đưa cho Tần Thiên.
- Đây là cái gì?
Tần Thiên cầm lấy, nó nặng trịch, hắn suýt nữa làm rơi, không biết bên trong là cái gì.
- Em cũng không biết, ông nội nói anh mở ra sẽ biết. Nhanh mau mở ra xem đi, em đi cất quần áo trước đã.
Sở Tương Tương nói, Tần Thiên gật đầu, sau đó cầm lấy phong thư rời khỏi phòng của Sở Tương Tương, trở lại phòng mình, mở dây đai ra, đổ hết đồ vật ra ngoài.
- Súng!
Tần Thiên nhìn vào bên trong, thấy khẩu súng đen nhánh mà giật mình. Hắn thuận tay cầm nó lên nhìn kỹ. Khẩu súng này không giống với loại súng kiểu 54 thường được giới thiệu trên tivi, nó nhỏ hơn loại 54 kia một chút, hơn nữa được gia công cực kỳ tinh xảo, phía trên khắc một con rồng vàng năm vuốt.
Ngoại trừ khẩu súng ra, còn có một tấm chi phiếu, một thẻ nhớ và một chiếc nhẫn màu vàng xanh nhạt. Chiếc nhẫn này dường như được gia công rất hoàn mỹ, cũng được khắc Ngũ Trảo Kim Long.
Tần Thiên lấy thẻ nhớ ra, cho vào đầu đọc thẻ, mở máy tính lên. Hắn mở thư mục của thẻ nhớ ra, bên trong có một tập tin văn bản. Mở tập tin đó ra, bên trong có rất nhiều chữ, còn có hình ảnh khẩu súng lục.
Tần Thiên cẩn thận đọc tập tin văn bản, thì ra đây là thủ tục của thành viên Long Tổ, còn có phương pháp sử dụng súng. Cuối cùng, Sở Văn Long giao Sở Tương Tương lại cho hắn bảo vệ, và trong tấm chi phiếu có một trăm vạn, đó là phí bảo hộ bốn năm đại học cho Sở Tương Tương.
Tần Thiên không nghĩ rằng Sở Văn Long lại để hắn bảo vệ Sở Tương Tương, hơn nữa còn có một trăm vạn. Điều này khiến Tần Thiên, vốn đang thiếu tiền, trở nên hưng phấn. Có tiền thì chuyện lập bang phái sẽ dễ dàng hơn nhiều, có thể chiêu binh mãi mã rồi.
Đọc xong những tài liệu này, Tần Thiên liền đem những vật kia giấu kỹ đi. Hắn đeo chiếc nhẫn đại diện thân phận của Long Tổ vào ngón tay trỏ, cảm thấy rất thích hợp. Sau đó, hắn liền ra ngoài, chuẩn bị trêu chọc Sở Tương Tương một chút.