38. Chương 38: Yên lặng trước giông bão

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 38: Yên lặng trước giông bão

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Đánh chết ngươi, đồ lưu manh!
Nữ cảnh sát hét lớn, một cái tát trời giáng không chút phòng bị in hằn trên mặt Tần Thiên. Hắn lập tức choáng váng, "Lão tử là người tốt mà, người tốt mà, đâu phải lưu manh đâu!"
Đáng tiếc, nữ cảnh sát không hề hay biết, vẫn tưởng Tần Thiên có ý đồ xấu với mình. Sau cái tát đó, nàng còn giáng một cú đá thẳng vào "đệ đệ" của Tần Thiên, khiến hắn ngã lăn ra đất. Ngay sau đó, nàng nhanh chóng bỏ chạy, để lại Tần Thiên đang ôm hạ bộ nhảy cẫng lên, kêu la thảm thiết...
- Mẹ kiếp, biết thế ta đã chẳng xen vào! Cái xã hội này đúng là làm người tốt chẳng được đền đáp gì cả.
Tần Thiên ôm hạ bộ, miệng không ngừng rên rỉ thảm thiết, còn mấy tên côn đồ thì đang nhìn bộ dạng hắn mà cười phá lên.
- Mẹ kiếp, còn dám cười ta à? Đánh chết chúng mày!
Tần Thiên giận dữ nói, rồi tung một cú đá mạnh về phía tên đang cười, khiến "tiểu đệ đệ" của hắn ta suýt nát bươm. Sau đó, hắn tiếp tục khiến mấy tên còn lại cũng lâm vào cảnh ngộ tương tự. Nhất thời, trong con hẻm nhỏ vang lên tiếng khóc than thảm thiết như quỷ.
...
Về đến nhà đã quá nửa đêm, Tiêu Du và các tỷ muội khác đều đã ngủ say. Tần Thiên lên sân thượng lấy đồ, rồi vào phòng tắm rửa ráy, sau đó về phòng định đi ngủ. Nào ngờ, vừa bật đèn lên, hắn đã hoàn toàn ngây người.
- Chuyện gì thế này?
Tần Thiên nhìn chằm chằm chiếc giường của mình, hai mắt trợn ngược. Triệu Tiểu Nhã đang nằm ngủ trên giường, mặc bộ đồ ngủ viền tơ màu đỏ. Nàng nằm dang tay dang chân như hình chữ đại, hai chân mở rộng. Nhìn kỹ, lớp vải đỏ che phủ "vũ trụ đại hắc động" lại để lộ ra một nhúm cỏ đen, khiến Tần Thiên suýt nữa phun máu mũi.
Kinh khủng hơn nữa là, tư thế nằm của Triệu Tiểu Nhã khiến chiếc áo ngủ xộc xệch, phần vải che phía trước bị lệch đi, để lộ ra hai điểm nhỏ đang đứng thẳng tắp. Tần Thiên vừa nhìn thấy, lập tức máu huyết dâng trào, "tổ truyền lợi khí" như được kích hoạt, dựng đứng lên, suýt chút nữa thì phá tung quần ra ngoài.
- Mẹ kiếp, con bé này dám ngủ ở chỗ mình, lại còn nằm cái kiểu này nữa chứ, rõ ràng là đang trắng trợn câu dẫn mà!
Tần Thiên thầm nghĩ, lập tức quay người định bỏ đi. Hắn là một người đàn ông bình thường mà, nếu còn nhìn nữa thì chắc chắn sẽ làm chuyện cầm thú mất. Đáng sợ hơn là đây lại là nhà mình, bên ngoài còn có hai đại mỹ nữ. Nếu họ mà biết mình và Triệu Tiểu Nhã ở chung thế này, thì có nhảy vào axit sunfuric cũng không rửa sạch tội được.
- Anh Tần Thiên, anh về rồi!
Đúng lúc Tần Thiên vừa định bước ra, tiếng Triệu Tiểu Nhã vang lên. Nàng với đôi mắt còn hơi mơ màng nhìn Tần Thiên, rồi bật dậy khỏi giường.
- Ách... Đúng vậy, anh chẳng thấy gì hết, anh ra ngoài ngắm trăng đây.
Tần Thiên lúng túng nói với Triệu Tiểu Nhã, rồi quay người định bước đi. Nhưng Triệu Tiểu Nhã còn nhanh hơn, nàng nhảy vọt một bước tới trước mặt Tần Thiên, ôm lấy cánh tay hắn, dính chặt lấy hắn.
- Anh Tần Thiên, đây là bộ quần áo hôm qua em cùng anh đi mua đó, anh xem em mặc có đẹp không?
Triệu Tiểu Nhã chớp chớp đôi mắt to, hỏi Tần Thiên. Bộ ngực đã nảy nở của nàng cọ xát vào cánh tay Tần Thiên, khiến hắn không khỏi run rẩy. Thật là quá sức trêu ngươi mà!
- Ừ... Đẹp, đẹp lắm. Nhưng mà, Tiểu Nhã à, em mau mặc thêm áo vào đi, kẻo bị cảm thì không tốt. Anh ra ngoài ngắm trăng đây.
Tần Thiên vừa nói vừa cố đẩy Triệu Tiểu Nhã ra, không dám nhìn thẳng nàng. Hắn muốn rút tay ra khỏi ngực nàng nhưng không thành công.
- Anh Tần Thiên, anh thật là hư! Nhìn em xong rồi lại bỏ đi, em buồn lắm.
Triệu Tiểu Nhã vòng ra trước mặt Tần Thiên, nhìn thẳng vào hắn, giọng nói có chút lạc đi, đôi mắt to đáng yêu chớp chớp.
- Cái đó... Tiểu Nhã à, anh thật sự không nên thấy. Em mau buông anh ra, mặc quần áo đàng hoàng rồi nhanh về phòng đi. Nếu Tiêu Du tỷ tỷ và mọi người biết thì không hay đâu.
Tần Thiên lúng túng nói với Triệu Tiểu Nhã, nhưng cơ thể hắn thì lại không nghe lời. "Tổ truyền lợi khí" đang vô cùng hung hãn, cứ thế mà thúc vào bụng dưới của Triệu Tiểu Nhã.
- Em sẽ không đi đâu! Mụ mụ chưa về, em một mình không dám ngủ, em sợ lắm. Em phải ngủ ở đây, em muốn ngủ cùng anh Tần Thiên cơ.
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên với vẻ mặt đáng thương, vừa nói vừa dùng sức lay lay tay hắn làm nũng.
- Hồ đồ! Anh là anh trai em, sao có thể ngủ chung với em được? Nam nữ thụ thụ bất thân, em không biết à? Mau về phòng đi, không thì anh giận đấy!
Tần Thiên giả vờ tức giận nói với Triệu Tiểu Nhã. Con bé này, không dọa một chút thì không được, nếu không thì chính hắn cũng không giữ được lòng mình mất.
- Anh Tần Thiên, anh thật sự muốn đuổi em đi sao?
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên, giả vờ đáng thương nói.
- Ừ, mau về đi, không thì anh giận thật đấy.
Tần Thiên nói, thấy Triệu Tiểu Nhã có vẻ sợ hãi, trong lòng hắn nhất thời thở phào nhẹ nhõm.
- Vậy cũng được, em sẽ ra ngoài nói với Tiêu Du tỷ tỷ là anh đã làm chuyện xấu với em, còn cởi quần áo của em nữa.
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên nói, vừa nói vừa buông tay hắn ra, rồi quay người định đi ra ngoài.
- Móa, quay lại ngay!
Tần Thiên vội vàng nói, lập tức một tay kéo nàng lại. Kết quả, bàn tay hắn vươn quá cao, lại trực tiếp tóm trúng vào điểm nhô lên trên người Triệu Tiểu Nhã. Nàng lập tức khẽ rên một tiếng, cơ thể run lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Tần Thiên vội vàng buông tay ra.
- Anh Tần Thiên, anh thật là hư! Anh nghĩ thông suốt rồi sao?
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên, ngượng ngùng nói. Tần Thiên nhìn nàng, không biết phải nói gì. Nghĩ thông suốt cái gì chứ? Chẳng phải là bị con bé này ép sao? Nếu Tiêu Du mà biết Triệu Tiểu Nhã từ phòng mình đi ra, rồi vào phòng nàng mà nói... thì hắn chắc chắn chết thảm rồi.
- Tiêu Du tỷ tỷ và mọi người có biết em ở đây với anh không?
Tần Thiên hỏi Triệu Tiểu Nhã.
- Không biết ạ, em lén lút vào mà.
Triệu Tiểu Nhã cười tinh quái nói.
- Phù... Vậy thì tốt. Được rồi, em ngủ trên giường, anh ngủ dưới đất. Không được quậy phá đâu đấy.
Tần Thiên nói với Triệu Tiểu Nhã.
- Vậy em còn phải đi nói với Tiêu Du tỷ tỷ là anh thỉnh thoảng bắt nạt em.
Triệu Tiểu Nhã vừa nghe không được ngủ chung giường với Tần Thiên, lập tức quay người định rời đi.
- Khoan đã!
Tần Thiên vội vàng kéo tay nàng lại, ngăn không cho nàng đi.
- Được rồi, anh sẽ nhịn tiếp. Nhưng mà, em tuyệt đối không được làm loạn đâu đấy. Bằng không, em cứ đi nói với Tiêu Du tỷ tỷ đi, anh cũng không sợ đâu.
Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã, nói rất nghiêm túc, trong lòng cũng vô cùng bực bội.
- Hì hì, em biết rồi, mau ngủ đi, anh Tần Thiên.
Triệu Tiểu Nhã hưng phấn nói, rồi kéo Tần Thiên lại gần giường. Nàng tiện tay đóng cửa lại, hai người song song ngã xuống giường. Tần Thiên lập tức vơ lấy chăn phủ lên mình, để tránh Triệu Tiểu Nhã làm loạn. Nào ngờ đã chậm một bước, Triệu Tiểu Nhã nhanh chóng chui vào, ôm lấy cánh tay hắn, gối đầu lên đó.