Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 40: Khiêu khích
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, Triệu Tiểu Nhã tỉnh dậy, thấy Tần Thiên đã đi rồi. Nàng nhìn xuống giường, có một vũng nước lớn, mùi vị hơi lạ, khiến má nàng ửng hồng.
Triệu Tiểu Nhã nhớ lại cảnh tượng đêm qua với Tần Thiên, khi hắn mạnh mẽ vuốt ve, rồi hôn mút khiến nàng sướng đến ngây ngất, lâng lâng như tiên. Đặc biệt là khoảnh khắc cuối cùng, cảm giác khoái lạc bùng nổ. Nhớ lại cảnh tượng đó khiến nàng quyến luyến không thôi, phía dưới lại đã ẩm ướt.
- Không ngờ Tần Thiên ca ca lại to lớn đến thế.
Triệu Tiểu Nhã thầm nghĩ, mặc dù tối qua rất mê ly, nàng vẫn nhớ rõ khi bàn tay nhỏ bé của mình nắm lấy vật kia của Tần Thiên, nàng cảm giác một tay không thể nào ôm hết. Nó vừa ấm, vừa nóng, lại cứng rắn, nghĩ đến thôi cũng khiến tim nàng đập nhanh hơn. Đây cũng là lần đầu tiên nàng chạm vào vật đó của một nam nhân sau mười bảy năm.
- Trên sách chẳng phải nói sẽ đau, sẽ chảy máu sao? Sao mình lại không cảm thấy gì nhỉ?
Triệu Tiểu Nhã nhìn xuống dưới thầm nhủ, tìm mãi không thấy vết máu đâu, chỉ có nước. Chỗ đó cũng không đau, khiến nàng thấy rất kỳ lạ, trong lòng tự hỏi, chẳng lẽ mình khác người sao? Triệu Tiểu Nhã hoàn toàn không ngờ rằng, Tần Thiên căn bản không hề “hái nụ hoa” của nàng, chỉ là giúp nàng đạt đến khoái cảm mà thôi.
- Thôi kệ, quên đi. Dù sao thì sau này Tần Thiên ca ca cũng là của ta rồi, không ai có thể giành đi được.
Triệu Tiểu Nhã phấn khởi tự nhủ, sau đó mặc lại nội y hôm qua bị Tần Thiên cởi ra, thay quần áo rồi đi ra ngoài.
……………….
Còn về Tần Thiên, hắn đã đến trường, đang ngồi trong phòng vẽ tranh.
Tối qua, sau khi chuyện đó xảy ra với Triệu Tiểu Nhã, hắn không về phòng ngủ mà tìm một căn phòng trống ngủ tạm cả đêm. Sáng thức dậy rất sớm, cùng lúc với Tiêu Du và Sở Tương Tương. Hai nàng cùng nhau bận rộn làm bữa sáng trong bếp, vừa nói vừa cười, trông cứ như người quen cũ vậy, khiến Tần Thiên rất bực mình, cảm thấy phụ nữ thật kỳ lạ.
Tần Thiên sợ hai người biết Triệu Tiểu Nhã ngủ trong phòng mình, nên cố ý không về phòng thay quần áo mà lên sân thượng tìm hai bộ đồ mặc tạm. Sau đó ăn sáng, rồi cùng Sở Tương Tương đến trường.
- Tần Thiên, anh còn ngẩn người ra đấy làm gì, có phải đang nghĩ đến cô gái xinh đẹp sáng nay không?
Hàn Thi Vũ đẩy Tần Thiên đang ngẩn người, giọng nói rõ ràng mang theo sự ghen tuông, chua chát. Sáng nay nàng chờ Tần Thiên ở cổng trường, kết quả lại thấy hắn cùng một cô gái xinh đẹp không kém nàng, vừa nói vừa cười thong dong đi tới, lập tức trong lòng rất khó chịu. Mặc dù sau đó Tần Thiên nói cho nàng biết Sở Tương Tương là khách trọ trong nhà hắn, nhưng Hàn Thi Vũ vẫn cảm thấy rất không thoải mái.
- À... Không có, làm sao có thể chứ. Cô ấy chỉ là khách trọ ở nhà anh thôi mà. Anh đâu có gì mờ ám với cô ấy đâu. Nếu có thì cũng phải là với em chứ. Hàn đại mỹ nữ, sao vậy, em ghen à?
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ trêu đùa.
- Xì, em không ghen với anh. Em chỉ tiện miệng hỏi một chút thôi, anh đúng là đồ đại sắc lang.
Hàn Thi Vũ vội vàng nói, ánh mắt có chút né tránh Tần Thiên, sắc mặt cũng hơi đỏ lên. Tần Thiên thầm nhận ra, cảm thấy Hàn Thi Vũ thật thú vị, thật đáng yêu.
- Thật sao? Không có gì thì em căng thẳng gì, đỏ mặt gì chứ?
Tần Thiên tiến đến trước mặt Hàn Thi Vũ, cười gian, cố ý hít hà mùi hương tỏa ra từ người nàng, dáng vẻ rất lưu manh.
- Anh muốn làm gì vậy?
Hàn Thi Vũ bị Tần Thiên dọa, vội vàng né tránh. Hơi thở đàn ông đặc trưng từ người Tần Thiên tỏa ra khiến tim nàng đập nhanh hơn, cả người như mềm nhũn ra.
- Hahaha... Anh có làm gì đâu nào?
Tần Thiên nhìn bộ dạng xấu hổ của Hàn Thi Vũ, hahaha cười nói. Thật ra thì hắn rất muốn nói:
“Làm gì à, cô nàng, em nói đại gia anh muốn làm gì? Cùng đại gia vào bụi hoa cùng nhau sung sướng!”
- Hừ! Anh đồ sắc lang, lúc nào cũng muốn trêu chọc em.
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên bĩu môi bất mãn nói, rồi trở lại chỗ ngồi. Tần Thiên cũng không trêu chọc nàng nữa, tránh để Hàn Thi Vũ khóc.
- Ai là Tần Thiên, cút ra đây cho tao!
Đột nhiên một giọng nói lớn tiếng vang lên ngoài cửa phòng vẽ. Ngay lập tức, mọi người trong lớp đều nhìn ra cửa. Bên ngoài, một đám người cao to lực lưỡng đứng đó, ai nấy đều mặc đồ bóng rổ. Kẻ lớn tiếng nhất là một gã đẹp trai cao gần hai mét, cơ bắp cuồn cuộn, tay ôm quả bóng.
- Chó nhà ai không xích chặt, chạy ra sủa loạn vậy. Không biết làm ồn là phạm pháp à?
Một giọng nói lười biếng từ phía sau phòng vẽ vang lên, người nói chính là Tần Thiên. Vừa dứt lời, lập tức một tràng cười vang lên. Sắc mặt mấy người mặc đồ bóng rổ nhất thời cực kỳ khó coi, mấy người định xông lên nhưng bị gã nam tử kia chặn lại.
- Mày là cái thằng lần trước may mắn thắng khoa thể dục bọn tao, Tần Thiên?
Kẻ cầm đầu là gã nam tử đẹp trai, nhìn vào góc Tần Thiên đang ngồi cùng Hàn Thi Vũ, giọng nói đầy khinh thường. Khi ánh mắt hắn liếc nhìn Hàn Thi Vũ xinh đẹp, lộ ra một tia kinh ngạc.
Đây là đám người lần trước bị Tần Thiên làm bẽ mặt trong tiết thể dục, nhưng lúc đó gã nam tử cầm đầu không có mặt. Còn lại đều là những kẻ thua cuộc hôm đó, không phục nên chuẩn bị thách đấu lại Tần Thiên một trận khác, muốn đòi lại danh dự.
- Chính là tao. Mày là ai, ai thả mày ra vậy?
Tần Thiên nghiêng đầu nhìn gã nam tử nói, dựa lưng vào bàn, vắt chéo chân, nhếch mép, dáng vẻ còn ngông nghênh hơn cả đám người khoa thể dục.
Gã nam sinh vừa nghe lời Tần Thiên nói..., sắc mặt lập tức biến đổi, nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến mất, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Nhưng những kẻ phía sau hắn thì không được như vậy, đặc biệt là tên cao kều lần trước bị Tần Thiên làm bẽ mặt, lập tức đứng ra, chỉ vào Tần Thiên mắng:
- Thằng nhóc con, mày ăn nói cho cẩn thận một chút. Đây là đội trưởng đội bóng rổ bọn tao, Hách Cát. Hôm nay hắn muốn khiêu chiến mày, mày có dám nghênh chiến không?
- Bỏ tay mày xuống đi, nếu không tao sẽ khiến mày cả đời không ngóc đầu lên được nữa.
Tần Thiên nhìn tên cao kều lạnh lùng nói, trong mắt đầy sát khí. Ánh mắt lạnh lẽo đó đâm vào mắt hắn, khiến cả người hắn run rẩy, cứ như bị Tử Thần nhìn chằm chằm vậy.
Tuy nhiên, có nhiều người nhìn như vậy, hắn không muốn chịu thua, nếu không thì mất hết mặt mũi.
- Hừ. Chỉ mày thì sao?
Tên cao kều nhìn Tần Thiên hừ một tiếng. Vừa dứt lời, Tần Thiên mạnh mẽ nhảy từ trên ghế lên, trực tiếp tát một cái vào mặt hắn.
- Bốp!
Một tiếng vang lớn, tên cao kều hét thảm một tiếng. Một gã cao hai mét trực tiếp bị Tần Thiên tát ngã xuống đất, sau đó còn không đứng dậy nổi. Tần Thiên tiếp tục giơ chân lên, nhằm vào ngón tay vừa chỉ vào mình mà hung hăng giẫm xuống.
- Rắc.
- A!
Trong nháy mắt, tiếng xương gãy lìa vang lên, gã nam tử phát ra tiếng kêu thảm thiết xé lòng. Những người xung quanh cũng bị thủ đoạn của Tần Thiên làm cho giật mình. Rất nhiều người trước kia chỉ nghe nói Tần Thiên đánh nhau bên ngoài rất lợi hại, chứ chưa từng chứng kiến. Hôm nay coi như là đã biết Tần Thiên lợi hại thế nào. Một người cao hai mét không đến mười giây đã bị Tần Thiên đánh gục xuống đất, đây là thực lực gì chứ?
- Đồ bỏ đi.
Tần Thiên nhìn tên cao kều nằm dưới sàn khinh thường nói. Kẻ này lần trước không thực hiện lời cá cược đã giao ước, Tần Thiên vốn định dạy dỗ hắn nhưng chưa kịp ra tay, hắn đã tự tìm đến cửa chịu chết. Vậy thì đành chiều theo ý hắn vậy.
- A! Thằng nhóc con, mày muốn chết hả?
Tên cao kều giận dữ nói, mạnh mẽ đứng dậy từ dưới đất, một quyền liền vung về phía Tần Thiên.
- Dừng tay!
Gã nam sinh tên Hách Cát quát to, một tay túm lấy tên cao kều, mạnh mẽ kéo hắn lùi lại, rồi trực tiếp ném ra phía sau. Động tác của hắn cực kỳ gọn gàng, linh hoạt, trông thật sự có tài, khiến Tần Thiên có chút giật mình. Hắn vội vàng hỏi Ba Ba Ca, gã nam tử này có phải dị năng giả hay không. Ba Ba Ca nói cho hắn biết không phải, chỉ là đã luyện qua chút ít Taekwondo, gọi là có chút võ công thôi.
- Hừ.
Tên cao kều hừ lạnh một tiếng, bị Hách Cát kéo về, cũng không dám động thủ nữa, dường như rất sợ Hách Cát.
- Thằng nhóc con, có dám đấu tay đôi với tao một trận không?
Hách Cát nhìn Tần Thiên khiêu khích nói.
- Hảo Sỏa (đúng là ngu ngốc) phải không? Nói mày ngu, quả nhiên là ngu thật. Mày nghĩ tao còn có thể chơi bóng với lũ không giữ chữ tín như chúng mày sao? Cút nhanh đi, cút đến đâu thì cút đi, tiểu gia không rảnh chơi với chúng mày.
Tần Thiên khinh thường nói, rồi trực tiếp quay người ngồi xuống, không thèm để ý đến đám người kia nữa. Những người trong lớp nghe Tần Thiên gọi hắn là Hảo Sỏa, lập tức cười phá lên. (Hảo Sỏa là tên của Hách Cát, có nghĩa là 'thật ngu ngốc').
- Không coi trọng chữ tín? Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Hách Cát quay đầu lại lạnh lùng nhìn tên cao kều. Tên cao kều lập tức cúi đầu, không dám nhìn Hách Cát. Bên cạnh, một người khẽ giọng kể lại chuyện lần trước cho Hách Cát nghe. Hách Cát lập tức hung hăng trừng mắt nhìn tên cao kều, khiến hắn run bắn lên một trận.
- Tần Thiên, mày có dám so tài với tao một trận nữa không? Chỉ cần tao thua, tao sẽ bắt bọn chúng xin lỗi mày, bao gồm cả tao, quỳ xuống xin lỗi mày.
Hách Cát nhìn Tần Thiên nói.
- Xì! Quỷ mới tin chúng mày. Trước hết hãy quỳ xuống cho đại gia rồi hãy nói. Tao sẽ xem chúng mày có thành khẩn hay không, rồi mới quyết định tiếp.
Tần Thiên nhìn Hách Cát nói, vừa nói vừa thong dong móc mũi, rồi dùng móng tay búng đi, dáng vẻ rất ngông nghênh.
Gã nam tử vừa nghe, liền biết Tần Thiên cố ý làm khó. Hiển nhiên là hắn vốn không muốn đánh cược, cho dù có quỳ cũng vô dụng.
- Hừ! Tao vẫn luôn nghe nói mọi người khoa mỹ thuật tạo hình là đồ bỏ đi, là lũ chết nhát. Trước kia tao còn không tin, nhưng hôm nay thì tao tin rồi. Các ngươi cả đám đều không ra gì, chúng ta đi!
Hách Cát rất khiêu khích nhìn mọi người nói, nói xong liền xoay người rời đi.
Những người trong phòng vẽ vừa nghe, lập tức giận dữ, nhưng lại không dám làm gì bọn chúng.
- Khoan đã!
Lúc này, Tần Thiên lạnh lùng nói.