Chương 7: Có thù tất báo

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 7: Có thù tất báo

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tại sao lâu như vậy anh mới đến? Khiến em chờ mỏi mắt, em muốn phạt anh.
Hàn Thi Vũ bước đến trước mặt Tần Thiên, nhìn hắn hờn dỗi nói, dáng vẻ nũng nịu của một tiểu nữ nhân khiến hai người trông như một cặp đôi đang yêu.
Dương Vĩ tiến đến, liếc nhìn Tần Thiên đầy khinh thường rồi nói với Hàn Thi Vũ. Ngày hôm qua, Tứ Trọc đã giáo huấn Tần Thiên, hắn đứng một bên chứng kiến toàn bộ. Vì vậy, hôm nay Dương Vĩ nói chuyện đặc biệt kiêu ngạo, hoàn toàn không sợ Tần Thiên, nghĩ rằng Tần Thiên sau trận đòn đó vẫn còn khiếp sợ.
- Dương Vĩ, cậu nói gì vậy? Tất cả chúng ta đều là bạn học, sao cậu có thể nói những lời như thế?
Hàn Thi Vũ liếc nhìn Dương Vĩ bất mãn nói.
- Hừ! Thằng chó, cứ để mày nhảy nhót một lát, lát nữa đông người tao sẽ khiến mày lòi cái đuôi ra.
Tần Thiên liếc nhìn Dương Vĩ một cái, trong lòng thầm nhủ lạnh nhạt, không hề để tâm đến hắn.
- Tốt, vậy em muốn phạt anh thế nào? Là muốn chiếm nụ hôn đầu của anh sao?
Tần Thiên say đắm nhìn Hàn Thi Vũ nói, trắng trợn trêu đùa, khiến mặt nàng ửng đỏ.
- Đáng ghét, tên lưu manh đáng chết, ai thèm nụ hôn đầu của anh chứ?
Hàn Thi Vũ vội vàng nói, dáng vẻ như đang làm nũng.
- Em còn chưa ăn điểm tâm, vậy phạt anh phải mời em ăn sáng suốt một tháng.
Hàn Thi Vũ nũng nịu nói với Tần Thiên, không hề cảm thấy có chút nào không ổn.
- Không thành vấn đề, chúng ta đi thôi.
Tần Thiên trực tiếp kéo tay Hàn Thi Vũ, khiến nàng giật mình muốn tránh thoát nhưng lại bị Tần Thiên nắm chặt, hoàn toàn không thoát được đành phải chịu. Tuy nhiên, khuôn mặt nàng đỏ hồng, trong lòng thầm mắng Tần Thiên là đồ lưu manh.
Dương Vĩ đứng tại chỗ ngây ngốc, hoàn toàn bị người ta coi thường. Hơn nữa, lại còn bị Tần Thiên diễn trò trước mặt, dắt đi cô gái mà mình thích. Điều này khiến hắn không sao chịu nổi, trợn mắt to lên. Dương Vĩ ngay lập tức lửa giận ngút trời.
- Tần Thiên, mày đứng lại đó cho tao!
Dương Vĩ hướng về phía Tần Thiên giận dữ hét lên, tức đến tím mặt.
- Sao vậy? Dương Vĩ bạn học, có chuyện gì sao?
Tần Thiên làm ra vẻ vô tội nhìn Dương Vĩ nói, khiến Dương Vĩ càng thêm tức giận.
- Mày buông Tiểu Vũ ra, nàng không phải là người của mày, cô ấy là của tao.
Dương Vĩ chỉ thẳng mặt Tần Thiên tức giận nói.
- Hả? Đầu óc mày có bệnh phải không? Từ lúc nào Thi Vũ là người của mày?
Tần Thiên nhìn Dương Vĩ cười lạnh nói.
- Hừ! Tao nói là của tao thì là của tao. Mày có tư cách gì mà theo đuổi Tiểu Vũ? Mày có thể cho cô ấy hạnh phúc gì? Dập tắt hy vọng đi, Tiểu Vũ là của tao.
Dương Vĩ nhìn Tần Thiên khinh thường nói, dáng vẻ từ trên cao nhìn xuống.
- Ồ, vậy sao? Nghèo sẽ không có quyền được theo đuổi con gái sao!
Tần Thiên nhìn Dương Vĩ lạnh lùng nói, hai tay nắm chặt.
- Vô nghĩa. Loại người bỏ đi như mày có tư cách gì mà cạnh tranh với người giàu có như tao? Mày lấy cái gì để cạnh tranh? Tao muốn cái gì thì có cái đó, không như hạng chó má giống mày, cả đời này cũng không cưới được vợ.
Dương Vĩ nhìn Tần Thiên, cảm giác ưu việt khiến hắn lớn tiếng mắng nhiếc, tức giận đến nỗi đầu óc mụ mẫm. Trong mắt hắn chỉ muốn làm nhục Tần Thiên mà không quan tâm đến những điều khác, không hề hay biết làm vậy sẽ khiến Hàn Thi Vũ càng thêm phản cảm với hắn.
- Dương Vĩ! Tại sao cậu lại nói như vậy? Mình là người của cậu khi nào? Cậu còn nói như vậy, mình sẽ tuyệt giao với cậu!
Hàn Thi Vũ tức giận nhìn Dương Vĩ nói.
- Thi Vũ hãy nghe anh nói, đừng ở cùng một chỗ với loại cặn bã này, nói không chừng một ngày nào đó hắn sẽ bị cảnh sát tống vào tù, bị bắn chết. Chi bằng làm bạn gái của anh. Anh biết hiện tại em không thích anh, nhưng chúng ta có thể từ từ bồi dưỡng tình cảm, một ngày nào đó em sẽ thấy được ưu điểm của anh, lúc đó em sẽ yêu anh. Còn loại bỏ đi này thì càng quẳng đi sớm càng tốt, đỡ tốn công xã hội nuôi nấng.
Dương Vĩ chỉ thẳng mũi Tần Thiên nói với Hàn Thi Vũ.
- Dương Vĩ, Mày… Thi Vũ, đừng tranh luận với tên ngu ngốc này, nếu không mọi người sẽ không phân biệt được ai là người ngu ngốc.
Tần Thiên cắt đứt lời Hàn Thi Vũ, kéo nàng về phía sau mình.
- Hừ! Mày mới là ngu ngốc, cả nhà mày đều là ngu ngốc!
Dương Vĩ chỉ mặt Tần Thiên lớn tiếng quát mắng, nhất thời thu hút không ít người đi đường dừng lại xem náo nhiệt.
- Mày muốn chết phải không? Dám mắng tao!
Tần Thiên nhìn Dương Vĩ nói. Hắn ghét nhất bị người khác chỉ thẳng mặt chửi rủa gia đình mình. Lại bị tên Dương Vĩ ngu ngốc này coi thường, nếu không sửa trị thằng này thì khó mà bảo vệ được quốc gia.
- Tần Thiên, mày đang uy hiếp tao? Ha ha ha… Tao tức cười chết mất, chẳng lẽ hôm qua mày bị đánh đến não tàn rồi sao?
Dương Vĩ khinh thường nhìn Tần Thiên cười lớn nói:
- Xem ra người đánh tao hôm qua chính mày là chủ mưu.
Tần Thiên nói.
- Không sai, chính là tao kêu bọn nó đến đánh mày đấy, sao nào? Mày dám đụng đến tao? Tao cho mày biết, dám đụng tao, tao sẽ diệt cả nhà mày.
Dương Vĩ cười lạnh nhìn Tần Thiên, giọng đầy uy hiếp nói, trong ánh mắt tràn đầy khinh thường.
- Thật vậy sao? Tao sẽ thử xem ai sẽ bị diệt cả nhà trước!
Tần Thiên nhìn Dương Vĩ nói, vừa dứt lời, trong nháy mắt giương tay hung hăng tát thẳng lên mặt Dương Vĩ.
- Bốp!
Một âm thanh giòn tan vang dội, tốc độ của Tần Thiên cực nhanh. Dương Vĩ hoàn toàn không kịp phản ứng, trong nháy mắt cả người trực tiếp bị đánh ngã xuống đất, mấy cái răng dính máu rơi ngay bên cạnh.
- A… Thằng chó mày dám đánh tao, mày muốn chết, tao nhất định sẽ tìm người giết mày!
Dương Vĩ che miệng rống giận hét lớn, miệng đầy máu tươi chảy ròng ròng.
- Giết tao? Tao sẽ xử mày trước tiên!
Tần Thiên lạnh lùng nói, một cước sút thẳng vào miệng Dương Vĩ, trong nháy mắt, gần mười cái răng của Dương Vĩ bay ra. Toàn bộ răng cửa đều bị Tần Thiên một cước đá rụng, cả người hắn té trên mặt đất kêu thảm thiết, không đứng lên nổi.
- Tần Thiên, làm thế là phạm pháp đấy.
Hàn Thi Vũ bên cạnh hồi phục tinh thần, vội vàng kéo Tần Thiên nói.
- Không sao, loại người thế này pháp luật không dung mà ý trời cũng không tha, em yên tâm đi.
Tần Thiên liền đi đến trước mặt Dương Vĩ, dùng đôi tay trực tiếp đánh vào bụng hắn làm cho Dương Vĩ nôn thốc nôn tháo, dịch vị đều chảy ra.
- Hừ! Giết tao? Xem mày làm gì để giết tao. Mau quỳ xuống cầu xin tha thứ, ông mày sẽ bỏ qua cho mày. Bằng không tao đấm chết mày!
Tần Thiên lạnh lùng nói với Dương Vĩ.
- Mày… Đừng hòng. Tao sẽ xử cả nhà mày.
Dương Vĩ khó khăn chỉ vào Tần Thiên nói.
- Còn muốn diệt cả nhà tao? Ông mày cho mày nếm thử tuyệt chiêu lợi hại nhất.
Tần Thiên nói, trong lòng thầm nghĩ có biện pháp nào khiến cho hắn quỳ xuống đất cầu xin tha thứ. Đột nhiên, Tần Thiên nhìn thấy bên cạnh hoa viên có một đống phân chó nóng hôi hổi.
- Hừ! Tiểu tử, mày thật là may mắn, đã mắng tao là chó má thì tao sẽ cho mày nếm thử.
Tần Thiên cười tà nói, xách Dương Vĩ lên hướng về phía đống shit mà đi.
Dương Vĩ vừa thấy Tần Thiên uy hiếp cho hắn ăn shit, nhất thời cực kỳ hoảng sợ, liều mạng giãy giụa nhưng không có chút tác dụng nào.
- Tần Thiên, đừng làm vậy.
Hàn Thi Vũ khuyên can nói.
- Không có gì, không có gì.
Tần Thiên chậm rãi nói, một tay xách đầu Dương Vĩ xuống cách đống phân chó một centimet, cũng không đè hắn xuống. Hàn Thi Vũ thấy vậy thầm thở phào một hơi. Dương Vĩ cũng thở phào nhẹ nhõm.
- Chậc chậc, đống phân chó này đúng là còn nóng hổi nha, có muốn nếm thử không? Chỉ cần mày quỳ xuống cầu xin tao, tao sẽ bỏ qua cho mày, thế nào? Cầu hay không?
Tần Thiên nhìn Dương Vĩ chậm rãi nói.
- Tao cầu… Tao cầu…
Dương Vĩ vội vàng nói, nhưng đều mơ hồ không rõ ràng, cực kỳ hoảng sợ, ăn shit so với bị đánh còn khó chịu hơn.
- Mày nói cái gì? Tao không nghe rõ? Xem ra là mày cho rằng tao chỉ dọa mày. Kỳ thật tao không thích dọa người, chỉ thích làm thật!
Tần Thiên nói xong, mạnh mẽ dùng lực ấn đầu Dương Vĩ vào đống phân chó, khiến toàn bộ phân chui vào miệng Dương Vĩ, làm hắn phát ói nhưng ói không ra vì bị Tần Thiên đè lên.
Hàn Thi Vũ chứng kiến cảnh ghê rợn này liền quay đầu đi, còn những người xem xung quanh cũng lộ vẻ ác tâm.
- Hừ! Thằng chó nhớ kỹ, đừng có chọc tao, bằng không tao không ngại cho cả nhà mày ăn phân!
Tần Thiên cảnh cáo hắn, lập tức đứng dậy kéo Hàn Thi Vũ hướng về phía trường học mà đi. Những người xung quanh thì sôi nổi lấy điện thoại ra chụp ảnh. Dương Vĩ ăn phân liền danh chấn Đại Giang Nam Bắc, đây là chuyện sau này hãy nói.
...
- Quả nhiên lợi hại, không hổ là người thừa kế của Tần gia, thủ đoạn ác độc như thế. Không bao giờ chịu thiệt thòi, có thù tất báo, xem ra mình đã tìm đúng người rồi.
Từ xa, một nữ nhân nhìn Tần Thiên lẩm bẩm nói.