Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 84: Em định báo đáp tôi thế nào?
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Thân phận? Anh nói vậy là có ý gì?
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên đầy khó hiểu, không biết hắn đang nói gì.
- Đừng giả vờ không hiểu. Thân phận thật của cô là gì?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi nói. Rõ ràng, hắn cho rằng Lý Phỉ Nhi đang giả vờ không biết.
- Giả vờ không hiểu cái gì chứ? Tên lưu manh đáng ghét, rốt cuộc anh đang nói gì vậy? Thân phận thật của tôi là gì? Tôi chính là Lý Phỉ Nhi, chẳng lẽ lại là Nhi Phỉ Lý sao?
Lý Phỉ Nhi tức giận nói. Nếu không phải hôm nay Tần Thiên liều mạng cứu nàng, với tính tình của nàng, chắc chắn nàng đã sớm mắng cho một trận rồi.
- Hừ! Cô đừng giả vờ không biết. Chiều nay có nhiều người đến giết cô như vậy, trong đó còn có cả dị năng giả. Cô thử nói xem, nếu cô chỉ đơn giản là một cảnh sát thực tập nhỏ bé, làm sao có thể khiến những nhân vật lợi hại như thế đến giết cô? Thân phận của cô chắc chắn không hề đơn giản, mau thành thật khai báo đi.
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi cười lạnh nói.
- Tôi làm sao biết được bọn họ vì sao muốn giết tôi chứ? Anh nói cái gì mà dị năng giả, đó là cái gì? Tôi làm sao biết được, thân phận của tôi đơn giản như vậy, không tin thì anh cứ việc đi mà điều tra.
Lý Phỉ Nhi tức giận nói, gần như sắp bùng nổ đến nơi.
Tần Thiên nhìn dáng vẻ của nàng, nhất thời có chút nghi ngờ, chẳng lẽ mình đã đoán sai? Lý Phỉ Nhi không phải là hậu duệ của một đại quan sao? Nhưng tại sao lại phải phái dị năng giả đến truy sát nàng? Chuyện này thật sự không hợp lẽ thường. Giết một người bình thường mà phải dùng đến dị năng giả sao? Không đúng, nàng nhất định đang giấu giếm, không muốn cho mình biết, Tần Thiên thầm nghĩ.
- Thật sao? Cô không nói dối chứ?
Tần Thiên vẫn không tin Lý Phỉ Nhi.
- Thật mà. Tôi lừa anh làm gì? Tôi lừa anh thì có ích lợi gì sao?
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên, bất đắc dĩ nói. Hôm nay bị ám sát nàng cũng rất bực bội, tự nhiên lại bị người truy sát, dường như mình cũng chẳng đắc tội với ai cả. Hơn nữa, điều khiến Lý Phỉ Nhi vô cùng khó hiểu chính là, cục trưởng lại tìm đến nàng, rất khách khí hỏi thăm sức khỏe, có bị thương không, rồi hỏi han công việc ra sao, thể hiện sự quan tâm đặc biệt, điều này càng làm nàng thêm nghi hoặc.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.
2.
3.
4.
=====================================
Tần Thiên cuối cùng vẫn chưa hoàn toàn tin Lý Phỉ Nhi. Mặc dù Lý Phỉ Nhi không hề tỏ vẻ nói dối, nhưng chuyện xảy ra hôm nay khiến hắn không thể không nghi ngờ. Tuy nhiên, nhìn dáng vẻ Lý Phỉ Nhi lúc này, có hỏi thêm cũng chẳng được gì. Tần Thiên đành bỏ qua, thầm cảnh báo bản thân, sau này phải cẩn thận hơn một chút, đừng để bị ăn dao vào đầu.
- Thôi được rồi, tôi tin cô.
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi nói.
- Hừ! Tên lưu manh đáng ghét. Tay anh thế nào rồi, đưa tôi xem nào.
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên tức giận nói, nhưng trong đôi mắt lại lộ rõ vẻ lo lắng sâu sắc. Dù sao đi nữa, hôm nay Tần Thiên đã liều mạng cứu nàng, khiến ấn tượng của nàng về hắn thay đổi rất nhiều.
- Đừng động đậy. Cô vụng về như vậy, lỡ chạm vào lại bị thương thêm thì sao?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi muốn xem tay của mình, vội vàng lùi về.
- Hừ, không cho xem thì thôi vậy.
Lý Phỉ Nhi bĩu môi nói, rồi nói tiếp:
- Chuyện hôm nay cảm ơn anh nhiều nhé... tôi sẽ báo đáp anh.
- Cái gì? Cảm ơn tôi sao? Ha ha. Thật không ngờ, một người đàn bà chua ngoa như cô cũng biết cảm ơn người khác đấy.
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi đầy vẻ ngạc nhiên mà nói.
- Hừ! Anh mà dám gọi tôi là người đàn bà chua ngoa thêm lần nữa là lão nương đây sẽ làm thịt anh đấy.
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên đầy vẻ bưu hãn nói.
- Được rồi, không gọi nữa. Cô định báo đáp tôi thế nào đây? Cô nợ tôi một mạng, định lấy thân báo đáp sao?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi đầy vẻ mê đắm nói, hai mắt lướt qua trước ngực nàng. Lý Phỉ Nhi lập tức nhanh chóng lấy tay che kín phần ngực đầy đặn, căng tròn của mình.
- Không được nhìn!
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên cả giận nói.
- Nhìn một chút cũng không cho, còn nói là sẽ báo đáp tôi. Cô đúng là đồ lừa đảo, luôn khiến người khác thất vọng. Cô đi ra ngoài đi.
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi vẻ mặt thất vọng mà nói.
- Tôi... Tôi lừa đảo chỗ nào chứ? Tôi đã nói sẽ báo đáp anh thì chắc chắn sẽ báo đáp, nhưng không phải là lấy thân báo đáp. Trừ điều kiện này ra... Anh có thể đưa ra điều kiện khác.
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên, sắc mặt có chút đỏ bừng, lời nói cũng trở nên hơi căng thẳng. Không biết tại sao, có lẽ là hơi thở "sắc lang" của Tần Thiên quá mạnh, khiến nàng sợ hãi.
- Ai, được rồi được rồi, cô đi ra ngoài đi, đồ lừa đảo lớn. Cứ coi như tôi chưa từng cứu cô là được rồi.
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi phất tay một cái, không nhịn được lắc đầu than thở.
- Tên lưu manh đáng ghét, tôi đã nói sẽ báo đáp thì sẽ báo đáp, sao lại là lừa đảo chứ? Anh nói đi, anh muốn báo đáp thế nào, trừ việc lấy thân báo đáp ra, tôi đều đồng ý hết.
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên cả giận nói.
- Cô chắc chắn chứ?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi không tin hỏi.
- Dĩ nhiên là chắc chắn rồi, lão nương đây nói lời giữ lời. Anh nói đi, muốn báo đáp thế nào?
Lý Phỉ Nhi hào sảng vỗ ngực nói, nhất thời một trận rung động dập dờn truyền đến. Hai mắt Tần Thiên sáng rực, đau lòng muốn chết, lực mạnh như vậy, lỡ vỗ hỏng thì sao?
- Vậy được rồi, tôi muốn cô cho tôi sờ một chút.
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi cười dâm đãng nói.
- Hả...
Lý Phỉ Nhi nhất thời kinh hãi, vội vàng ôm chặt ngực, liên tục lùi về phía sau, thân thể tựa vào tường. Khuôn mặt nàng đỏ bừng, vô cùng căng thẳng nhìn Tần Thiên.
- Sao vậy? Cô muốn đổi ý à?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi nói.
- Tôi... Tôi chưa nói muốn đổi ý, chẳng qua là... chẳng qua là...
- Ai, được rồi được rồi, tôi biết ngay là cô lừa đảo mà, cô đi ra ngoài đi.
Tần Thiên cắt đứt lời Lý Phỉ Nhi, lần nữa thất vọng mà nói.
- Ai... Ai nói tôi đổi ý chứ... Tôi... Tôi chỉ là đang suy nghĩ, đang suy nghĩ một chút thôi mà.
Lý Phỉ Nhi ngượng ngùng nói, lộ rõ vẻ vô cùng căng thẳng. Tần Thiên lại muốn sờ ngực nàng, đúng là quá vô sỉ rồi. Nhưng mà hắn vừa cứu mình, hơn nữa mình cũng đã đồng ý, không muốn đổi ý. Trong lúc nhất thời Lý Phỉ Nhi không biết phải làm sao cho phải, vô cùng mâu thuẫn.
- Cô định suy nghĩ đến mấy năm nữa?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi nói.
- Tôi... Tôi... Được rồi, cho anh sờ, tôi sẽ cho anh sờ, nhưng nói trước nhé, chỉ được sờ một chút thôi.
Lý Phỉ Nhi hạ quyết tâm. Lời này vừa thốt ra, sắc mặt nàng trong nháy mắt đỏ bừng, tim đập thình thịch. Ánh mắt Tần Thiên càng thêm sáng rực, không ngờ dùng phép khích tướng hay như vậy mà Lý Phỉ Nhi lại đồng ý, lập tức hai tay hắn nóng lòng muốn thử.
- Tôi làm luôn đây.
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi đầy vẻ háo hức, giơ tay, duỗi hai "móng vuốt lang sói" hướng tới bộ ngực nàng. Lý Phỉ Nhi căng thẳng hai tay nắm chặt quần áo, mặt đỏ như trái táo chín mọng.
- Anh... Anh tới đi, tôi đã chuẩn bị xong.
Lý Phỉ Nhi hạ quyết tâm nói, thả lỏng phần ngực phía trước, nhắm mắt lại không dám nhìn.
Tần Thiên thấy Lý Phỉ Nhi "mở cửa" như vậy, ngược lại cảm thấy có chút áy náy. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng nếu không làm thì quả thực có lỗi với đôi tay của mình. Khi hai tay chạm vào bộ ngực Lý Phỉ Nhi, một cảm giác đầy đặn, mềm mại truyền đến, khiến tim hắn đập nhanh hơn.
- Ư...
Lý Phỉ Nhi bị Tần Thiên sờ như vậy, nhất thời không nhịn được khẽ rên lên, thân thể không khỏi run rẩy, hai mắt nhắm nghiền, không dám nhìn.
Tần Thiên nếm được mật ngọt, nhất thời quên hết trời đất, hai tay nắm lấy bộ ngực căng tròn xoa nắn.
- Ư... A....
Lý Phỉ Nhi không nhịn được khẽ rên, thân hình không ngừng run rẩy, vô cùng căng thẳng.
- Được rồi, không cho phép anh sờ nữa đâu.
Lý Phỉ Nhi mở mắt đẩy Tần Thiên đang hưởng thụ ra, xấu hổ đỏ bừng mặt, mở cửa nhanh chóng chạy ra ngoài. Tần Thiên nhất thời cảm thấy trống rỗng, hụt hẫng.
- Tần Thiên ca ca, ngực tỷ Phỉ Nhi có phải rất mềm không?
Đột nhiên tiếng Triệu Tiểu Nhã vang lên, nhất thời dọa Tần Thiên giật mình kêu to một tiếng. Quay đầu nhìn lại, Triệu Tiểu Nhã đang đứng ngay trước mặt hắn, vẻ mặt vô cùng tức giận nhìn hắn.