Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 75: Triệu Nhã Chi gặp phiền toái
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Thiên ở bệnh viện khoảng một tuần, cả người đã chán nản đến mốc meo. Cuối cùng cũng đến ngày xuất viện, Tần Thiên phấn khích la hét, gọi tên nào Phật tổ, Thượng Đế, Thánh A La, Zeus, Thái Dương Thần, Ngọc Đế... tất cả các vị thần mà hắn có thể nghĩ ra để cảm tạ một lượt, khiến các cô gái bật cười lớn.
- Tốt lắm, đi thôi Tiểu Thiên, về nhà nào.
Tiêu Du nhìn Tần Thiên, Tần Thiên gật đầu, rồi cùng các cô gái rời khỏi bệnh viện. Trên đường, bất kể đàn ông hay phụ nữ đều nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ và ghen tị. Nhất là những gã đàn ông kia, trong lòng đều kêu trời bất công: 'Tao đẹp trai thế này mà giờ vẫn ế. Cái thằng chết tiệt kia lại có thể được một rừng hoa vây quanh là sao?'
Tần Thiên đi ăn cơm trưa cùng các cô gái, sau đó mỗi người một ngả vì ai cũng có công việc riêng. Sở Tương Tương thì được ông nội đón về. Hàn Thi Vũ và Lâm Hiểu vui vẻ trở lại trường học. Còn Tiêu Du và Lý Phỉ Nhi cũng phải đi làm, Triệu Nhã Chi cũng phải đi học. Rất nhanh, Tần Thiên chỉ còn lại một mình.
Tần Thiên nhìn các cô gái rời đi, lập tức đón taxi trở về nhà. Ở trong bệnh viện nhàm chán nhiều ngày như vậy, Tần Thiên đã sớm không thể nhịn được nữa rồi, phải nhanh chóng trở về cùng Triệu Nhã Chi 'tâm sự chuyện nhân sinh' một chút.
Rất nhanh, taxi đã tới khu dân cư. Trả tiền xe xong, Tần Thiên lập tức chạy thẳng đến siêu thị trong khu chung cư của Triệu Nhã Chi, nhưng lại không thấy cô. Từ nhân viên cửa hàng, hắn biết được có một người đàn ông đến tìm Triệu Nhã Chi, cô đã đi cùng người đàn ông đó lên lầu nhưng có vẻ Triệu Nhã Chi rất ghét hắn.
- Đàn ông?
Tần Thiên nhíu mày thầm nghĩ, nhưng ngay sau đó, hắn chạy lên lầu trên và rất nhanh đã đến nơi. Liếc mắt một cái thấy cửa chỉ khép hờ, không khóa, bên trong loáng thoáng truyền đến tiếng nói của Triệu Nhã Chi và một người đàn ông. Tần Thiên suy nghĩ một lát, rồi đi tới bên cánh cửa, nhìn vào bên trong.
Bên trong phòng khách, một gã đàn ông đầu trọc đang vắt chân chữ ngũ hút thuốc. Còn bên cạnh, Triệu Nhã Chi với vẻ mặt không vui nhìn hắn.
- Cậu rốt cuộc muốn thế nào? Anh cậu đã chết lâu như vậy rồi, chúng tôi đã sớm làm thủ tục ly hôn. Tại sao cậu còn trở lại dây dưa mãi không thôi vậy?
Triệu Nhã Chi tức giận nhìn gã đàn ông đầu trọc nói.
- Hừ. Lúc trước anh trai tôi đưa cho chị nhiều tiền như vậy, cũng bị hồ ly tinh như chị đem đi nuôi trai, còn hại chết anh trai tôi. Hiện tại, nếu chị không đưa số tiền đó ra cho tôi, tôi sẽ không đi. Dù sao đã lâu tôi cũng không gặp cháu gái, lần này tôi muốn nhìn thật kỹ xem nó lớn lên trông như thế nào rồi.
Gã đàn ông nói với vẻ mặt vô lại.
- Cậu… sao cậu lại vô lại đến thế? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, anh trai cậu không đưa tiền cho tôi. Tiền của anh ta cũng bị anh ta đánh bạc thua hết, làm gì còn tiền.
Triệu Nhã Chi tức đến run người, chỉ vào gã đàn ông nói.
- Hừ, ai mà tin được. Anh trai tôi khi còn sống có hơn một tỷ, làm sao có thể nói không có là không có được. Hừ, đánh bạc, chị nói thật nhẹ nhàng. Anh trai tôi đến lúc chết cũng không đánh bạc, điều này tôi biết rõ nhất. Chị bịa đặt lý do lừa tôi, tôi sẽ không tin. Nếu hôm nay chị không đưa một triệu ra cho tôi, tôi sẽ ở chỗ này không đi.
Gã đàn ông nhìn Triệu Nhã Chi, nói với vẻ mặt vô lại.
- Một tỷ của anh cậu không phải tiền mặt, mà là giá trị của công ty anh ta. Mà cái giá trị đó là ảo, có thể bốc hơi trong nháy mắt. Hơn nữa, công ty kia cũng không phải của riêng hắn, tổng cộng có năm cổ đông. Anh trai cậu chỉ chiếm ba mươi phần trăm cổ phần, tổng cộng chỉ có hơn ba mươi triệu, mà đó là cổ phiếu. Lúc còn sống, anh cậu còn có vài trăm nghìn tiền mặt, nhưng trước khi anh cậu chết, số tiền đó cũng đã xài hết rồi. Căn biệt thự kia cũng đã cho cậu rồi, cậu còn muốn gì nữa? Cậu nghĩ hai mẹ con tôi sống dễ dàng sao?
Triệu Nhã Chi tức giận nhìn gã đàn ông, dường như sắp khóc.
- Hừ, ai mà tin được, không có tiền thì làm sao chị có thể mở cửa hàng ở chỗ này? Nhất định là bị chị cầm đi nuôi trai bao. Cái con đàn bà lẳng lơ này, tôi đã sớm biết chị sẽ nuôi trai bao mà. Chị hãy tiết kiệm mà nhanh chóng đưa tiền cho tôi đi.
Gã đàn ông đầu trọc nhìn Triệu Nhã Chi với vẻ mặt xấu xa nói.
- Cậu… Cậu quá vô sỉ.
Triệu Nhã Chi cuối cùng cũng không nhịn được nữa, tức đến run cả người, liền đứng lên, tát vào mặt gã đàn ông đầu trọc. Nhưng hắn phản ứng rất nhanh, lập tức chộp được bàn tay của Triệu Nhã Chi.
- Hừ. Lại còn dám đánh tôi, muốn chết à? Không ngờ chị đã ba mươi tuổi rồi mà vẫn còn xinh đẹp đến thế. Nếu không muốn trả tiền, vậy trước tiên hãy cho tôi sung sướng đã.
Gã đàn ông mê mẩn nhìn vào bộ ngực của Triệu Nhã Chi, rồi đẩy ngã cô xuống ghế sofa, sau đó lập tức nhào tới.
- Dừng tay!
Tần Thiên quát lớn một tiếng, đẩy cửa ra, lao thẳng vào bên trong, khiến hai người giật mình kêu lên một tiếng. Gã đàn ông đầu trọc còn chưa kịp định thần, còn chưa biết là ai, liền bị Tần Thiên một cú đá vào mặt, ngã lăn ra đất.
- Sao rồi, dì Triệu không sao chứ?
Tần Thiên đỡ Triệu Nhã Chi hỏi.
- Không có chuyện gì. Tiểu Thiên, sao cậu lại về rồi?
Triệu Nhã Chi vừa bối rối vừa chỉnh lại quần áo, vừa hỏi.
- Thằng nhóc, mày là ai? Dám đánh tao, muốn chết à?
Gã đàn ông đầu trọc đứng dậy, vừa che cái mũi đang chảy máu ròng ròng vừa chỉ Tần Thiên tức giận hét ầm lên.
- Tôi là hàng xóm của dì Triệu. Ông dám sỉ nhục dì ấy, tất nhiên tôi phải đánh ông.
Tần Thiên nhìn gã đàn ông đầu trọc, lạnh lùng nói.
- Hừ. Hàng xóm? Ai mà tin mày được, hàng xóm mà lại đúng lúc này chạy vào. À, đây có phải là tên trai bao chị nuôi phải không? Quả nhiên đúng như tôi đoán. Nhiều năm như vậy, hèn chi không có tiền đưa cho tôi, đã mang đi nuôi trai bao rồi.
Gã đàn ông chỉ vào Triệu Nhã Chi mà nói
- Cậu ta là hàng xóm của tôi, không phải là trai bao.
Triệu Nhã Chi tức giận nhìn gã đàn ông nói.
- Miệng ông tốt nhất nên sạch sẽ một chút đi.
Tần Thiên lạnh lùng nhìn gã đàn ông mà nói.
- Hừ. Nếu mày biết sợ thì đừng làm, đã làm rồi thì đừng sợ người ta biết. Làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ, nằm mơ đi.
Gã đàn ông đầu trọc nổi giận chỉ vào Triệu Nhã Chi mà mắng.
- Dám so sánh ti tiện như vậy, tao giết mày!
Tần Thiên nhất thời giận dữ, lập tức muốn đánh gã đàn ông này nhưng lại bị Triệu Nhã Chi kéo lại.
- Bình tĩnh tiểu Thiên, người như thế không đáng để cậu ra tay. Triệu Nhã Chi kéo Tần Thiên lại, ngăn hắn đánh bị thương gã đàn ông đầu trọc. Đến lúc đó lại rước phiền phức.