Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 60: Cuộc thương thảo
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc Tần Thiên và Sở Tương Tương về đến nhà thì trời đã tối. Vừa bước vào, Tần Thiên liền thấy bà chị Tiêu Du của mình đang trò chuyện rất vui vẻ với nữ cảnh sát kia. Hai người nói chuyện nhiệt tình đến nỗi chỉ thiếu chút nữa là ôm nhau hôn hít. Tần Thiên ngẩn người ra, thầm nghĩ đây là chuyện gì thế này?
- A, Tương Tương, Tiểu Thiên về rồi à? Mau tới đây, chị giới thiệu một chút cho các em. Vị này là bạn học cấp hai của chị, Lý Phỉ Nhi, là một nữ cảnh sát thực tập vừa tốt nghiệp. Từ bây giờ, cô ấy sẽ là một thành viên của gia đình này.
Tiêu Du nhìn Tần Thiên và Sở Tương Tương, rồi chỉ vào nữ cảnh sát giới thiệu với hai người.
- Chào chị, Lý cảnh quan, em là Sở Tương Tương, em cũng là khách trọ ở đây ạ.
Sở Tương Tương mỉm cười nhìn Lý Phỉ Nhi, vươn tay ra bắt, còn Tần Thiên thì vẫn đang ngẩn người ra. Nữ cảnh sát thấy vẻ mặt Tần Thiên thì lộ vẻ đắc ý, chẳng biết cô ta vui vẻ cái gì chứ.
- Tiểu Thiên, em còn chờ gì nữa, mau chào hỏi Lý cảnh quan đi.
Tiêu Du nói với Tần Thiên đang sững sờ. Tần Thiên vội tỉnh thần lại, lập tức đáp lời, kết quả vừa mở miệng suýt chút nữa làm Tiêu Du giật mình.
- Chị, cái người đàn bà chanh chua này là bạn học của chị à?
Tần Thiên nhìn Tiêu Du nói. Trong nháy mắt, sắc mặt mọi người đều thay đổi hẳn, đặc biệt là Lý Phỉ Nhi. Cô ta ghét nhất người khác gọi mình là đàn bà chanh chua, vì khi còn ở trường cảnh sát, cô ta quá bá đạo và dữ dằn nên những người đó liền gọi cô ta bằng cái tên đó. Vốn tưởng rời khỏi trường cảnh sát thì sẽ thoát khỏi cái danh "người đàn bà chanh chua" này, không ngờ Tần Thiên lại một lần nữa gọi cô ta như vậy. Lý Phỉ Nhi lập tức bộc lộ bản tính của mình.
- Lưu manh đáng chết, cậu nói gì? Lão nương đây mà giống người đàn bà chanh chua à? Cậu mà nói thêm câu nữa lão nương sẽ một súng bắn chết cậu.
Lý Phỉ Nhi một bước vọt tới trước mặt Tần Thiên, túm lấy áo hắn, phẫn nộ quát. Thái độ hung hăng của cô ta khiến Tiêu Du và Sở Tương Tương trực tiếp há hốc mồm, lộ rõ vẻ kinh ngạc.
- Chị… Chị… Chị nhìn xem, em nói không sai chứ.
Tần Thiên nhìn Tiêu Du, vội vàng nói, chỉ vào Lý Phỉ Nhi.
- Phỉ Nhi, cậu đây là…?
Tiêu Du giật mình nhìn Lý Phỉ Nhi. Lý Phỉ Nhi nhận ra mình vừa thể hiện quá mức kinh người, đúng là hình tượng của một người đàn bà chanh chua.
- A… Tớ hình như quá kích động rồi, lỡ tay một chút.
Lý Phỉ Nhi vội vàng buông Tần Thiên ra, lúng túng nói.
- Hừ. Ai mà tin được, lần trước cứu cô, cô còn vô cớ đánh người ta. Không phải là người đàn bà chanh chua thì là cái gì?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi hừ lạnh nói.
- Em… Được rồi được rồi, các người không nên cãi nhau nữa.
Tiêu Du vội vàng cắt ngang lời Lý Phỉ Nhi định nói, kéo cô ta tách khỏi Sở Tương Tương, đồng thời kéo Tần Thiên sang một bên.
- Phỉ Nhi, tớ giới thiệu với cậu một chút, đây là em trai tớ, Tần Thiên.
Tiêu Du chỉ vào Tần Thiên rồi nói với Lý Phỉ Nhi.
- Hừ. Chào cậu, lưu manh.
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên lạnh lùng nói.
- Chào cô, người đàn bà chanh chua.
Tần Thiên cũng không chịu thua kém mà nói, trong lúc nhất thời, không khí lập tức căng thẳng như thuốc súng.
- Tốt lắm tốt lắm, các người không nên cãi nhau nữa. Tiểu Thiên, em mau nói cho chị nghe một chút đi, lần trước em cứu cô ấy là xảy ra chuyện gì?
Tiêu Du nhìn Tần Thiên hỏi.
- Hừ. Chị hỏi cô ta đó.
Tần Thiên chỉ vào Lý Phỉ Nhi nói.
- Phỉ Nhi, cậu nói một chút xem có chuyện gì xảy ra?
Tiêu Du nhìn Lý Phỉ Nhi hỏi. Lý Phỉ Nhi liền kể đầu đuôi chuyện lần trước cho Tiêu Du nghe, Tiêu Du nghe xong nhất thời liền nhíu chặt chân mày. Em trai mình, cô ấy hiểu rõ nhất, dù có háo sắc nhưng tuyệt đối không đến nỗi đùa bỡn lưu manh với một người không quen biết.
- Phỉ Nhi, cậu có thể nhầm rồi. Tiểu Thiên làm người thế nào tớ biết rõ, tuyệt đối không thể nào vô lễ với cậu như vậy.
Tiêu Du nhìn Lý Phỉ Nhi nói.
- Hừ. Em làm sao có thể là người hèn mọn bỉ ổi như vậy. Em thấy y phục của cô ta bị xé nát, chuẩn bị cởi y phục của mình đưa cho nàng mặc vào, tránh cho nàng bị lộ hàng. Cuối cùng thì tốt rồi, nàng ta không phân biệt tốt xấu còn cho em một cái tát, còn nói em là lưu manh. Chị nói xem em có thể cùng nàng có quan hệ tốt được sao?
Tần Thiên nhìn Tiêu Du nói.
Lý Phỉ Nhi vừa nghe vừa cẩn thận nghĩ lại, hình như đúng là như vậy. Lúc ấy y phục của mình bị xé nát, còn Tần Thiên thì vừa lúc cởi quần áo. Nhưng lúc đó, vì bị mấy tên lưu manh kia trêu ghẹo đến mức quá nhạy cảm, nên Tần Thiên làm hành động gì với nàng thì nàng cũng trực tiếp tát một phát mà không chút suy nghĩ. Bây giờ suy nghĩ lại một chút, có thể mình đã thật sự trách lầm Tần Thiên rồi.
- Thật… Là… Là như vậy sao?
Lý Phỉ Nhi thấp giọng nói, có chút ngượng ngùng.
- Nói nhảm. Nếu là tôi muốn phi lễ với cô thì tôi còn cứu cô làm gì?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi nói.
- Ai nha, tốt rồi tốt rồi, đều là hiểu lầm đã được làm rõ. Vậy cũng tốt, mọi người đều là người nhà cả. Tiểu Thiên em là đàn ông thì nên rộng lượng một chút, đừng chấp nhặt, sau này mới làm được việc lớn.
Tiêu Du giảng hòa nói. Nếu chị mình cũng nói như vậy rồi, Lý Phỉ Nhi đã nhận sai thì Tần Thiên đương nhiên cũng không chấp nhặt nữa. Hắn rất rộng lượng bắt tay hòa giải với Lý Phỉ Nhi.
- Để chúc mừng có thêm người thuê, chúng ta nên đi ăn mừng chứ nhỉ?
Tiêu Du đề nghị. Cả ba người đều đồng ý, lập tức chuẩn bị rồi đi ra ngoài.
…………………
Sau khi ăn cơm tối xong, ba cô gái liền đi về trước, Tần Thiên thì đến quán bar ở phố. Khuya hôm nay có chuyện cần bàn bạc, chỉnh đốn lại bang phái, đồng thời còn muốn đàm phán với chủ quán bar này để giành quyền quản lý, sau đó mới xem như có chỗ đặt chân để mở rộng địa bàn khác.
Rất nhanh, Tần Thiên liền đi tới quán bar. Ở quán bar cuối phố, trong chiếc xe yên tĩnh có một người xuống xe. Phong Tử đang đứng ngoài cửa, thấy Tần Thiên đến liền phấn khích lao tới ôm chầm lấy hắn, vẻ mặt cực kỳ kích động, như thể vừa tìm được người bạn thân thiết.
- Đệt mợ! Phong Tử, mày làm cái quái gì vậy? Tao không thích ôm đàn ông. Mày muốn tìm đàn ông thì đi tìm Phương Trửu Tử ấy, hắn còn "tốt" hơn tao nhiều.
Tần Thiên đẩy Phong Tử ra nói.
- A Thiên, mày thật sự quá đỉnh rồi, lại có thể khiến tên Phì Bưu đó về làm tiểu đệ của tao. Rốt cuộc mày đã làm cách nào vậy?
Phong Tử kéo tay Tần Thiên, kích động nói.
- Phì Bưu? Cái tên nghe như cục mỡ vậy, là ai thế?
Tần Thiên khó hiểu hỏi.
- Đệt mợ, không phải mày đã gọi điện bảo tao thu nhận thằng đó làm tiểu đệ sao?
Phong Tử nhìn Tần Thiên nói.
- Ồ, mày nói cái tên đeo kính đen đó à? Sao, hắn ghê gớm lắm à?
Tần Thiên hỏi.
- Nói nhảm, tên đó lăn lộn giang hồ nhiều năm rồi. Dù dưới trướng chỉ có hơn hai mươi người, thực lực không lớn nhưng làm việc trượng nghĩa, thủ đoạn cũng tàn nhẫn. Nên trên giang hồ cũng có chút tiếng tăm, rất nhiều người nể mặt hắn, nên lần này chúng ta thu nhận được hắn thì thực lực sẽ tăng lên đáng kể đấy. Dưới tay hắn toàn là những tay thiện nghệ cả đấy.
Phong Tử kích động nói.
- Ồ, như vậy à. Đi thôi, vào bàn bạc chút. Sấu Tử đến chưa?
Tần Thiên vừa đi vừa hỏi Phong Tử.
- Đến rồi, đang cùng Phì Bưu đợi mày bên trong.
Phong Tử nói, sau đó hai người đi vào. Khi bước vào một căn phòng, hắn thấy Sấu Tử và Phì Bưu đang ngồi uống rượu bên trong. Thấy Tần Thiên bước vào, cả hai lập tức đứng dậy.
- Thiên ca.
- Thiên ca.
Hai người đồng thời hô, nhưng giọng điệu thì khác hẳn. Sấu Tử và Tần Thiên hoàn toàn là huynh đệ, hắn gọi "Thiên ca" đơn giản vì Tần Thiên lớn tuổi hơn. Còn Phì Bưu thì không như vậy, hắn sợ Tần Thiên. Chuyện xảy ra hôm nay thực sự đã gây chấn động lớn cho hắn, nên hắn thấy Tần Thiên thì trong lòng hắn theo bản năng có chút sợ hãi, ánh mắt nhìn Tần Thiên cũng không còn sắc bén như thường ngày.
- Ừ, mọi người cứ ngồi đi. Cứ tự nhiên, đều là người nhà cả.
Tần Thiên đáp một tiếng, nhìn ba người thản nhiên nói, sau đó ngồi xuống. Ba người nhìn thấy Tần Thiên ngồi xuống mới dám ngồi theo. Rõ ràng Tần Thiên là lão Đại, bình thường thì tùy tiện nhưng khi bàn việc thì phải có quy củ.