45. Chương 45: Ca Phẫu Thuật Thành Công

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 45: Ca Phẫu Thuật Thành Công

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Thiên ôm Lâm Hiểu Di đến trước cửa phòng phẫu thuật, vẫn ôm nàng trong lòng không buông. Hai người không ai nói lời nào, Lâm Hiểu Di ôm chặt cổ Tần Thiên, trong lòng dâng trào cảm giác an toàn khó tả.
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di trong vòng tay, đột nhiên nhận ra nàng đã hoàn toàn khác so với trước đây. Hiện tại, nàng giống như một tiểu nữ hài hơn là cô giáo lạnh lùng, vô tình kia.
Thời gian phẫu thuật rất dài, hai người kiên nhẫn chờ đợi nhưng vẫn không có tin tức gì. Lâm Hiểu Di rất lo lắng, Tần Thiên thấy vậy bèn cố gắng tìm chuyện để cô ấy bớt lo.
Trong lúc hai người trò chuyện, Tần Thiên chợt nhận thấy thì ra Lâm Hiểu Di lạnh lùng như vậy, hơn nữa ba mươi tuổi vẫn chưa kết hôn hoàn toàn là vì mẹ nàng.
Cha của Lâm Hiểu Di ngay từ lúc nàng sinh ra đã không rõ tung tích. Cho tới bây giờ, nàng và mẹ hoàn toàn dựa vào nhau mà sống.
Mấy năm trước, mẹ nàng bị phát hiện mắc bệnh ung thư, cần số tiền lớn để điều trị. Từng có một người đàn ông muốn kết hôn với nàng, nhưng khi nghe tin này đã dứt khoát bỏ đi. Sau đó, nàng cũng liên tục gặp phải những người đàn ông như vậy, họ chỉ thuần túy muốn vui đùa với vẻ ngoài xinh đẹp của nàng, vừa nhắc đến chuyện kết hôn liền chạy nhanh hơn cả thỏ. Vì vậy, nàng cứ thế trì hoãn cho đến năm nay đã hai mươi chín tuổi.
- Vậy việc cô làm trong phòng hôm đó là sao?
Tần Thiên nhớ tới hôm qua Lâm Hiểu Di làm chuyện đó trong phòng, không nhịn được bèn hỏi.
- A... Đồ lưu manh, người ta... người ta chỉ là muốn giải tỏa áp lực tâm lý thôi mà.
Lâm Hiểu Di mặt đỏ lên, khẽ đánh vào ngực Tần Thiên, cực kỳ xấu hổ.
- Hắc hắc, cô giáo, cách giải tỏa áp lực của cô cũng rất đặc biệt đấy.
Bị Tần Thiên trêu chọc, vẻ mặt Lâm Hiểu Di càng đỏ bừng, liền vùi mặt vào ngực hắn không thèm để ý nữa.
Tần Thiên trông thấy bộ dạng này của nàng thì thở phào một hơi, cuối cùng cũng phân tán được sự lo lắng của nàng.
Rất nhanh, một buổi sáng đã trôi qua, hai người vẫn chờ đợi. Đợi đến lúc hai giờ chiều, cửa phòng phẫu thuật mở ra, bác sĩ từ bên trong đi ra, vẻ mặt mệt mỏi.
Lâm Hiểu Di vừa trông thấy liền từ trong ngực Tần Thiên nhảy xuống, vọt tới trước mặt bác sĩ, khẩn trương hỏi:
- Thế nào rồi bác sĩ, mẹ tôi phẫu thuật có thành công không?
- Lâm tiểu thư, xem ra lòng hiếu thảo của cô đã làm trời xanh cảm động. Tỷ lệ phẫu thuật thành công cho bệnh ung thư giai đoạn cuối tối đa chỉ năm phần trăm, nhưng hôm nay đã thành công, chúc mừng cô.
Bác sĩ cao hứng nói.
- Thật sao?
Lâm Hiểu Di không thể tin được, hai mắt mở to.
- Đúng vậy.
Bác sĩ xác nhận lại.
- A... Thật tốt quá!
Lâm Hiểu Di hưng phấn kêu lên, quay phắt lại, nhào vào lòng Tần Thiên, ôm thật chặt hắn, nước mắt tuôn như mưa. Thân thể nàng không kiềm chế được run lên, nàng nghẹn ngào không nói nên lời.
- Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, đáng lẽ phải vui mới đúng chứ.
Tần Thiên vỗ nhẹ lưng Lâm Hiểu Di, một lúc sau nàng mới ngừng khóc.
- Lâm tiểu thư, tôi phải nói cho cô một chuyện, mặc dù mẹ cô phẫu thuật thành công, nhưng tuổi thọ của bà cũng không còn nhiều, nhiều nhất là năm năm, ít thì ba năm. Nếu bà còn tâm nguyện gì, cô hãy nhanh chóng giúp bà hoàn thành.
- Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ.
- Ha ha, không có gì, cứu người là chức trách của chúng tôi. Mẹ cô bây giờ còn chưa tỉnh, nhưng chắc đến tối sẽ tỉnh. Theo bệnh tình của bà thì tôi đề nghị cô nên chuyển bà tới phòng bệnh cao cấp, nơi đó có y tá đặc biệt hỗ trợ, có lợi cho bệnh tình của bà. Nhưng mà chi phí có thể sẽ khá cao, cái này tùy cô lựa chọn.
- Bác sĩ, tôi...
- Không thành vấn đề. Bác sĩ cứ sắp xếp cho bà phòng tốt nhất, tiền bạc không thành vấn đề.
Tần Thiên cắt lời Lâm Hiểu Di nói.
- Ừ, vậy được, tôi lập tức đi sắp xếp.
Bác sĩ nói xong phân phó y tá đẩy xe bệnh của Lâm mẫu sang phòng bệnh cao cấp. Tần Thiên để Lâm Hiểu Di đi theo, bản thân thì tới nơi nộp viện phí. Một tháng viện phí cùng tiền thuốc men và các chi phí khác, tổng cộng tốn gần mười vạn.
- Mẹ nó, bệnh viện quả nhiên là nghề hái ra vàng. Đến lúc nào đó ta cũng phải mở một cái mới được.
Tần Thiên nhìn thẻ đã vơi đi mấy chục vạn lầu bầu nói, sau đó đi tới phòng bệnh cao cấp.
Tới phòng bệnh cao cấp, Lâm Hiểu Di đang ngồi bên giường nhìn mẹ mình. Tần Thiên yên lặng đi tới bên cạnh.
- Lâm tiểu thư, chỗ này cứ giao cho chúng tôi là được rồi, hai người ra ngoài đi. Hiện tại bệnh nhân đang trong giai đoạn cần ổn định và nghỉ ngơi.
Một y tá nói với Lâm Hiểu Di.
- Vâng, cảm ơn nhiều, nếu mẹ tôi tỉnh lại làm ơn gọi ngay cho tôi nhé.
Lâm Hiểu Di nói với y tá, sau đó cùng Tần Thiên ra khỏi phòng bệnh.
- Tần Thiên, hôm nay thật sự cảm ơn cậu rất nhiều, tôi cũng không biết làm sao để báo đáp.
- Cảm ơn cái gì. Đã nói cô là người phụ nữ của tôi rồi, còn ơn huệ gì mà báo đáp nữa. Nếu cô thực sự muốn cảm ơn, vậy làm chuyện đó cũng được thôi.
Tần Thiên liếc Lâm Hiểu Di từ trên xuống dưới. Hôm nay ôm nàng lâu đến vậy đã phải kìm nén rất nhiều rồi.
- Đồ lưu manh, ai là người phụ nữ của cậu?
Lâm Hiểu Di đỏ mặt, nũng nịu trách. Tần Thiên nhìn bộ dáng này của nàng cảm thấy vô cùng đáng yêu, không nhịn được kéo nàng vào lòng, trực tiếp hôn lên môi nàng. Đầu lưỡi hắn luồn vào trong, quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ nhắn của nàng, điên cuồng mút lấy.
Lâm Hiểu Di vội đẩy hắn ra, đỏ mặt nói:
- Nếu bị người khác nhìn thấy thì phải làm sao?
- Vậy chúng ta đến nơi không có ai được không?
Tần Thiên cười xấu xa nói, bế Lâm Hiểu Di lên, bất chấp tiếng kêu của nàng, trực tiếp đi vào nhà vệ sinh nữ. Đúng lúc bên trong không có ai, hắn liền khóa cửa lại, sau đó đặt nàng xuống.
- Vậy đã được chưa, nơi này đảm bảo không có ai, không cần lo lắng.
- Xấu xa quá, em là cô giáo của anh đó.
Lâm Hiểu Di ngượng ngùng nói, vẻ mặt cực kỳ quyến rũ. Tần Thiên kích động lên, bèn ngồi xuống nắp bồn cầu, sau đó dang chân ra để Lâm Hiểu Di ngồi lên đùi mình, khiến nàng xấu hổ không dám ngẩng đầu lên.
- Cô giáo Lâm, hắc hắc, anh đến đây.
Tần Thiên đùa giỡn, vừa nói vừa ôm lấy bầu ngực Lâm Hiểu Di. Đôi gò bồng đảo vừa lớn vừa mềm khiến Tần Thiên cảm nhận được một trận khoái cảm dữ dội. Lâm Hiểu Di không kìm được khẽ rên một tiếng, thân thể run lên, hai tay siết chặt lấy bả vai Tần Thiên.
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di, hai tay vuốt ve đôi gò bồng đảo trắng nõn, dùng sức xoa nắn. Lâm Hiểu Di nhất thời rên rỉ liên tục, cả người uốn éo kích động. Nơi tư mật bên dưới đã chảy dịch liên tục, chiếc quần lót mỏng manh trong nháy mắt đã ướt sũng.
- Sao rồi, cô giáo Lâm, có sướng không?
Tần Thiên vừa xoa nắn đôi gò bồng đảo vừa hỏi.
- A... Anh... Ư... Anh xấu quá.
Lâm Hiểu Di hổn hển nói, cảm giác nơi ngực khiến nàng không thốt nên lời.
- Hắc hắc, còn có thứ sảng khoái hơn nhiều.
Tần Thiên tà ác cười, cởi áo sơ mi của nàng ra. Chiếc áo ngực ren đen bên trong liền lộ rõ, đôi gò bồng đảo như muốn nảy ra ngoài.
Tần Thiên trực tiếp lột luôn chiếc áo ngực, lập tức đôi gò bồng đảo trắng ngần hoàn toàn lộ ra, vô cùng mê hoặc. Tần Thiên cũng không nhịn được nữa, hai tay đưa ra, há miệng mút lấy thật mạnh.
- Aaaa....
Lâm Hiểu Di không kìm được rên lớn, thân thể kịch liệt run rẩy, hai tay siết chặt lấy đầu Tần Thiên, khiến hắn càng thêm mãnh liệt. Một tay hắn luồn xuống dưới háng nàng, nhẹ nhàng cởi chiếc váy ra. Bên trong liền lộ ra chiếc quần lót chữ T đã ướt đẫm nước, dịch tình theo đùi nàng chảy xuống thành từng vệt dài óng ánh.
Tần Thiên đưa tay luồn vào nơi tư mật của Lâm Hiểu Di, lập tức cảm giác dịch tình chảy ra ướt cả tay. Lâm Hiểu Di cũng ngã rũ xuống người Tần Thiên, toàn thân mềm nhũn không còn chút sức lực nào.
Tần Thiên thừa thắng xông lên, đem vật nam tính của mình ra, đặt trước nơi tư mật. Cảm giác va chạm truyền tới khiến Lâm Hiểu Di mất đi lý trí, chủ động đẩy nơi tư mật của mình về phía vật nam tính của Tần Thiên.
- Cô giáo, anh muốn tiến vào nơi đó của em.
Tần Thiên cười xấu xa, không đợi Lâm Hiểu Di đáp lại, mạnh mẽ nhấn một cái. Trong nháy mắt, vật nam tính của hắn đâm vào sâu bên trong, một cảm giác mềm mại, sít sao truyền tới.
- A...!
Lâm Hiểu Di thét lên một tiếng đau đớn, vật nam tính của Tần Thiên quá mức cường đại, cộng thêm hôm qua nàng mới bị phá thân, nên nhất thời vẫn còn rất đau.
- Sao thế, không có chuyện gì chứ?
Tần Thiên vội vàng hỏi.
- Đồ vô lại, rõ ràng biết hôm qua người ta mới..., vậy mà còn dùng lực mạnh như vậy. Muốn chết hả?
Lâm Hiểu Di cau mày mắng.
- Hắc hắc, quên mất, anh sẽ cẩn thận.
Sau một lúc, Lâm Hiểu Di rên rỉ càng lúc càng lớn, càng muốn Tần Thiên làm mạnh hơn nữa.
Tần Thiên tự nhiên làm càng lúc càng mạnh, khiến cho nơi tư mật của Lâm Hiểu Di như hồng thủy tràn đê, khoái cảm đến chết đi sống lại. Sợ người khác nghe thấy, nàng cố nén không dám kêu, cuối cùng không kìm được bèn cắn vào vai Tần Thiên.
- A... Ư... ư....
Lâm Hiểu Di rên rỉ rất có tiết tấu, trong phòng vệ sinh vang lên một khúc xuân tình nồng cháy.
Nửa tiếng sau, Lâm Hiểu Di không chịu đựng được nữa, cả người run rẩy ôm chặt lấy Tần Thiên. Mà Tần Thiên cũng rống lên một tiếng, vật nam tính sùi bọt mép. Cuộc chiến kết thúc, hai người dồn dập thở dốc, đặc biệt là Lâm Hiểu Di. Đây đã là lần thứ ba nàng lên đỉnh, khoái cảm đến nỗi suýt ngất đi, cả người không còn chút sức lực.