Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 76: Một trận đòn nhớ đời
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Hừ. Thế nào, bị tao nói trúng rồi phải không? Tao biết ngay mà, loại gái điếm như mày chắc chắn làm mấy chuyện không muốn người khác biết. Hãy biết điều một chút mà đưa tao một trăm vạn, nếu không khi tao về nói với ba mẹ mày ở ngoài nuôi tiểu bạch kiểm, xem bọn họ xử lý mày thế nào.
Người đàn ông đầu trọc nhìn Triệu Nhã Chi đắc ý nói.
- Là tôi nể tình anh trai của cậu, nếu không đã báo cảnh sát bắt cậu rồi. Hừ, một trăm vạn, cậu nằm mơ đi. Mà nếu tôi có, cũng không đời nào cho cái tên vô lại như cậu. Cậu hãy nhanh chóng rời đi, tôi không muốn nhìn mặt cậu nữa.
Triệu Nhã Chi nhìn hắn với vẻ mặt khó chịu. Nếu hắn không phải em ruột của người chồng đã khuất thì đã sớm báo cảnh sát rồi.
- Làm sao thế? Muốn nhanh chóng cùng thằng nhóc này ân ái à? Thấy tao ở đây gai mắt phải không? Tao cho mày biết, nếu hôm nay mày không đưa tiền cho tao, tao sẽ không rời đi đâu. Nếu mày có khả năng thì ân ái ngay tại chỗ tao xem. Bản thân tao muốn nhìn lúc mày rên rỉ trông ra sao.
Nam tử ngồi trên ghế salon, nhìn Triệu Nhã Chi nói.
- Hừ. Vô lại, lúc nãy tao đã tha cho mày rồi. Cái tên khốn này đúng là muốn tìm chết.
Tần Thiên cả giận nói. Tên khốn này nói càng ngày càng khó nghe, hắn đã sớm không nhịn được nữa rồi. Tần Thiên trực tiếp lao tới, nắm lấy cổ áo tên kia, tay giơ cao.
- Tiểu Thiên, đừng mà.
Triệu Nhã Chi vội vàng giữ tay Tần Thiên lại, không để hắn đấm xuống.
- Dì Triệu, dì không thể nhân nhượng hắn như vậy. Tên này không dạy dỗ một trận thì chẳng nên người.
Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi nói.
- Quên đi. Tiểu Thiên à, đã nhịn nhiều năm rồi, thêm lần này nữa cũng chẳng sao.
Triệu Nhã Chi kéo tay của Tần Thiên xuống, nói rất là bất đắc dĩ, rồi âm thầm thở dài một tiếng.
- Lần này bỏ qua cho mày, cút ngay khỏi mắt tao, không thì tao sẽ giết chết mày ngay lập tức.
Tần Thiên nhìn người đàn ông đầu trọc lạnh lùng nói.
- Hừ. Thằng nhóc, được đàn bà bao nuôi, mày còn dám động thủ sao? Hay là mày hết lý lẽ, mới vội vàng động thủ?
Tên đàn ông đầu trọc không sợ hãi nhìn Tần Thiên, không tin hắn dám đánh mình.
- Rất tốt, Dì Triệu, dì cũng thấy rồi đấy, người như vậy mà không đánh thì thật có lỗi với cả đảng, quốc gia và nhân dân. Dì đừng cản tôi, vì hắn lần này dám nói tôi không phải đàn ông.
Tần Thiên quay đầu lại nhìn Triệu Nhã Chi. Nàng liếc nhìn Tần Thiên, cũng không nói gì, trực tiếp quay mặt đi.
- Làm sao thế? Nhóc con, mày dám đánh tao không? Thử một chút đi, không dám đánh thì mày không phải là đàn ông rồi. Tới nào, thử một chút đi.
Hắn rất ngạo mạn nhìn Tần Thiên nói. Tần Thiên nhất thời cười cười, đã gặp qua nhiều loại người rồi, mà loại tự tìm chết như thế này là lần đầu tiên.
- Rất tốt, mày đến lúc này vẫn còn mạnh miệng như vậy, tao rất là khâm phục. Hiện tại cho mày một cơ hội, lập tức xin lỗi dì Triệu. Hơn nữa, thề sẽ không bao giờ quấy rầy nữa, tao sẽ thả cho mày rời đi. Nếu không thì tao sẽ cho mày biết tay tao.
Tần Thiên đột nhiên nhìn hắn kia, cười nói. Nhưng trong nụ cười tràn ngập sự lạnh lẽo. Người đàn ông kia sởn gai ốc nhưng hắn vẫn không tin là Tần Thiên dám đánh hắn.
- Muốn tao xin lỗi à? Mày nằm mơ à. Còn thằng nhóc con như mày, có khả năng thì tới đây đánh tao. Mà tốt nhất là đánh chết tao đi, nếu không mày đừng hòng thoát khỏi tao.
Hắn nhìn Tần Thiên nói.
- Tốt, mày đã muốn chết, tao liền cho mày được như ý.
Tần Thiên nhìn nam tử cười lạnh lùng nói. Sau đó, một cái tát hung hăng giáng xuống hắn, trực tiếp khiến cả người hắn ngã té xuống đất. Trong khoảnh khắc đó, răng môi dập nát, máu tươi bắn tung tóe.
- Aaaa, mày lại dám đánh tao?
Hắn ôm mặt, đau đớn la hét, miệng đầy máu.
- Chính mày bảo tao đánh cơ mà. Tao mà không đánh mày thì là ngu ngốc. À mà chưa xong đâu.
Tần Thiên nhìn hắn, lại một lần nữa túm lấy tay hắn, xoay người tát mạnh vào mặt hắn.
- Bốp…
- Aaaa.
Một tiếng bốp vang lên rõ rệt, hắn kêu thảm một tiếng, lại thêm một vài cái răng văng ra. Máu từ miệng, mũi trào ra khắp mặt, ngã vật xuống đất, đau đến thấu xương.
- Hừ. Vẫn chưa hết đâu.
Tần Thiên nhìn nam tử, lại mạnh mẽ túm lấy hắn, đấm một cú vào bụng. Nam tử cuộn tròn như con tôm trên mặt đất, rên rỉ thảm thiết không ngừng.
- Tiểu Thiên, mau dừng lại, nếu không sẽ đánh chết hắn mất, lại dính dáng đến cảnh sát thì phiền phức lắm. Chẳng đáng đâu.
Triệu Nhã Chi kéo Tần Thiên đang còn hăng hái muốn đánh tiếp. Nếu không thì Tần Thiên sẽ đánh chết tên kia mất thì không hay.
- Không có chuyện gì đâu, hắn sẽ không chết.
Tần Thiên dừng lại, để Triệu Nhã Chi lùi ra. Sau đó lại dựng tên đàn ông kia dậy, nhìn hắn nói:
- Hiện giờ mày nói xin lỗi vẫn còn kịp đấy. Lập tức quỳ xuống xin lỗi, thề sẽ không bao giờ đến đây quấy rầy dì Triệu nữa. Nếu không tao sẽ cho mày không nhìn thấy mặt trời ngày mai.
- Mày…. Đừng có hung hăng…. Nhóc con…. Nhóc con…
Hắn khó khăn lắm mới nặn ra được mấy câu nói.
- Rất tốt, xem ra mày chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Tao liền cho mày thấy quan tài là gì.
Tần Thiên giận dữ nói, thô bạo nắm lấy chân của hắn, trực tiếp kéo hắn ra ban công. Tần Thiên trực tiếp treo hắn lơ lửng ngoài lan can.
- A.
Người đàn ông lập tức hoảng sợ kêu lớn.
- Tiểu Thiên. Đừng mà.
Triệu Nhã Chi lập tức hoảng sợ kêu lên, vội vàng chạy tới ngăn cản Tần Thiên đang muốn ném hắn xuống. Nơi này chính là tầng 6 đó.
Nhưng Tần Thiên không ném hắn xuống ngay lập tức, mà chỉ nắm một chân của hắn, treo lơ lửng giữa không trung. Hắn sợ đến mức tè cả ra quần.
- Sao? Vẫn chưa chịu xin lỗi sao?
Tần Thiên nhìn hắn nói.
- Mày… Mày mau…. Mau kéo tao lên.
Tên đàn ông hoảng sợ kêu lớn, mồ hôi lạnh túa ra khắp người.
- Mày chết đến nơi rồi mà còn hỗn láo với tao à. Nếu mày không xin lỗi vậy thì chết đi.
Tần Thiên lạnh lùng nói, giả vờ buông tay.
- A. Đừng mà, tôi nói, tôi nói xin lỗi.
Dưới áp lực của Tần Thiên, hắn cực kỳ muốn la lớn. Triệu Nhã Chi ở bên cạnh đã yên tâm phần nào, thấy Tần Thiên chỉ muốn hù dọa tên kia một chút thôi, không có buông tay ra thật.
- Hừ. Vậy thì lập tức nói xin lỗi mau.
Tần Thiên lạnh lùng bảo, một tay nắm lấy nam tử kéo lên rồi ném mạnh xuống đất.
- Nhanh lên một chút, mau quỳ xuống nói xin lỗi.
Tần Thiên đá một cú vào người hắn. Hắn vội vàng quỳ trước mặt Triệu Nhã Chi, miệng thì liên tục nói xin lỗi. Sau đó lại dập đầu Tần Thiên bốn, năm cái, tỏ vẻ không dám nữa đâu.
- Hừ. Đồ cặn bã, cút ngay lập tức khỏi đây.
Tần Thiên lạnh lùng nhìn hắn mà nói. Hắn vội vàng lăn lộn rồi chạy xuống lầu, tựa như bị Tần Thiên dọa vỡ mật rồi.
- Tiểu Thiên, cậu làm tôi sợ muốn chết, thật là quá mạo hiểm.
Triệu Nhã Chi tuy mắng Tần Thiên, nhưng trong ánh mắt thì đầy sự quan tâm.
- Dì Triệu, đối phó với loại vô lại như thế này thì phải làm vậy. Nếu không thì hắn mới không chừa.
Tần Thiên nói.
- Hừ. Lần sau không được như vậy, nguy hiểm quá, lỡ có chuyện gì xảy ra thì sao bây giờ?
Triệu Nhã Chi ra vẻ tức giận nhìn Tần Thiên nói.
- Sẽ không đâu, chẳng phải tôi vẫn ổn đó sao? Nhưng tôi là tôi không đành lòng nhìn dì Triệu chịu ấm ức.
Tần Thiên say đắm nhìn Triệu Nhã Chi, ôm nàng vào lòng, tay hắn lập tức hướng về phía ngực nàng. Triệu Nhã Chi nhất thời kêu lên một tiếng kinh hãi, mặt đỏ bừng …