57. Chương 57: Đê mê cuồng loạn

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 57: Đê mê cuồng loạn

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhân viên an ninh nhanh chóng chạy tới, nghe nói có hai tên bịt mặt cướp bóc, lập tức gọi thêm mấy thanh niên khỏe mạnh đến hỗ trợ. Kết quả là họ nhìn thấy hai tên bị đánh cho trọng thương, bất tỉnh nhân sự, không biết ai ra tay tàn nhẫn đến vậy. Sau đó, họ đưa hai tên bịt mặt đi.
- Dì Triệu, dì không sao chứ?
Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi lo lắng hỏi, đưa tay sờ nhẹ lên cổ nàng, vết dao mà tên cướp vừa kề vào cổ đã khiến vùng cổ trắng ngần ấy xuất hiện một vết xước.
- Không có chuyện gì, chỉ là một vết xước nhỏ thôi. Cũng may là có cậu tới kịp, vừa rồi dì sợ đến toát mồ hôi lạnh, nhưng lần sau đừng như vậy nữa, nếu không tránh kịp nhát dao đó thì cậu đã gặp nguy hiểm rồi.
Triệu Nhã Chi lo lắng nói. Vừa rồi Tần Thiên bất chấp nguy hiểm cứu nàng khiến nàng thực sự rất cảm động.
- Không sao đâu ạ. Được rồi, tôi đi lấy thuốc cho dì bôi, nếu không sẽ để lại sẹo, trông sẽ rất mất thẩm mỹ đó.
Tần Thiên quay người về nhà lấy ít thuốc trị liệu, sau đó trở lại thì lại không thấy Triệu Nhã Chi đâu nữa.
- Dì Triệu, dì ở đâu vậy?
- Dì ở trong phòng, cậu vào đây đi.
Triệu Nhã Chi nói, Tần Thiên bèn đáp một tiếng rồi bước vào phòng nàng. Cửa phòng vừa mở ra, một làn hương nữ tính thoang thoảng ùa đến, khiến Tần Thiên ngây ngất, tim đập nhanh. Cho tới lúc nhìn thấy Triệu Nhã Chi mặc bộ đồ ngủ ngồi trên giường, bộ đồ lót ren vừa thay ra đang đặt cạnh đó, khiến tim hắn đập loạn xạ.
Triệu Nhã Chi thấy Tần Thiên nhìn chằm chằm vào mình không khỏi đỏ bừng mặt, vội vàng giấu bộ đồ lót đi. Vừa rồi lúc thay ra nàng quên cất đi.
- Lại đây bôi thuốc nào.
Triệu Nhã Chi nói.
- Ừ được.
Tần Thiên ngồi xuống cạnh Triệu Nhã Chi, nặn một ít thuốc mỡ rồi thoa lên cổ nàng.
- A… Đau…
Thuốc mỡ vừa chạm vào, Triệu Nhã Chi liền khẽ rên lên, lông mày khẽ nhíu lại, cảm giác nóng rát truyền tới.
- Không sao đâu dì Triệu, cố gắng một chút, chỉ hơi đau một chút thôi ạ.
Tần Thiên vội nói, ngón tay bôi thuốc mỡ cảm nhận được làn da mịn màng, mềm mại như da thiếu nữ, tim hắn lại càng đập nhanh. Vô tình nhìn xuống, hai mắt Tần Thiên liền tỏa sáng, đồ ngủ của Triệu Nhã Chi còn chưa cài nút áo, từ góc độ của hắn thì có thể nhìn rõ đôi gò bồng đảo căng tròn, thậm chí còn nhìn thấy thấp thoáng bên trong lớp quần lót. Lúc này động tác trên tay hắn đã ngừng lại, ngửi được mùi hương thục nữ vô cùng kích thích của Triệu Nhã Chi, cậu nhỏ của Tần Thiên cũng không kìm được mà cương cứng.
- Tiểu Thiên, sao cậu lại ngừng tay?
Triệu Nhã Chi thấy Tần Thiên ngừng tay, bèn quay đầu lại. Đúng lúc Tần Thiên đang nhìn trộm, thật trùng hợp, môi hai người chạm vào nhau, khiến cả hai đều chấn động.
Tần Thiên cảm giác được sự mềm mại từ đôi môi Triệu Nhã Chi, không nhịn được khẽ đưa lưỡi liếm nhẹ, khiến Triệu Nhã Chi càng thêm hoảng hốt. Đôi môi nàng cũng vô ý hé ra, một hương vị ngọt ngào ùa đến khiến Tần Thiên dần mất kiểm soát, đưa lưỡi luồn sâu vào miệng Triệu Nhã Chi.
Triệu Nhã Chi chợt giật mình bừng tỉnh, mặt đỏ bừng nhìn Tần Thiên ngượng ngùng mắng:
- Tiểu sắc lang, dì của cậu mà cậu cũng dám giở trò à!
- Dì, chúng ta như lần trước được không?
Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi nói. Triệu Nhã Chi vừa nghe thế lại càng thêm đỏ mặt. Nghĩ tới chuyện đêm đó, lòng nàng không khỏi xao động.
- Không được, tiểu sắc lang.
Triệu Nhã Chi vẫn kiên quyết từ chối.
- Dì, dì nhẫn tâm nhìn tôi khó chịu sao?
Tần Thiên chẳng thèm đợi Triệu Nhã Chi đồng ý, liền ôm nàng vào lòng, ôm chặt lấy nàng, cảm giác được sự mềm mại, quyến rũ đến mê người.
Triệu Nhã Chi kinh hãi, muốn giãy giụa nhưng Tần Thiên lại ôm quá chặt.
- Tiểu Thiên, buông tôi ra.
Triệu Nhã Chi kêu lên.
- Tôi không buông. Dì, nhiều năm như vậy không có gần gũi đàn ông, chẳng lẽ dì không muốn chút nào sao?
Triệu Nhã Chi tâm thần nàng chấn động. Kể từ sau khi chồng nàng chết, quả thực nàng không còn tiếp xúc với đàn ông nữa, mỗi khi tịch mịch, nàng chỉ có thể dùng ngón tay tự thỏa mãn. Nhưng dù sao cũng không thể sánh bằng thứ của đàn ông, không mang lại nhiều khoái cảm. Hiện tại Tần Thiên vừa nói thế, dục vọng ẩn sâu bấy lâu trong lòng nàng chợt bùng lên mạnh mẽ.
- Dì, để tôi giúp dì được không?
Tần Thiên thấy Triệu Nhã Chi đã xiêu lòng, bèn đặt tay lên một bên ngực của nàng, nhẹ nhàng nắm lấy.
- Ư….
Triệu Nhã Chi không kìm được mà rên khẽ, tiếng rên đầy quyến rũ, khiến Tần Thiên càng thêm kích động. Bàn tay hắn tăng thêm lực đạo một chút, Triệu Nhã Chi lại càng rên rỉ lớn hơn.
- Tiểu Thiên, không được.
Triệu Nhã Chi cố gắng ngăn cản Tần Thiên nhưng không thành. Tần Thiên đặt nàng trên giường, hắn đè cả người lên thân thể nàng, môi hắn áp chặt xuống môi Triệu Nhã Chi, đầu lưỡi mạnh mẽ luồn vào, mút lấy lưỡi nàng. Triệu Nhã Chi cả người run rẩy, hơi thở nam tính của hắn khiến nàng dần mất tự chủ, sự hưng phấn dâng trào, sức phản kháng của nàng cũng theo đó mà giảm dần.
Tần Thiên thấy Triệu Nhã Chi đã thay đổi, càng dùng sức hơn, vừa ngậm vừa mút lưỡi nàng, khiến nàng liên tục phát ra những tiếng rên rỉ, thân thể cũng dần trở nên phối hợp hơn, tự động đưa lưỡi mình ra quấn lấy lưỡi Tần Thiên.
Một tay của Tần Thiên chậm rãi xoa nắn đôi gò bồng đảo của Triệu Nhã Chi, lực tay càng lúc càng mạnh. Triệu Nhã Chi cũng vòng tay ôm lấy cổ hắn, cùng Tần Thiên hôn nhau nồng nhiệt, hai chân không tự chủ được cọ xát vào bắp đùi Tần Thiên, làm dục vọng của hắn càng thêm bùng cháy. Cậu nhỏ của hắn chạm vào nơi tư mật, kích thích nàng tột độ, Triệu Nhã Chi ôm thật chặt Tần Thiên, hai chân quấn lấy Tần Thiên, chủ động đưa nơi tư mật cọ xát vào vật đó.
Cảm nhận được Triệu Nhã Chi đã hoàn toàn chìm đắm trong dục vọng, Tần Thiên liền cởi bỏ chiếc quần ngủ của nàng, đôi gò bồng đảo trắng nõn hiện ra. Hắn liền ghé miệng ngậm lấy nụ hoa anh đào nhỏ, vừa day vừa mút.
- A…Ư…
Triệu Nhã Chi thốt lên, hai chân nàng kẹp chặt lại, hai tay ôm lấy đầu Tần Thiên, ghì chặt vào ngực mình.
Tần Thiên nhìn vẻ mặt đê mê của Triệu Nhã Chi thì càng ra sức mút, liếm, cắn, làm cho Triệu Nhã Chi liên tục rên rỉ. Nơi tư mật của nàng càng lúc càng tiết ra nhiều dịch ái tình, chiếc quần lót đã ướt sũng.
- Dì Triệu, dì có thấy thoải mái không ạ?
Tần Thiên ngẩng đầu hỏi.
- Thoải… thoải mái lắm. Cậu, đồ tiểu sắc lang này… làm dì chết mất thôi…
Triệu Nhã Chi nói trong hơi thở dốc.
- Hì hì, thoải mái là tốt rồi. Sau đây còn nhiều trò vui hơn nhiều.
Tần Thiên vừa nói xong liền lột chiếc quần ngủ của nàng ra. Nơi tư mật của nàng ẩn hiện sau lớp quần lót đã ướt đẫm, cả một vùng ẩm ướt. Tần Thiên nhìn vào chỗ đó nhất thời ngẩn người. Sau đó hắn lập tức lột nốt chiếc quần lót ra, toàn bộ nơi tư mật đã hiện ra trước mắt, từng dòng dịch ái tình trong suốt chảy dọc xuống hai bên đùi, làm ướt đẫm cả tấm ga trải giường bên dưới. Đôi cánh hoa màu phấn hồng trông thật non tơ như của một thiếu nữ.
- Bạch Hổ.
Tần Thiên nhìn vùng tư mật không một sợi lông tơ mà không khỏi kinh ngạc.
- Tiểu Thiên, cậu có phải không thích chỗ đó của dì phải không? Cậu sợ dì sẽ mang đến tai họa cho cậu sao? Vậy cũng không sao, dì dùng tay giúp cậu.
Triệu Nhã Chi thấy Tần Thiên không động đậy, cho rằng hắn ghét bỏ nàng, vẻ mặt nàng liền trở nên buồn bã. Trước đây khi chồng nàng chết, người ta cũng nói là do nàng có số khắc chồng.
- Không, làm sao có chuyện đó chứ. Tôi thích nhất chính là bạch hổ, còn chuyện khắc hay không khắc đều là những lời đồn nhảm mà thôi.
Tần Thiên vội nói.
- Thật sao?
Triệu Nhã Chi có vẻ vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.
- Đương nhiên rồi.
Vừa dứt lời, Tần Thiên dùng sức tách hai đùi Triệu Nhã Chi ra, cúi đầu xuống mạnh mẽ mút lấy nơi tư mật của nàng.
- A… Dơ lắm… Tần Thiên… Ư…
Triệu Nhã Chi muốn đẩy đầu Tần Thiên ra, nhưng nơi tư mật bị hắn tấn công. Nhất thời toàn thân nàng vô cùng sung sướng, thân thể trắng nõn run rẩy bần bật, hai chân kẹp chặt đầu Tần Thiên lại.
Biết Triệu Nhã Chi đã bắt đầu mất hết lý trí, Tần Thiên càng dùng lực, đầu lưỡi luồn sâu vào nơi tư mật, khuấy đảo bên trong. Sau đó lại ngậm lấy hạt ngọc nhỏ mà mút, Triệu Nhã Chi càng thêm đê mê. Dịch ái tình từ nơi tư mật bắn ra tung tóe lên mặt Tần Thiên, tuôn trào như suối.
- Ư… Aaa…
Triệu Nhã Chi không kìm được mà thét lên, hai chân nàng kẹp càng chặt, hai tay nắm tóc Tần Thiên ghì chặt vào nơi tư mật của mình, thân thể co giật liên hồi, dịch ái tình đã tràn ra làm ướt một mảng giường. Phải hơn hai phút, Triệu Nhã Chi như trút hết sức lực, cả người ngã phịch xuống giường, thở hổn hển từng hơi, sắc mặt ửng hồng.
Tần Thiên ngẩng đầu lên, trên mặt là vô số những dòng dịch trong suốt chảy ròng ròng.