56. Chương 56: Kẻ Đột Nhập

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 56: Kẻ Đột Nhập

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Em cứ đứng đây một lát, anh đi xem sao.
Tần Thiên vừa nói xong đã cẩn thận bước tới. Anh mở cửa xe và lập tức phát hiện người tài xế vẫn thường đưa đón Hàn Thi Vũ đã bất tỉnh. Tần Thiên liền dùng tay day huyệt nhân trung của tài xế, rất nhanh sau đó, người tài xế tỉnh lại. Hàn Thi Vũ thấy vậy cũng bước đến.
- Tiểu thư, cô không sao chứ? - Tài xế vội vàng hỏi khi thấy Hàn Thi Vũ.
- Tôi không sao. Nhưng bác tài, sao bác lại ở đây? - Hàn Thi Vũ hỏi lại.
- Tôi cũng không rõ. Tôi chỉ nhớ là thấy tiểu thư bị người ta bắt cóc nên định báo cảnh sát. Sau đó, đầu tôi tự nhiên đau buốt rồi chẳng còn biết gì nữa.
- Là Triệu Chỉ Nhược. - Tần Thiên hít một hơi thật sâu. Anh ngửi thấy trong xe một mùi hương rất đặc biệt, một mùi mà anh nhớ rất rõ.
- Sao anh biết? - Hàn Thi Vũ thắc mắc hỏi.
- Đoán thôi. Chúng ta về đi. - Tần Thiên không nói ra sự thật, để tránh Hàn Thi Vũ lại tưởng anh là kẻ biến thái chuyên đi ngửi mùi hương của phụ nữ.
Ngay sau đó, hai người lên xe. Tài xế khởi động xe rồi chở họ trở về nội thành. Chiếc xe vừa rời đi chưa đầy mười giây, Triệu Chỉ Nhược từ một bên đường bước ra, nhìn theo chiếc xe khuất dần, miệng lẩm bẩm:
- Tần Thiên, anh là của em, không ai có thể cướp anh đi được.
Hai người rất nhanh trở về nội thành. Vì chuyện vừa rồi, cả hai đều không còn hứng thú ăn kem nữa mà ai về nhà nấy.
- Ha ha, không ngờ lừa mấy thằng tiểu đệ lại dễ dàng đến thế, làm ăn này lời quá rồi. - Tần Thiên lẩm bẩm. Vừa rồi ở trong xưởng, anh còn nghĩ tên đeo kính đen sẽ chống cự một chút, ai ngờ chỉ dọa ba câu đã ngoan ngoãn như vậy.
Đang mải suy nghĩ, Tần Thiên đã về tới tiểu khu, đi lên lầu về nhà mình. Đang chuẩn bị mở khóa cửa thì chợt cánh cửa nhà Triệu Nhã Chi ở ngay bên cạnh bật mở, theo sau là tiếng kêu cứu vọng ra:
- Cứu mạng, cứu mạng…
Bốp…
- Cái quái gì vậy?
Tần Thiên vừa nghe đã cảm thấy có điều chẳng lành, anh không nghĩ nhiều mà xông thẳng vào nhà Triệu Nhã Chi. Vừa bước vào, anh liền thấy Triệu Nhã Chi đang bị hai tên bịt mặt khống chế. Một tên đang xé quần áo nàng, nửa bộ đồng phục công sở phía trên đã bị xé toạc phân nửa, để lộ một mảng da thịt trắng nõn, chiếc áo ngực gợi cảm đang lủng lẳng sắp tuột hẳn ra. Dù tên đang xé quần áo nàng bịt mặt, Tần Thiên vẫn cảm nhận rõ gã đang cười một cách dâm đãng.
- Tần Thiên, cứu tôi! - Triệu Nhã Chi vừa thấy Tần Thiên đã kêu lớn. Hai tên bịt mặt cũng quay ra nhìn cửa. Thấy Tần Thiên, một tên không nói năng gì liền lao đến, con dao găm đâm thẳng về phía anh.
- Muốn chết!
Tần Thiên quát lớn, nhảy lên bàn trà, vớ lấy ấm trà lớn ném thẳng vào tên bịt mặt.
Choang.
A…
Tiếng sành sứ vỡ vụn vang lên, bình trà vỡ tan trên mặt tên bịt mặt. Sau tiếng kêu thảm thiết, gã ngã xuống, đầu đầy máu. Tần Thiên còn bồi thêm một cú đạp thẳng vào hạ bộ của gã, với lực đạo đủ để gã khỏi phải nghĩ đến chuyện tìm đàn bà nữa.
- Không được lại gần! Nếu không, tao giết nó! - Tên còn lại thấy Tần Thiên mạnh mẽ đến vậy thì kinh hãi. Gã liền kề dao găm vào cổ Triệu Nhã Chi để uy hiếp.
Tần Thiên thấy vậy bèn dừng bước.
- Cút sang một bên! Ngồi xổm xuống, úp mặt vào tường, không được quay đầu lại! - Tên bịt mặt khẩn trương quát lên, tay cầm dao găm dứ dứ thêm một cái.
Tần Thiên nhìn tình cảnh Triệu Nhã Chi, không thể không làm theo lời gã.
A!
Không ngờ ngay lúc này, tên bịt mặt kêu thảm một tiếng. Hai tay đang kẹp chặt Triệu Nhã Chi lập tức buông lỏng. Triệu Nhã Chi cũng nhân cơ hội đó mà chạy về phía Tần Thiên.
- Dám giẫm tao, tao giết mày! - Tên bịt mặt tức giận gào lên, cầm dao găm đâm vào lưng Triệu Nhã Chi. Vừa rồi gã không để ý nên đã bị Triệu Nhã Chi dậm mạnh vào chân, nhất thời đau đến tê dại cả người.
- Cẩn thận! - Tần Thiên quát lớn. Thân người anh vọt tới ôm Triệu Nhã Chi vào ngực, che chắn trước người nàng. Mũi dao cũng đã đâm sượt qua, tình huống cực kỳ nguy hiểm.
Đúng thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tần Thiên ôm lấy Triệu Nhã Chi đồng thời gập người xuống, khiến lưỡi dao lướt qua gáy anh. Tần Thiên tránh được nhát dao, một tay chống xuống đất, chân phải đá ngược về phía sau, trúng ngay vào hạ bộ của tên bịt mặt.
Miệng tên bịt mặt há hốc thành hình chữ O, sắc mặt tái mét, cả người nghiêng ngả một hồi rồi lăn đùng ra đất.
Tần Thiên một tay chống đất, một tay ôm eo giữ Triệu Nhã Chi không để nàng ngã. Vừa mới đá một cú xong, cả người anh cũng lật nhào, ngã ngửa ra đất. Triệu Nhã Chi cũng bị lực hút Trái Đất kéo xuống, nằm đè lên người Tần Thiên, đôi môi nhỏ nhắn của nàng chính xác áp lên môi anh. Trong khoảnh khắc đó, một luồng hương thơm thục nữ truyền tới khiến Tần Thiên toàn thân mềm nhũn, nằm im tại chỗ, còn Triệu Nhã Chi thì vẫn nằm trên người anh như vậy.
A!
Mặt Triệu Nhã Chi đỏ bừng, nàng vội vàng cố gắng đứng dậy, sửa sang lại quần áo. Còn Tần Thiên, anh cũng không muốn chiếm tiện nghi, bởi vì ở đây vẫn còn hai tên bịt mặt.
Tần Thiên kéo từng tên dậy, bàn tay thô cứng của anh vả liên hồi hàng chục nhát khiến mặt tên đó sưng vù như quả cà tím, kêu không ra tiếng, sau đó anh ném gã sang một bên.
Triệu Nhã Chi sửa sang lại quần áo xong liền gọi bảo vệ dưới tầng lên.