61. Chương 61: Đàm phán trong đêm

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 61: Đàm phán trong đêm

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bốn người ngồi xuống, người lớn tuổi nhất ở đây không ai khác chính là Phì Bưu, lớn hơn đám Tần Thiên chừng bốn tuổi, kinh nghiệm giang hồ cũng dày dặn. Tần Thiên nhìn hắn, nói thẳng:
- Phì Bưu phải không, sau này tôi gọi anh là A Bưu nhé? Tôi tin Phong Tử đã giới thiệu về Thiên bang chúng ta rồi. Sau này anh hãy đi theo Phong Tử được chứ?
- Vâng, Thiên ca.
Phì Bưu cung kính đáp lời Tần Thiên, trong mắt vẫn còn lộ rõ vẻ sợ hãi.
- Tốt, bắt đầu từ hôm nay, Thiên bang chính thức bước vào giới xã hội đen. Tôi hy vọng mọi người đồng lòng hợp sức cố gắng. Ở đây, tôi muốn nói một câu, một khi đã chuẩn bị làm, vậy phải cố hết sức. Tôi không hy vọng thấy một bang phái tan rã, không có sức mạnh đoàn kết. Cho nên trong số các anh, nếu ai chưa xác định rõ ràng mục tiêu, có thể rút lui ngay bây giờ, có ai không?
Tần Thiên nhìn ba người hỏi.
- Không có ạ.
Ba người đồng thanh đáp.
- Tốt. Các anh đã đồng ý rồi, tôi cũng cho rằng các anh không ai muốn rút lui. Nếu sau này tôi phát hiện có ai bỏ cuộc giữa chừng, tôi sẽ đích thân xử lý, cho dù đó là huynh đệ trong nhà.
Tần Thiên nhìn ba người quát lạnh, lời này thực ra là nói cho Phì Bưu nghe. Bởi vì trong bốn người, Phì Bưu là người duy nhất không có bất cứ quan hệ nào với Tần Thiên. Tần Thiên nói lời này mục đích là để Phì Bưu biết rằng, tôi đã coi anh là huynh đệ trong nhà, sau này đối với ba người các anh, tôi đều sẽ đối xử bình đẳng.
Phì Bưu là người từng trải, đương nhiên hiểu được, trong lòng có chút tán thưởng Tần Thiên. Phàm là người làm đại sự, thu phục lòng người là bước quan trọng nhất. Thu phục được lòng người thì các chuyện khác sẽ làm ít mà hiệu quả cao.
- Tốt. Vậy chúng ta cạn một chén.
Tần Thiên nói với ba người. Ngay sau đó bốn người nâng chén uống một hơi cạn sạch.
- Ừ, Phong Tử, mày nói trước cho tao một chút về tình hình bang phái, thực lực hiện tại ra sao? Còn cả vấn đề kinh tế nữa, tao muốn hiểu rõ hoàn toàn.
Tần Thiên nhìn Phong Tử nói.
- Vâng.
Phong Tử gật đầu nói, ngay sau đó tiếp lời:
- Thiên bang chúng ta ban đầu thành lập tổng cộng có ba mươi lăm thành viên. Sau đó Sấu Tử mang ba mươi người gia nhập, còn có bốn mươi người của A Bưu, cộng lại tất cả là một trăm lẻ năm người. Trong số này, nhóm người của chúng ta là yếu nhất, bởi vì chúng tôi là những người chưa có định hướng rõ ràng. Sấu Tử và A Bưu cùng một cấp bậc, đều đã lăn lộn một thời gian rồi. Lão Hắc nói nhóm người của A Bưu là mạnh nhất.
- Ừ, không tệ. Tao phân công trước một chút. A Bưu, nhóm người của anh mạnh mẽ nhất, sau này mọi việc đối ngoại tất cả giao cho anh quản lý. Sấu Tử, cậu chịu trách nhiệm an toàn của bang, Phong Tử, mọi sự vụ lớn nhỏ trong bang do cậu quản lý, bao gồm cả A Bưu và Sấu Tử, tôi ở sau cùng. Các anh cứ phóng tay mà làm, những chuyện giết người phóng hỏa hay hậu quả phát sinh, cứ để tôi giải quyết. Các anh chỉ cần chú ý mà làm, không cần sợ, mọi chuyện đã có tôi đứng ra. Các anh có ý kiến gì không?
Tần Thiên nhìn ba người nói.
- Không có ạ.
Ba người đồng thanh.
- Tốt, Phong Tử, cậu nói tiếp đi.
Tần Thiên nói.
- Vâng, hiện tại người của chúng ta đã đạt tới hơn một trăm người, cũng coi là một thế lực cỡ trung. Nhưng chúng ta trước mắt chưa có địa bàn của mình, bởi vì Sấu Tử và A Bưu đều là những thế lực nhỏ kiếm sống bằng cách đánh thuê chém mướn, nhưng mà hiện tại đã hợp sức lại, muốn lớn mạnh thì dĩ nhiên không thể cứ như vậy mãi được. Hiện tại trong bang chúng ta chỉ có tôi lấy ra mười vạn đồng làm vốn, nhiều nhất cũng chỉ chống đỡ được hai tháng. Một khi không có tiền, lòng người sẽ ly tán. Cho nên, trước mắt vấn đề quan trọng nhất là tiền.
Phong Tử nói.
- Ừ. Về chuyện tiền nong, lát nữa tôi sẽ chuyển cho cậu năm mươi vạn. Cậu dùng ba mươi vạn cho bang, hai mươi vạn còn lại cậu hãy tìm một nơi làm tổng hành dinh tạm thời cho bang. Cậu cố gắng chống đỡ một tháng, sau đó tôi sẽ nghĩ cách giải quyết chuyện tiền bạc.
Tần Thiên nhìn Phong Tử nói.
- Tốt, có năm mươi vạn này, chống đỡ hai tháng cũng không thành vấn đề.
Phong Tử hưng phấn nói.
Sau đó bốn người thương lượng thêm một số việc khác, giải quyết toàn bộ các vấn đề trong bang. Tần Thiên để Phong Tử lập ra một loạt kế hoạch, chuẩn bị cho sự phát triển sau này.
- Tốt. Phong Tử, cậu liên lạc với ông chủ quán bar mới mở đó thế nào rồi?
Tần Thiên nhìn Phong Tử hỏi.
- Không được, ông chủ đó thuộc dạng có máu mặt, nghe nói chúng ta là thế lực nhỏ mới thành lập, hoàn toàn không thèm để mắt tới.
Phong Tử lắc đầu nói.
- Chuyện thường tình. Nhà ông chủ kia bây giờ đang ở đâu?
Tần Thiên hỏi.
- Đang ở bên trong quán bar, chuẩn bị ngày mai khai trương. Tôi đoán đêm nay không ít thế lực muốn tranh giành địa bàn quán bar sẽ đến thăm dò.
Phong Tử nói.
- Cơ hội tốt. A Bưu, anh lập tức chuẩn bị người của mình. Sấu Tử, cậu cũng thế, người của Phong Tử cũng giao cho hai người. Hai người mai phục hai bên quán bar, chờ lệnh của tôi. Phong Tử, cậu và tôi đi tìm ông chủ quán nói chuyện một chút.
Tần Thiên lập tức phân phó xong, rồi đứng dậy đi ra ngoài. Ba người dù không rõ Tần Thiên định làm gì, nhưng đã là lời anh nói thì họ tự nhiên lập tức làm theo.
Quán bar mới mở nằm ở vị trí trung tâm phố rượu sầm uất thuộc khu vực xa hoa. Quán bar Tam Gia mang phong cách riêng biệt, không cùng đẳng cấp với những quán khác. Phong Tử dẫn Tần Thiên đến quán bar mới mở, từ xa đã thấy quán Tam Gia vừa mới tu sửa xong, đèn đuốc sáng trưng vô cùng bắt mắt, đúng là quán bar mới mở. Nhưng điều khiến Tần Thiên chú ý là xung quanh quán bar đã có lác đác vài tên côn đồ lảng vảng. Đã có khoảng hai mươi người đứng ở cửa quán.
- Ông chủ kia ở căn phòng chính giữa bên trong quán bar.
Phong Tử nói. Tần Thiên gật đầu, sau đó hai người đi thẳng vào bên trong.
- Đứng lại.
Vừa tới cửa quán, liền bị hai tên côn đồ chặn lại, trên tay mỗi tên cầm một ống tuýp nước, chực chờ lao đến.
- Tại sao?
Tần Thiên bình thản hỏi hai tên đàn em.
- Đại ca chúng tao đang bàn chuyện bên trong, không muốn chết thì cút đi.
Tên côn đồ ngang ngược nhìn Tần Thiên nói.
- Vậy chúng tao không muốn đi thì sao?
Tần Thiên nói.
- Hừ. Tao sẽ đánh cho chúng mày phải bò.
Tên côn đồ giơ gậy sắt trong tay uy hiếp.
- Mày chết đi.
Phong Tử liền trực tiếp ra tay, một tay bắt lấy tay tên kia, liền tung một cước đá vào xương sườn của hắn, thuận tay đoạt lấy gậy sắt trên tay hắn, hướng về một tên khác nện một gậy. Trong giây lát, đầu tên kia nở hoa, máu tươi tứa ra, té xuống đất kêu la thảm thiết.
- Mẹ kiếp, dám đánh anh em tao, giết chết nó!
Tên côn đồ bên cạnh thấy người của mình bị đánh, lập tức giận dữ, hung hăng cầm gậy sắt lao về phía hai người Tần Thiên.
- Phong Tử, đưa gậy sắt cho tao.
Tần Thiên bình thản nói với Phong Tử. Không đợi hắn trả lời, Tần Thiên trực tiếp cầm lấy gậy sắt trên tay hắn, rồi lao về phía lũ côn đồ, gậy sắt trong tay giơ cao.
- Rầm!
- Rầm!
Bàn tay to của Tần Thiên vung gậy sắt lên rồi hạ xuống. Chưa tới mười giây, năm tên xông lên đầu tiên đã bị Tần Thiên đánh gục nằm la liệt trên đất, máu me be bét, tất cả đều bị đánh vào đầu, ra tay vô cùng tàn nhẫn. Tần Thiên hoàn toàn không sợ đánh chết người, khiến những tên côn đồ đang định xông lên phía sau phải chùn bước.
- Không muốn chết thì cút ra xa chút.
Tần Thiên nhìn những tên đó, quát lạnh, một luồng khí thế mạnh mẽ tỏa ra từ người hắn, khiến đám côn đồ chấn động.
- Phong Tử, chúng ta vào.
Tần Thiên bình thản nói, một tay ném cây gậy sắt dính máu trong tay đi, sau đó đi vào bên trong. Đám côn đồ không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.