41. Chương 41: Trận Chiến

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 41: Trận Chiến

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Thiên vừa dứt lời, lập tức, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía hắn. Một số người còn tỏ ra vô cùng phấn khích, bởi vì họ biết Tần Thiên lợi hại cỡ nào. Lần trước, chính hắn đã đánh cho đám người khoa thể dục bầm dập. Thế nên, khi Tần Thiên vừa nói muốn đánh, đám người đó liền phấn khích hẳn lên.
Nghe Tần Thiên nói vậy, khóe miệng Hảo Sỏa lập tức nở một nụ cười. Hắn biết dùng phép khích tướng vào lúc này chắc chắn sẽ hiệu quả.
- Làm sao, mày dám đánh sao?
Hảo Sỏa quay đầu, ánh mắt đầy khinh thường nhìn Tần Thiên nói. Tần Thiên không thèm đáp lời, mà đứng dậy, chầm chậm bước đến trước mặt Hảo Sỏa. Hắn nhìn Hảo Sỏa, lạnh lùng cười một tiếng, rồi quay đầu lại nhìn mọi người.
- Vừa rồi hắn mắng chửi mọi người như thế, có ai tức giận không?
Tần Thiên nhìn mọi người trong lớp la lớn.
- Tức giận!
Phạm Kiến mập mạp là người hô đầu tiên, giọng rất lớn. Những người còn lại thì nhìn nhau, mãi mới có vài người yếu ớt đáp lại là tức giận, giọng nói nhỏ đến mức không nghe rõ. Sắc mặt Tần Thiên lập tức trở nên vô cùng khó coi. Đám người này đúng là một lũ lâu rồi không được dạy dỗ đây mà.
- Hừ. Các người, chẳng lẽ còn muốn giống như lần trước sao? Bị người ta làm cho nhục nhã xong, đến một câu phản bác cũng không dám sao?
Tần Thiên lạnh lùng nhìn mọi người nói. Cả phòng học lập tức trở nên tĩnh lặng, không ai dám hé răng.
- Chẳng lẽ các người thật sự là đồ bỏ đi, tạp chủng hay là một loại nhân yêu sao? Sau này các người cũng muốn cả đời bị người ta gọi như vậy sao?
Tần Thiên lớn tiếng nói.
- Muốn được người khác tôn kính thì phải có thực lực! Chỉ có thực lực, thực lực, thực lực mới có thể khiến người khác tôn trọng ngươi, sợ hãi ngươi, hiểu chưa?
Tần Thiên hô tiếp.
- Hiện tại, tôi hỏi các người một lần nữa: bọn họ vừa rồi mắng chửi các người, có tức giận hay không?
Tần Thiên quát to.
- Tức giận!
- Tức giận!
- Tức giận!
Vài âm thanh lẻ tẻ vang lên, một số người đã nắm chặt nắm đấm, sắc mặt giận dữ chờ đợi đám người khoa thể dục.
- Tôi nghe không rõ! Tôi muốn các người đồng thanh, đồng thanh một lần nữa! Các người tức giận không?
Tần Thiên hết sức quát lên.
- Tức giận!
Mạnh mẽ, cả lớp đồng thanh quát to, âm lượng đạt mức tối đa, vô cùng khí thế. Đám người khoa thể dục giật mình, không hiểu Tần Thiên đang làm gì.
- Rất tốt, phải như thế chứ! Các người đã tức giận, vậy chúng ta hãy 'giết chết' đám khốn kiếp này!
Tần Thiên trực tiếp chỉ thẳng vào đám Hảo Sỏa nói. Hảo Sỏa cực kỳ giận dữ, nhưng lúc này sĩ khí của đám người Tần Thiên đang lên cao, nên bọn hắn đành chọn cách im lặng.
- Hảo Sỏa đứng đó làm gì, định mở cống ngầm mà húp nước bẩn à? Không phải muốn đánh sao? Sợ à? Thật đúng là, đã đặt tên ngu rồi mà người còn ngu đến thế.
Tần Thiên nhìn Hảo Sỏa trước mặt, vừa nói vừa làm động tác ngoắc tay móc rỉ mũi một cách hết sức tiêu chuẩn.
- Ha ha ha ha... Thiên ca uy vũ! Thiên ca uy vũ!
Cả lớp cười vang. Phạm Kiến cùng mấy người khác giơ nắm đấm hô lớn. Rất nhanh, phía sau cũng bắt đầu có người lục tục hô theo 'Thiên ca uy vũ', tiếng hô càng lúc càng lớn. Trong nháy mắt, cả lớp đồng loạt hét to, khí thế mười phần.
- Hừ. Thằng nhóc con, bớt lời đi, lát nữa tao sẽ cho mày biết tay.
Hảo Sỏa lạnh lùng nhìn Tần Thiên nói, rồi vẫy tay một cái, dẫn đầu đám người khoa thể dục đi ra ngoài. Tần Thiên đi theo sau, sau lưng hắn là hơn bốn mươi người trong lớp, trông họ rất đăm chiêu, hệt như một phe phái đang kéo bè kết cánh đi đánh nhau.
Rất nhanh, cả nhóm người đông đảo đã đến sân bóng rổ, nơi đã có rất đông người. Hảo Sỏa đã sớm chuẩn bị sẵn 'đội quân' của mình, muốn cho Tần Thiên một phen nhục nhã.
Mấy tên trong khoa thể dục trực tiếp đuổi những người đang chơi trên sân đi, ngang nhiên chiếm lấy một sân bóng. Tần Thiên và Hảo Sỏa tiến vào sân.
- Nói đi, đánh cược cái gì.
Tần Thiên nhìn Hảo Sỏa, thờ ơ nói, căn bản không coi đối phương ra gì.
- Rất đơn giản, nếu mày thắng, tất cả chúng tao sẽ xin lỗi mày. Ngược lại, mày phải quỳ xuống xin lỗi chúng tao.
Hảo Sỏa nhìn Tần Thiên cười lạnh nói.
- Không thành vấn đề, đánh mấy ván?
Tần Thiên nói, chẳng hề để tâm chút nào.
- Mười.
Hảo Sỏa nói.
- Mười thì nhiều quá, năm thôi. Tao không có thời gian lãng phí với bọn mày.
Tần Thiên nói.
- Hừ, được. Mày đã muốn tìm chết, tao sẽ chiều. Ván đầu tiên tao cầm bóng trước, bất kể thắng thua, ván thứ hai cũng tùy mày.
Hảo Sỏa nhìn Tần Thiên nói. Tần Thiên gật đầu, hai người liền vào vị trí.
- Thiên ca cố gắng lên, Thiên ca cố gắng lên!
Phạm Kiến ở một bên tổ chức người cổ vũ, tiếng hét vang dội khắp sân bóng. Còn bên phía khoa thể dục, thấy Phạm Kiến tổ chức người khác hò hét, mấy người bọn hắn cũng lớn tiếng cổ vũ Hảo Sỏa cố gắng lên. Nhưng căn bản chẳng có tác dụng gì, bởi vì tiếng cổ vũ của họ quá nhỏ, hoàn toàn bị áp đảo.
- Hừ. Thằng nhóc con, nhìn cho kỹ đây, hôm nay tao sẽ cho mày biết thế nào là bóng rổ.
Hảo Sỏa cười lạnh nhìn Tần Thiên nói, sau đó mạnh mẽ đập bóng xuống, hai tay điều khiển quả bóng lướt qua lại giữa hai chân với tốc độ cực nhanh, động tác đẹp mắt, rất điệu nghệ. Kỹ thuật của Hảo Sỏa đúng là không tệ.
Tuy nhiên, Tần Thiên căn bản còn lười phòng ngự, loại tốc độ này trong mắt hắn chẳng khác nào cặn bã. Thế nên, khi thấy Hảo Sỏa xông qua, Tần Thiên trực tiếp ra tay chuẩn xác, nhanh chóng đẩy quả bóng đi một cái. Quả bóng bị đẩy ra, sau đó nhanh chóng lướt qua người hắn, rồi về tay Tần Thiên. Lúc này mới chỉ chưa đến mười giây. Trong nháy mắt, quả bóng đã nằm gọn trong tay Tần Thiên. Hảo Sỏa vẫn còn sững sờ đứng nguyên tại chỗ, nhìn quanh tìm bóng, lẩm bẩm: 'Vừa rồi còn trong tay mình mà giờ đâu rồi?'
- Hắc! Thằng ngu, đừng ngây người nữa, bóng ở chỗ tao này!
Tần Thiên hướng về phía hắn hô. Lúc này Hảo Sỏa mới phản ứng lại, phát hiện bóng lại đang ở trong tay Tần Thiên, sắc mặt hắn lập tức trở nên cực kỳ khó coi. Hắn là đội trưởng đội bóng rổ của trường, vậy mà để mất bóng mà không hay biết gì, đây đúng là một sự sỉ nhục trắng trợn.
- Ha ha ha....
Đám người khoa mỹ thuật tạo hình vừa thấy Tần Thiên trộm mất bóng của Hảo Sỏa, mà Hảo Sỏa còn không hay biết gì, đứng nguyên tại chỗ sững sờ, liền lập tức cười ồ lên. Còn đám người khoa thể dục thì xấu hổ muốn độn thổ.
- Hừ. Thằng nhóc con, đừng vội đắc ý, trận đấu chưa xong đâu, ai thắng ai thua còn chưa biết đâu!
Hảo Sỏa không phục nói, mạnh mẽ xông nhanh về phía Tần Thiên, thò tay đoạt lấy bóng trong tay Tần Thiên, tốc độ cực kỳ nhanh.
Tần Thiên nhìn hắn xông đến, khóe miệng nở một nụ cười. Hắn mạnh mẽ đưa bóng trong tay, trực tiếp một tay ném thẳng về phía rổ bóng rổ.
- Rầm!
Ngay lập tức, cả sân bóng hoàn toàn tĩnh lặng. Hảo Sỏa đứng sau Tần Thiên, không hiểu tình huống, nhưng hắn đoán Tần Thiên ném bóng tuyệt đối không thể nào vào rổ. Bởi vì vị trí của Tần Thiên còn cách vạch ba điểm đến hai thước, không thể nào ném chuẩn xác như vậy. Thế nên, Hảo Sỏa lập tức xoay người chạy về phía đáy rổ.
Quả nhiên, vừa quay người lại, hắn đã thấy bóng rơi trên mặt đất, cách mình không xa. Hảo Sỏa lập tức hưng phấn chạy tới, nhặt bóng lên, vội vàng tăng tốc. Sau đó, thừa dịp Tần Thiên còn chưa kịp phản ứng, hắn mạnh mẽ nhảy lên, làm một cú úp rổ (Dunk) thật đẹp, đưa bóng hung hăng đập vào trong rổ. Hắn tiêu sái tiếp đất, vô cùng đắc ý nhìn Tần Thiên, trong lòng thầm nghĩ:
"Thằng nhóc con, học hỏi một chút đi."
Tuy nhiên, Hảo Sỏa rất nhanh liền nhận ra điều không ổn. Chính mình úp bóng vào rổ, lại không có tiếng còi phạm lỗi. Hắn quay lại nhìn đồng đội mình, thấy họ đang cúi đầu không dám nhìn ai. Còn đám người bên khoa mỹ thuật tạo hình thì đã ôm bụng cười lăn lộn, tất cả đều là tiếng cười nhạo.
- Chuyện gì xảy ra?
Hảo Sỏa lập tức hỏi đồng đội mình bên sân.
- Cái... cái đó... Đội trưởng, quả bóng đã được Tần Thiên ném vào rổ rồi, nên việc anh vừa làm là vô ích.
Một người khoa thể dục nhìn Hảo Sỏa sợ hãi nói. Ngay lập tức, Hảo Sỏa ngây người. Chẳng trách vừa rồi Tần Thiên không ngăn cản hắn. Không phải hắn không ngờ đến hay không kịp ngăn cản, mà là hắn ta căn bản không có ý định ngăn cản. Hắn cố ý để cho mọi người thấy mình giống như một thằng ngu, vênh mặt cầm bóng đi đến úp rổ.
- Ha ha, Hảo Sỏa đồng học, tốc độ không tệ lắm, chỉ tiếc, đối với tao mày chỉ như một thằng trẻ ranh. Xem ra, tên và hành động của mày thật đúng là giống nhau như đúc.
Tần Thiên nhìn Hảo Sỏa châm chọc nói. Tần Thiên thích nhất chuyện 'bỏ đá xuống giếng' như vậy. Lúc này không đả kích thì còn đợi đến bao giờ?
- Ha ha ha....
Tần Thiên vừa dứt lời, toàn bộ đám người khoa mỹ thuật tạo hình ở đó đều cười vang. Phạm Kiến còn khoa trương hơn, trực tiếp nằm lăn trên mặt đất mà cười.
- A... Hừ! Mới chỉ là một quả thôi, trận đấu vẫn chưa xong đâu. Tiếp tục đi!
Hảo Sỏa giận dữ nói, một tay lấy bóng ném cho Tần Thiên, mặt đầy vẻ dữ tợn nhìn Tần Thiên. Hắn giống như đang trêu chọc một con chó, chuẩn bị nhảy xổ vào bất cứ lúc nào.
- Ừ, Hảo Sỏa đồng học, nhìn kỹ nhé, đừng phạm sai lầm cũ nữa.
Tần Thiên nhìn Hảo Sỏa nói, ngay sau đó cầm bóng xông thẳng về phía rổ, đối mặt tấn công Hảo Sỏa. Không ngờ, đột nhiên hắn bị trượt chân, quả bóng lập tức tuột khỏi tay.
Hảo Sỏa vừa nhìn thấy, lập tức hưng phấn đoạt bóng vào tay, nhanh chóng lao đến vạch ba điểm. Hắn xoay người bước dài một bước, lại phát hiện Tần Thiên đã ở dưới rổ rồi. Nhưng Hảo Sỏa chẳng hề sợ hãi, dùng tốc độ cao vọt mạnh, trực tiếp nhảy lên, làm một cú cài rổ thật đẹp, đưa bóng hung hăng ném vào rổ. Cứ như thể bóng đã vào rổ rồi vậy, khóe miệng Hảo Sỏa nở một nụ cười đắc ý.
Nhưng nụ cười của hắn chưa đầy một giây đã phải tắt ngúm, trong nháy mắt hắn ngây dại. Bởi vì Tần Thiên đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, trên mặt nở nụ cười khinh thường. Sau đó, bàn tay to của Tần Thiên chặn quả bóng, hung hăng ném nó sang rổ bên kia.
- Rầm!
Tiếng bóng đập vào rổ bị tiếng kêu thảm thiết của Hảo Sỏa át đi. Trong nháy mắt, rổ bóng bên Hảo Sỏa bị Tần Thiên vỗ mạnh, vang dội cả sân bóng. Hơn nữa, quả bóng cực kỳ khoa trương bay thẳng một đường từ rổ bên này sang rổ bên kia, còn cả người Hảo Sỏa thì trực tiếp bị Tần Thiên đẩy ngã lăn trên đất, trông vô cùng chật vật. Cái mông của hắn 'thân mật' với nền sân, xương cụt đập mạnh xuống đất. Cơn đau khiến hắn ôm mông kêu thảm thiết, trông vô cùng buồn cười.
Cả sân đều cười lăn lộn, Hảo Sỏa xấu hổ không còn mặt mũi nào, toàn bộ thể diện đều mất sạch. Xương cụt bị thương do ngã, vừa đau vừa buồn cười. Giờ phút này hắn không biết nên cười trước hay đau trước, nên mới xuất hiện một cảnh tượng như vậy. Hảo Sỏa ngồi dưới đất, mặt mày dữ tợn nhưng lại cười cười, một tay che lấy mông.
- Thế nào rồi, không sao chứ? Hảo Sỏa đồng học, thật sự là ý không tốt, ra tay quá độc ác. Nhưng việc này cũng chẳng có cách nào khác, ai bảo tao thích ra tay độc ác chứ. Không biết mày còn đánh được nữa không?
Tần Thiên chầm chậm nhìn Hảo Sỏa nói, trên mặt là nụ cười đắc ý. Lúc này không 'vỗ mặt' nó thì còn đợi đến bao giờ nữa. Tần Thiên cũng không phải loại người thắng rồi còn tỏ vẻ khiêm nhường giả dối. Thắng chính là thắng, ai bảo mày tìm đến lão tử mà gây chiến.
- Mày... A!
Hảo Sỏa nhìn Tần Thiên, đau đến nỗi không nói nên lời. Đám người khoa thể dục vội vàng chạy lên định khiêng hắn đi, lại bị Tần Thiên ngăn cản.
- Tất cả cút ngay cho tao, trận đấu vẫn chưa xong đâu!
Tần Thiên lạnh lùng nhìn đám người khoa thể dục.
- Nhưng mà người của chúng tao bị thương rồi, không thể đánh tiếp được. Lần này trận đấu không tính, chúng tao lần sau sẽ đến.
Một người khoa thể dục nói.
- Không thành vấn đề, nhưng điều kiện tiên quyết là tất cả bọn mày phải quỳ xuống xin lỗi lão tử.
Tần Thiên lạnh lùng nói.
- Hừ. Trận đấu này còn chưa xong, tại sao chúng tao phải xin lỗi? Chúng tao đâu có thua.
Một tên nói.
- Đúng vậy, trận đấu chưa xong, ai thua ai thắng còn chưa chắc đâu.
Một người khác lại nói. Hiển nhiên, bọn họ là muốn quỵt nợ rồi. Đám người khoa mỹ thuật tạo hình một bên nghe vậy lập tức bất mãn, toàn bộ xông tới.