Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 31: Lâm Hiểu Di không lối thoát
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
– Tần Thiên, mau buông ra! Cậu muốn làm gì thế? Cậu làm vậy là phạm pháp đấy!
Lâm Hiểu Di hoảng sợ nhìn Tần Thiên, bụng cô bị hắn sờ soạng khiến cô cực kỳ khó chịu.
– Lâm lão sư, cô muốn la lên để mọi người xông vào, rồi ngồi nhìn chúng ta ân ái với nhau sao?
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di cười đểu nói.
– Ngươi vô sỉ… Ngươi… ngươi là đồ súc sinh, không phải là người!
Lâm Hiểu Di giận dữ mắng mỏ Tần Thiên, cả người cô run rẩy.
– Đừng kích động, Lâm lão sư, không tốt cho cô đâu.
Tần Thiên say mê nhìn Lâm Hiểu Di, trong lòng thầm cười lạnh. Hắn nghĩ đến hôm đó, hắn chỉ nhìn trộm cô mà không thấy rõ lắm. Hôm nay, cô lại nhắm vào hắn, mà hắn đã nắm được nhược điểm của cô trong tay, sao có thể không trêu đùa cô một trận chứ?
– Ngươi muốn làm gì?
Lâm Hiểu Di tỉnh táo lại, nhìn Tần Thiên nói.
– Ta muốn cô!
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di cười dâm đãng nói.
– Cầm thú, buông ta ra! Nếu ngươi dám làm loạn, ta sẽ la lên đấy!
Lâm Hiểu Di nghe lời Tần Thiên nói, nhất thời kinh hãi, sắc mặt biến đổi.
– Thật sao? Vậy cô la thử đi để ta nghe chút.
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di nói, đột nhiên hắn đưa tay xuống, mạnh mẽ luồn vào trong quần Lâm Hiểu Di sờ soạng.
A!
Lâm Hiểu Di nhất thời kêu lớn, cả người giãy giụa, khuôn mặt đỏ bừng. Ngón tay của Tần Thiên chỉ cách nơi đó của cô một chút mà thôi, động tác của hắn thuần thục càn quấy ở đó. Một loại cảm giác tê tê dễ chịu không ngừng truyền đến, khiến cả thân cô chấn động. Trong lòng cô dâng lên một dục vọng mãnh liệt, vừa hy vọng, vừa mong muốn Tần Thiên mạnh bạo hơn chút nữa.
– Sao rồi, lão sư? Cảm giác thế nào?
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di nói, lực đạo trên tay hắn tăng lên một chút, nhất thời khiến cả người Lâm Hiểu Di run rẩy, đôi mắt mê ly, trên mặt cũng cực kỳ ngượng ngùng.
– Ngươi… ngươi mau… ngươi mau buông tay… buông tay!
Lâm Hiểu Di nhìn Tần Thiên run rẩy nói. Phía dưới truyền đến từng đợt khoái cảm làm cho cô rất sướng, nhưng cô lại nghĩ đến việc mình đang bị học sinh làm như vậy, nhất thời khiến cô hổ thẹn trong lòng.
– Buông tay ra ư? Cô xác định muốn ta buông tay ra chứ? Ta cảm giác lão sư lại rất thích mà.
Tần Thiên tiếp tục đùa giỡn. Lâm Hiểu Di không nhịn được bắt đầu rên hừ hừ, ánh mắt cũng dần dần nhắm lại, trên mặt không ngừng ửng hồng, bộ dạng có vẻ rất hưởng thụ. Trong miệng cô phát ra những tiếng kêu nhẹ nhàng, từng hơi thở thơm tho không ngừng phả vào mặt, vào mũi Tần Thiên, làm cho hắn cực kỳ kích động. Hạ thân Lâm Hiểu Di chảy ra một thứ chất lỏng, nó khiến cả ngón tay hắn lẫn quần cô đều bị ướt hết.
– Sao rồi, lão sư? Thỏa mái chứ?
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di nói.
– Phù… phù… Dừng lại… Ngươi mau buông tay ra!
Lâm Hiểu Di mơ màng nói. Cô hiện tại không biết rốt cuộc mình đang nói cái gì nữa, trong lòng rất mâu thuẫn. Một bên hy vọng Tần Thiên đừng ngừng lại, lực đạo mạnh hơn chút nữa, một bên lại hy vọng Tần Thiên mau dừng lại, cô thực sự đang cảm thấy rất xấu hổ.
– Tốt thôi, nếu cô đã không cần, ta đây cũng dừng lại.
Tần Thiên nói, ngón tay đang kích thích mãnh liệt cũng dừng lại. Lâm Hiểu Di liền cảm thấy trống không, cô không nhịn được đung đưa người để đụng vào ngón tay Tần Thiên, muốn tìm lại cảm giác này lần nữa, nhưng đã không còn cảm thấy ngón tay Tần Thiên đâu nữa rồi. Mặc dù cô có hy vọng Tần Thiên bỏ qua cho cô, nhưng bị Tần Thiên trêu chọc lâu như vậy rồi, hiện tại cô lại hy vọng hắn có thể tiếp tục.
Tần Thiên nhìn thần sắc lo lắng của Lâm Hiểu Di, tay mạnh mẽ lột quần cô ra. Nhất thời một thứ màu đen lộ ra, nó khá mỏng dạng lưới, dây nhỏ, đó chính là chiếc quần chữ T. Chùm lông thấp thoáng sau chiếc quần khiến Tần Thiên thầm hô 'đã quá'.
– Ngươi… muốn làm gì, mau buông ra… A!
Lâm Hiểu Di còn chưa nói hết, thân thể nhất thời chấn động. Tần Thiên lại dùng ngón tay luồn vào đó náo loạn, khiến cô bắt đầu rỉ nước liên tục.
“Mẹ kiếp, ta mặc kệ.”
Tần Thiên thầm nghĩ, mạnh mẽ đem Lâm Hiểu Di đặt lên chiếc bàn làm việc. Sau đó hắn thả tiểu đệ đệ ra, đồng thời loại bỏ đi những thứ vướng víu. Tiểu đệ bắt đầu dựa theo những dòng nước tiến thẳng tới bí động.
A…!
Phút chốc, một tiếng thét vang lên. Hai tay Lâm Hiểu Di mạnh mẽ nắm lấy cánh tay Tần Thiên, trực tiếp dùng móng tay đâm vào cào xé khiến Tần Thiên cực kỳ đau đớn.
– Súc sinh, mau buông ra… ô ô…
Lâm Hiểu Di còn chưa nói hết lời, Tần Thiên đã dùng môi khóa đôi môi cô lại, tránh để cô la to làm người khác chú ý.
Tuy nhiên, Lâm Hiểu Di vẫn liều mạng giãy giụa, nước mắt chảy ào ào xuống. Nhưng lúc này, Tần Thiên cũng không cố kỵ nhiều như vậy, cả người hắn đã bị dục vọng chi phối. Hắn trực tiếp lột nốt áo Lâm Hiểu Di ra, đưa tay sờ lên bộ ngực trắng mềm mại của cô, mạnh mẽ xoa nắn.
Rất nhanh, bên trong phòng vang lên những tiếng rên hừ hừ phập phồng…
...
Hơn ba mươi phút sau, bên trong phòng làm việc truyền đến tiếng hô lớn của một đôi nam nữ.
Tần Thiên gục trên người Lâm Hiểu Di, cả hai đều đầy mồ hôi, thở gấp, tựa hồ như cực kỳ mệt mỏi.
– Chúc mừng chủ nhân đã hoàn thành một nhiệm vụ cấp B, nhận được chín mươi chín điểm tích lũy. Còn thiếu một điểm nữa là ngài có thể mở được dị năng thứ hai.
Lúc này, âm thanh của Ba Ba Ca vang lên trong đầu Tần Thiên. Tần Thiên đang vô cùng mệt mỏi, nghe được âm thanh này tinh thần nhất thời chấn động.
– Móa, sao ngươi không cho nhiều hơn một chút chứ, Ba Ba Ca? Ngươi cố ý à?
Tần Thiên buồn bực, chỉ, chỉ thiếu một điểm nữa là mở được dị năng thứ hai rồi, vậy mà Ba Ba Ca lại không cho nốt.
– Báo cáo chủ nhân, đây là do hệ thống đã đặt ra hạn chế cấp bậc. Ba Ba Ca không có quyền can thiệp, tất cả đều do hệ thống làm chủ.
Ba Ba Ca nói.
– Sao, còn có hệ thống nữa à? Ba Ba Ca, ngươi không phải chính là hệ thống sao?
– Báo cáo chủ nhân, Ba Ba Ca chẳng qua cũng chỉ là một phần của hệ thống mà thôi, không phải là toàn bộ hệ thống.
Ba Ba Ca nói. Tần Thiên nghe thấy nhất thời không biết phải nói gì cho phải. Lúc này, phía dưới Lâm Hiểu Di bỗng nhúc nhích, đánh thức Tần Thiên.
Lâm Hiểu Di nhìn nam nhân đã cưỡng đoạt mình, hận không thể một đao đâm chết đối phương. Cô là loại nữ nhân rất truyền thống, đương nhiên muốn giữ lại lần đầu tiên cho người đàn ông của mình, không ngờ bây giờ lại bị Tần Thiên đoạt lấy.
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di mặt đầy nước mắt, trong lòng không khỏi cảm thấy áy náy. Lúc này đầu óc của hắn đã rất thanh tĩnh, phát hiện tiểu đệ vẫn an giấc trong người Lâm Hiểu Di, hắn liền vội vàng rút ra. Nhất thời làm cho Lâm Hiểu Di la lên một tiếng. Tần Thiên lại thấy một dòng máu tươi từ từ chảy ra, trong lòng giật mình, Lâm Hiểu Di thực sự là xử nữ.
– Cái kia… ta sẽ chịu trách nhiệm với cô.
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di, vội vàng mặc quần áo vào, cầm lấy điện thoại di động, nhanh chóng rời khỏi. May mà không ai phát hiện ra.
Lâm Hiểu Di nhìn Tần Thiên rời đi, trong lòng đột nhiên sinh ra cảm giác mất mát. Sau đó cô lấy khăn giấy ra dọn dẹp hiện trường một chút, hạ thân truyền đến một cảm giác đau đớn, làm cô phải nhíu mày.
– Ta nên làm gì bây giờ…?
Lâm Hiểu Di lầm bầm nói, nhìn điện thoại trên bàn, cô cầm lấy, muốn gọi báo cảnh sát…