Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 83: Em là ai?
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khụ khụ, Tiểu Nhã, mau xuống, bị người khác thấy sẽ không tốt.
Tần Thiên ngượng ngùng nhìn Triệu Tiểu Nhã, muốn đặt nàng xuống. Thế nhưng, đôi chân nhỏ của tiểu nha đầu này lại kẹp chặt lấy hắn, hơn nữa nàng đang mặc váy mỏng, phần thân dưới dán sát vào 'đại sát khí' của hắn, khiến Tần Thiên đã có chút phản ứng.
Hì hì, Tần Thiên ca ca, anh sợ cái gì chứ? Có ai nhìn thấy đâu. Hơn nữa, em cũng đã là người của anh rồi, anh còn sợ gì?
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên với vẻ mặt ngượng nghịu, cái mông cô bé không khỏi nhích nhẹ, cọ xát vào 'đại sát khí' của hắn, lập tức khiến nó ngóc đầu lên, chống vào cặp mông của Triệu Tiểu Nhã.
A! Tần Thiên ca ca, anh thật hư hỏng nha.
Triệu Tiểu Nhã mặt đỏ bừng nhìn Tần Thiên, cái miệng nhỏ nhắn khẽ chu lên, vẻ mặt làm duyên làm dáng, trông cực kỳ quyến rũ, khiến Tần Thiên lại thêm một phen kích động.
"Không được, không được, tiếp tục như vậy ta không kiềm chế được rồi."
Tần Thiên thầm nghĩ, nhưng mà hắn đã... Mẹ nó chứ, sao có thể mẹ con cũng ăn chứ. Tội lỗi quá, A Di Đà Phật phù hộ con!
Mau xuống đi, Tiểu Nhã, em như vậy là hại chết người đó.
Tần Thiên nghiêm túc nhìn Triệu Tiểu Nhã nói. Một tay hắn tách chân nàng ra, nhấc bổng cả người nàng lên, đặt xuống ghế sô pha, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hì hì, Tần Thiên ca ca, anh sợ cái gì? Anh có phải rất là khó chịu hay không? Có muốn tiểu Nhã giúp anh một chút hay không?
Triệu Tiểu Nhã cười híp mắt nhìn Tần Thiên nói, đưa tay chỉ vào 'đại sát khí' đang chào cờ của hắn.
Tần Thiên vừa nhìn thấy, sắc mặt lập tức thay đổi, vội vàng che lại.
Tiểu Nhã, em ngồi đó, anh đi lấy đồ uống.
Tần Thiên vội vàng nói rồi nhanh chóng chạy xuống bếp. Tiểu nha đầu này trêu chọc hắn quá đáng, cứ thế này thì không xong rồi.
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên rời đi, không khỏi khúc khích cười.
Tần Thiên vào bếp, cố gắng bình tĩnh lại, ép 'đại sát khí' đang kích động xuống. Sau đó, hắn mở tủ lạnh, lấy hai chai nước ngọt đi ra ngoài.
Này, cho em.
Tần Thiên mở một chai đưa cho Triệu Tiểu Nhã, hắn cũng cầm một chai tu một ngụm.
Tần Thiên ca ca, cánh tay của anh có chuyện gì vậy, sao phải quấn băng gạc a? Trên quần áo còn có máu nữa.
Triệu Tiểu Nhã đột nhiên kêu lên, lập tức nhảy dựng từ ghế lên, nắm lấy cánh tay bị thương của Tần Thiên mà nhìn, vẻ mặt đầy lo lắng. Vừa nãy nàng cố ý trêu chọc Tần Thiên nên không để ý, giờ mới phát hiện.
Bị Triệu Tiểu Nhã nói vậy, Tần Thiên lúc này mới nhớ ra, vừa rồi hắn quên không thay quần áo.
A... Cái này sao, anh mới vừa rồi không cẩn thận bị thương, không có chuyện gì. Mấy vết thương ngoài da, không có gì đáng ngại.
Tần Thiên gỡ tay Triệu Tiểu Nhã ra, thản nhiên nói, tránh cho nàng lo lắng.
Thật sao? Tần Thiên ca ca, anh cũng không nên gạt em đó, tùy ý bị thương làm sao có thể để lại nhiều máu như vậy. Có phải anh đi đánh nhau với người khác không? Anh vừa mới xuất viện tại sao lại đi đánh nhau?
Triệu Tiểu Nhã không tin nhìn Tần Thiên nói, trong mắt đầy vẻ lo lắng.
Làm sao có thể, anh là học sinh giỏi, không biết đi đánh nhau. Đúng rồi, tiểu Nhã à, hôm nay em tan học sớm như vậy, không phải trốn học đấy chứ?
Tần Thiên vội vàng đánh trống lảng, tránh để nàng tiếp tục truy hỏi.
Nga, hôm nay là thứ sáu, buổi chiều chỉ học có một tiết. Tần Thiên ca ca, ngày mai là cuối tuần, anh dẫn em đi chơi có được hay không?
Triệu Tiểu Nhã cười híp mắt nhìn Tần Thiên nói.
Ngày mai hả? Anh không biết có thời gian hay không nữa.
Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã nói. Thật ra hắn vốn chẳng có việc gì phải làm cả, chủ yếu là sợ Triệu Tiểu Nhã trêu chọc mình, súng cứ giương lên mà không được bắn thì còn khổ hơn chết.
Tần Thiên ca ca, tiểu Nhã thật vất vả mới được nghỉ một lần, anh không muốn bồi tiểu Nhã sao?
Triệu Tiểu Nhã nghe Tần Thiên nói vậy, lập tức bày ra vẻ mặt đáng thương nhìn hắn. Thấy bộ dạng này thì bất kỳ nam nhân nào cũng không đành lòng từ chối.
Thôi, được rồi, anh cố gắng chút vậy.
Tần Thiên đầu đầy vạch đen nói. Tiểu nha đầu này đúng là diễn xuất quá đỉnh.
Tốt quá, Tần Thiên ca ca, em biết ngay anh tốt nhất mà.
Triệu Tiểu Nhã lập tức mừng rỡ, ôm cánh tay Tần Thiên vui vẻ nhảy cẫng lên, hai bầu ngực nhô ra ép vào tay hắn, khiến Tần Thiên vô cùng lúng túng.
Này, tiểu Nhã, em có thể buông cánh tay anh ra không?
Tần Thiên lúng túng nhìn Triệu Tiểu Nhã nói.
Hì hì, Tần Thiên ca ca, đàn ông các anh không phải đều thích bộ ngực bé gái sao? Tiểu Nhã cho anh chiếm tiện nghi, anh lại không muốn, chẳng lẽ anh chê tiểu Nhã quá nhỏ sao.
Triệu Tiểu Nhã đỏ mặt nhìn Tần Thiên nói.
Ách... Không đúng không đúng, anh không có.
Tần Thiên vội vàng thanh minh.
Hi hi, nếu không… Tần Thiên ca ca, tiểu Nhã cởi ra cho anh nhìn xem có được hay không? Dù sao hiện tại không có ai, Tiểu Nhã cũng là người của anh rồi, không có việc gì đâu.
Triệu Tiểu Nhã ngượng ngùng nhìn Tần Thiên nói, vừa dứt lời đã buông tay ra làm bộ cởi áo.
Đừng, đừng cởi.
Tần Thiên vội vàng nói, một tay ngăn hành động của Triệu Tiểu Nhã lại. Tiểu nha đầu này đúng là quá bạo dạn, sao cứ luôn quyến rũ hắn thế này...
Hì hì, Tần Thiên ca ca, anh là sợ ở đây sẽ bị người phát hiện sao? Vậy chúng ta đi vào phòng anh nhé?
Triệu Tiểu Nhã ôm lấy cánh tay Tần Thiên nói.
Cờ-rắc!
Triệu Tiểu Nhã vừa dứt lời. Đúng lúc này, tiếng mở cửa vang lên, Tần Thiên vội vàng rút tay khỏi Triệu Tiểu Nhã, ngồi ngay ngắn xuống ghế sô pha, cầm lấy đồ uống tu một ngụm, giả bộ nghiêm túc đoan trang.
Hắc hắc, Tần Thiên ca ca, anh sợ cái gì?
Triệu Tiểu Nhã ngồi xuống, ghé sát tai Tần Thiên khẽ nói. Nàng còn thổi một hơi vào tai hắn, khiến Tần Thiên giật mình.
Các người đang làm gì đó?
Cửa mở ra, Lý Phỉ Nhi bước vào, thấy hai người trên ghế liền hỏi.
Chị Phỉ Nhi, chị đã về.
Triệu Tiểu Nhã cười nói với Lý Phỉ Nhi.
Ừ, Tiểu Nhã, sao em tan học sớm như vậy?
Lý Phỉ Nhi đáp lời, rồi hỏi lại.
Hì hì, hôm nay là thứ sáu, buổi chiều em chỉ học có một tiết.
Triệu Tiểu Nhã nói.
Khụ khụ... Này... cô theo tôi đi vào một chút, tôi có chuyện muốn nói với cô. Tiểu Nhã em ngồi chờ ở đây.
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi nói, rồi dặn dò Triệu Tiểu Nhã một tiếng, sau đó đi vào phòng. Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên gật đầu, không còn trợn mắt trắng dã như mọi ngày khi thấy hắn, thay vào đó là một vẻ mặt phức tạp.
Triệu Tiểu Nhã nhìn hai người thần thần bí bí đi vào phòng, rất tò mò, liền lén lút đi theo phía sau.
Nói đi, cô rốt cuộc là ai, thân phận gì?
Vào phòng, Tần Thiên khóa chặt cửa, nhìn Lý Phỉ Nhi hỏi.