44. Chương 44: Tuyệt đối không để cô khóc

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 44: Tuyệt đối không để cô khóc

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Buông ra! Tôi muốn đến bệnh viện, tôi muốn đến bệnh viện...
Lâm Hiểu Di kích động nói, vẻ mặt tái mét, đẩy Tần Thiên ra, rồi lao nhanh ra cửa như một cơn gió. Tần Thiên vội chạy theo, dù sao đây cũng là người phụ nữ của hắn.
Hai người một trước một sau chạy ra khỏi phòng làm việc, khiến các giáo viên khác giật mình kêu lên, vội vã chạy ra xem, nhưng hai người sớm đã chạy xa.
- Lâm giáo viên, chờ tôi một chút!
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di đang chạy như điên mà gọi với theo. Hắn cố tăng tốc, vụt một cái đã nắm được tay Lâm Hiểu Di, kéo nàng lại.
- Rốt cuộc là có chuyện gì, sao cô lại vội vã thế?
- Không phải chuyện của cậu. Cậu cút đi, đồ lưu manh!
Lâm Hiểu Di phẫn nộ quát, tâm trí rất hoảng loạn. Nàng hất Tần Thiên ra rồi lao ra khỏi cổng trường, vẫy một chiếc taxi. Tần Thiên cũng lên theo. Lâm Hiểu Di không nói gì, chỉ thấy vẻ mặt nàng đầy lo lắng, thân thể run rẩy, dường như đang cực kỳ bối rối.
Tần Thiên nhìn dáng vẻ của nàng, biết rằng tạm thời có hỏi cũng chẳng được gì, bèn im lặng không nói.
Xe nhanh chóng đến trước cổng bệnh viện. Lâm Hiểu Di vội mở cửa xe, chạy thẳng vào trong. Tần Thiên lập tức để lại một trăm đồng rồi đuổi theo Lâm Hiểu Di. Hai người lên đến tầng sáu, tìm đến một phòng bệnh.
- Mẹ!
Lâm Hiểu Di lo lắng kêu lên, rồi mạnh mẽ đẩy cửa bước vào. Tần Thiên cũng vào theo. Bên trong, một bác sĩ cùng hai y tá đang thăm khám cho một phụ nữ trung niên. Đột nhiên thấy hai người xông vào, họ không khỏi giật mình.
- Mẹ, mẹ sao rồi? Mẹ không sao chứ, mẹ?
Lâm Hiểu Di nhào về phía giường bệnh. Người phụ nữ nằm trên giường gầy trơ xương, sắc mặt trắng bệch.
- Mẹ... mẹ không sao, chỉ... hơi đau một chút thôi. Con không cần lo lắng, mau trở về lớp đi.
Người phụ nữ nhìn Lâm Hiểu Di, khó khăn nói. Tần Thiên vừa nhìn liền hiểu ra, thì ra Lâm Hiểu Di vì mẹ mình nguy kịch nên mới vội vã như vậy.
- Mẹ, mẹ đừng lo, sẽ không có chuyện gì đâu.
Lâm Hiểu Di nhìn mẹ mình, nước mắt chảy dài.
Tần Thiên hỏi bác sĩ về tình hình, biết được đại khái. Mẹ của Lâm Hiểu Di bị ung thư gan giai đoạn cuối. Nếu không phẫu thuật ngay, e rằng không sống được mấy ngày nữa. Tình huống có thể nói là cực kỳ nghiêm trọng.
- Lâm tiểu thư, chúng tôi sẽ đợi cô ở ngoài.
Bác sĩ nhìn Lâm Hiểu Di nói, sau đó dẫn hai y tá rời đi. Tần Thiên vẫn ở lại trong phòng.
- Di Di, đây là bạn trai con sao? Thật là tuấn tú đó, như vậy là mẹ yên tâm rồi.
Mẹ Lâm Hiểu Di nhìn Tần Thiên, vui vẻ nói, trên mặt lộ rõ nét cười.
- Mẹ, không phải...
- Đúng vậy thưa bác gái. Cháu là bạn trai của Di Di, tên là Tần Thiên.
Lâm Hiểu Di còn muốn giải thích thì Tần Thiên đã cắt lời, đưa mắt ra hiệu cho nàng không nên giải thích, tránh làm mẹ nàng bị đả kích.
- Vâng, mẹ, anh ấy là bạn trai của con.
Lâm Hiểu Di khó khăn nói.
- Đứa trẻ ngốc, có gì mà phải ngại. Mẹ bị bệnh nhiều năm như vậy khiến con trễ nải, cũng là lỗi của mẹ... Tiểu Thiên, xin cháu hãy đối xử tốt với con bé. Tuy tính cách nó có hơi lạnh lùng một chút, nhưng tâm địa thiện lương. Hai đứa ở chung với nhau, nên bao dung cho nhau hơn, được không?
Mẹ Lâm Hiểu Di rất vui vẻ nhìn hai người.
- Con biết rồi bác gái.
Tần Thiên vội vàng gật đầu.
- Vâng, mẹ yên tâm, chuyện của bọn con mẹ đừng lo, an tâm dưỡng bệnh là trên hết. Chờ mẹ khỏi bệnh, chúng con sẽ dẫn mẹ đi chơi khắp nơi. Không phải mẹ vẫn nói muốn đi Bắc Kinh một chuyến sao? Chờ mẹ khỏi, chúng ta sẽ lập tức đi.
Lâm Hiểu Di nhìn mẹ mình, nước mắt chảy ròng ròng.
- Thật là... Đứa trẻ ngốc, con khóc cái gì? Không phải mẹ không có chuyện gì sao? Mẹ... khụ khụ khụ...
Lâm mẫu ho khan nặng nề, thậm chí ho ra máu bắn lên mặt Lâm Hiểu Di và chăn đệm, sau đó liền ngất đi.
- Aaa! Bác sĩ, mau tới, mẹ tôi lại ngất rồi!
Lâm Hiểu Di hoảng sợ hét lên. Các bác sĩ bên ngoài nhanh chóng đi tới, nhìn thấy tình huống này bèn đẩy Lâm Hiểu Di ra. Sau đó phân phó y tá đưa xe đẩy đến, đưa Lâm mẫu vào phòng phẫu thuật.
- Lâm tiểu thư, cô không thể vào đây.
Bác sĩ cản Lâm Hiểu Di đang muốn xông vào.
- Không, tôi muốn nhìn... Tôi muốn nhìn mẹ tôi!
Lâm Hiểu Di la to, muốn xông vào. Tần Thiên vừa trông thấy vội ôm nàng lại, để y tá khóa cửa phòng.
- Buông tôi ra, buông ra! Tôi muốn xem mẹ tôi!
Lâm Hiểu Di liều mạng giãy giụa.
- Tỉnh táo lại đi, đừng ầm ĩ nữa! Cô như vậy thì có ích lợi gì? Vào đó chỉ khiến họ thêm phiền toái, ảnh hưởng đến việc họ cứu người. Cô mau ngồi yên xuống đây cho tôi!
- Ô ô...
Lâm Hiểu Di khóc òa lên, ôm chặt lấy Tần Thiên, cực kỳ đau lòng.
- Khóc đi, khóc lên sẽ tốt hơn.
Tần Thiên vỗ vỗ lưng Lâm Hiểu Di nhẹ nhàng nói.
Lâm Hiểu Di ôm Tần Thiên khóc thật lâu, cho đến khi bác sĩ từ phòng phẫu thuật đi ra mới ngừng lại.
- Sao rồi bác sĩ? Mẹ tôi thế nào rồi?
Lâm Hiểu Di nắm lấy áo bác sĩ hỏi.
- Bệnh nhân tạm thời đã ổn định, nhưng vẫn đang hôn mê. Hơn nữa, tình hình đã rất nguy cấp, phải mau làm thủ tục phẫu thuật. Nếu không, e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Tuy nhiên, phẫu thuật cũng không chắc chắn sẽ thành công, bệnh nhân đã ung thư đến giai đoạn cuối, trong nước hiện tại còn chưa có ca nào phẫu thuật thành công. Cô nên suy nghĩ cho kỹ, thời gian cũng không còn nhiều, nửa tiếng nữa cô phải đưa ra quyết định.
Những lời này như sét đánh ngang tai. Lâm Hiểu Di ngơ người, qua một hồi mới tỉnh táo lại.
- Bác sĩ, chẳng lẽ không có biện pháp nào khác sao?
- Không có, chỉ có cách phẫu thuật này thôi.
- Vậy làm phẫu thuật thì cần bao nhiêu tiền?
- Hai mươi vạn.
Lâm Hiểu Di vừa nghe, nhất thời chân đứng không vững, suýt nữa thì ngã quỵ. Hai mươi vạn đối với nàng chính là một con số trên trời. Mấy năm nay vì chạy chữa cho mẹ mà nhà nàng đã rất khó khăn, nhà cửa cũng phải bán đi, lại còn vay nợ bên ngoài rất nhiều. Đừng nói hai mươi vạn, hai nghìn đồng nàng cũng không thể nào lấy ra nổi.
- Bác sĩ, có thể phẫu thuật trước được không, số tiền kia chúng tôi cần thêm một chút thời gian.
- Việc này không được.
Bác sĩ cự tuyệt dứt khoát. Lâm Hiểu Di vừa nghe liền quỵ xuống đất, hai mắt thất thần, vẻ mặt tuyệt vọng và bi ai.
- Mẹ, con gái bất hiếu.
Lâm Hiểu Di lầm bầm, cả người dường như vô hồn.
- Tỉnh lại đi, không phải chỉ là hai mươi vạn thôi sao? Để tôi trả. Bác sĩ, lập tức chuẩn bị phẫu thuật đi!
Tần Thiên đỡ nàng dậy nói.
- Hả? Hai mươi vạn của cậu ở đâu ra? Đừng lừa tôi. Tần Thiên, tôi còn không biết gia cảnh của cậu sao? So với tôi cũng chỉ tốt hơn một chút mà thôi.
Lâm Hiểu Di khổ sở nói.
- Tôi nói có là có. Bác sĩ, tôi đi thanh toán đây, ông cứ chuẩn bị phẫu thuật đi.
Bác sĩ gật đầu, đưa đơn ký tên cho Lâm Hiểu Di, sau đó đi vào phòng phẫu thuật. Tần Thiên cầm đơn, đưa Lâm Hiểu Di đang tuyệt vọng đến chỗ thanh toán viện phí.
- Tần Thiên, cậu đừng lừa tôi nữa, chẳng có ý nghĩa gì đâu.
Đến chỗ nộp viện phí, Lâm Hiểu Di vẫn không tin Tần Thiên có tiền.
- Có phải lừa cô hay không, lát nữa sẽ biết.
Tần Thiên cười nói, sau đó lấy thẻ ngân hàng Sở Văn Long đưa cho, giao cho y tá thu viện phí. Thẻ quẹt xuống liền hiện lên con số một trăm vạn.
- Nhìn đi, có lừa cô không?
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di nói. Lâm Hiểu Di nhìn thoáng qua, thấy một số một và hàng loạt số không nối tiếp nhau, trong phút chốc nàng cũng ngẩn người. Không sai, là một trăm vạn.
- Thế nào, tôi không lừa cô chứ?
Lúc này Lâm Hiểu Di đã kinh hãi đến mức không nói được câu nào.
Tần Thiên nộp hai mươi vạn phí phẫu thuật, đồng thời nộp luôn số tiền viện phí còn thiếu trước đây, khoảng mấy vạn đồng.
- Đi thôi, đừng ngây người ra nữa. Chúng ta đến phòng phẫu thuật đợi tin tốt.
Lâm Hiểu Di nghe hắn nói liền giật mình tỉnh lại.
- Tại sao cậu lại đối xử tốt với tôi như vậy? Sao lại muốn giúp tôi? Cậu phải biết tôi không thể trả lại số tiền này cho cậu đâu.
- Cô đã quên chuyện ngày hôm qua trong phòng làm việc rồi à? Hiện tại cô là người phụ nữ của tôi, đương nhiên tôi phải giúp. Tôi sẽ không để cô phải khóc.
Tần Thiên tà mị nói.
Trong lòng Lâm Hiểu Di chấn động, cảm giác vô cùng ấm áp. Nước mắt trào lên, lúc này lòng nàng có hàng trăm tư vị, một mảng hỗn loạn. Cái tên học sinh hư hỏng này lại cho nàng một cảm giác ấm áp đến lạ. Lâm Hiểu Di phát hiện hình như chính mình đã thích người đàn ông "bạo lực" này rồi.
- Đi thôi, đừng khóc nữa, chúng ta đi chờ tin tốt lành.
Tần Thiên mạnh mẽ nắm lấy tay Lâm Hiểu Di, rồi bế nàng đến phòng phẫu thuật, khiến nàng sợ hãi kêu lên. Hai tay nàng lại càng ôm chặt hắn, không kháng cự mà còn tựa đầu vào ngực hắn, tất cả chỉ vì câu nói kia.
"Cô là người phụ nữ của tôi, tôi tuyệt đối không để cô phải khóc."
Những lời này đã khắc sâu trong lòng nàng.