95. Chương 95: Dẫn hai mỹ nhân đi chơi

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 95: Dẫn hai mỹ nhân đi chơi

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau buổi vận động sáng sớm, hai người sau đó mới tách ra.
Tần Thiên trở về nhà, còn Lâm Hiểu Di thì đi đến bệnh viện thăm mẹ nàng.
Tần Thiên về đến nhà cũng đã hơn tám giờ. Tiêu Du và Lý Phỉ Nhi đều đã đi làm, trong nhà chỉ còn Sở Tương Tương đang đi ra, vẻ mặt ngái ngủ, trên người chỉ khoác độc một chiếc áo ngủ. Đôi gò bồng đảo căng tròn, hai nhũ hoa nhỏ nhắn nhô lên, khiến Tần Thiên không khỏi xao xuyến.
“Tần Thiên, sao tối qua anh không về nhà?”
Sở Tương Tương liền hỏi nhưng không thấy Tần Thiên trả lời. Nhìn lại thì thấy Tần Thiên đang nhìn chằm chằm vào bộ ngực mình, mà hôm nay nàng lại không mặc áo lót, đôi gò bồng đảo như muốn bung ra. Sở Tương Tương sắc mặt đỏ ửng.
“A! Không được nhìn!”
Sở Tương Tương hét lên một tiếng rồi vội vàng che ngực xoay người chạy vào phòng. Đôi gò bồng đảo rung lên dữ dội khiến Tần Thiên nuốt nước bọt ừng ực.
“Chà chà, thật lớn quá, không biết chạm vào sẽ thế nào nhỉ!”
Tần Thiên nghĩ thầm một cách đen tối, sau đó xoay người trở về phòng, chuẩn bị tắm rửa, thay quần áo.
“Anh Tần Thiên, anh đã về!”
Vừa mở cửa phòng, Tần Thiên liền nhìn thấy Triệu Tiểu Nhã chỉ mặc đồ lót nằm trên giường hắn. Triệu Tiểu Nhã thấy Tần Thiên về lập tức hưng phấn nhảy bật dậy, lao về phía Tần Thiên, đôi chân kẹp chặt lấy hắn, hai tay ôm cổ, cái miệng nhỏ nhắn chu ra định hôn.
“Đừng!”
Tần Thiên vội đưa tay ngăn lại, tiện tay đóng luôn cửa, thầm nghĩ: Nếu để Tương Tương nhìn thấy thì thảm rồi!
“Sao vậy anh Tần Thiên, anh không thích Tiểu Nhã sao? Có phải tại Tiểu Nhã không có bộ ngực lớn như chị Phỉ Nhi không? Em nghe nói ngực nữ sinh được nam sinh sờ nhiều sẽ trở nên lớn hơn đó, anh giúp em sờ nha, sau này sẽ lớn như anh muốn.”
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên bĩu môi nói.
....
Tần Thiên vừa nghe xong lập tức im lặng, suýt chút nữa ngất xỉu, không biết cô nhóc này nghe được mấy chuyện này ở đâu ra nữa.
“Nhanh, Tiểu Nhã, em xuống đi, anh thay quần áo rồi tắm rửa đã.”
Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã nói.
“Không, trừ khi anh hôn em, sờ ngực em, em mới xuống. Nếu không em không xuống, không cho anh đi tắm.”
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên đe dọa, vẻ mặt lại vô cùng đáng yêu. Tần Thiên hoàn toàn bó tay trước cô bé.
“Được rồi.”
Tần Thiên đành bất đắc dĩ nói, hôn Tiểu Nhã rồi nhẹ nhàng xoa ngực nàng. Tiểu Nhã sắc mặt đỏ ửng, liền buông Tần Thiên đi xuống.
Tần Thiên vội vàng tìm quần áo rồi chuồn lẹ ra ngoài, sợ Tiểu Nhã lại tiếp tục quấn lấy.
Tiểu nha đầu lớn mật này luôn làm hắn nhức đầu. Nếu ai nghe thấy vậy chắc muốn đòi mạng hắn rồi.
Vào phòng tắm Tần Thiên cởi bỏ quần áo rồi tắm rửa.
Tắm rửa xong, Tần Thiên từ trong phòng tắm bước ra liền gặp ngay Sở Tương Tương vừa thay quần áo xong đi ra. Thấy Tần Thiên, nàng lập tức đi tới nói:
“Tần Thiên, hôm nay là thứ bảy, anh dẫn em đi thăm thành phố nhé, anh đã hứa với em rồi mà.”
Sở Tương Tương vừa nói xong, Triệu Tiểu Nhã đã thay quần áo liền từ trong phòng đi ra. Nghe thấy vậy, nàng lập tức chạy tới ôm cổ Sở Tương Tương nói:
“Hay quá, anh Tần Thiên hôm qua cũng hứa mang em đi chơi rồi, ba chúng ta cùng đi nhé.”
“Được!”
Sở Tương Tương cao hứng nói. Tần Thiên nghe xong liền thở phào nhẹ nhõm, hắn còn sợ Triệu Tiểu Nhã không muốn đi cùng ấy chứ.
Lúc này, điện thoại Tần Thiên đổ chuông, là Hàn Thi Vũ gọi điện tới.
“Thi Vũ, có chuyện gì vậy?”
Tần Thiên hỏi.
“Ưm… Tần Thiên, hôm nay anh có rảnh không, đi dạo phố với em nhé.” Hàn Thi Vũ hỏi. Tần Thiên vừa nghe suýt chút nữa ngất xỉu, hôm nay là ngày gì mà mỹ nữ cứ lũ lượt kéo đến tìm hắn thế này.
“Ưm… chuyện ấy, hôm nay anh không rảnh, hay ngày mai anh đi cùng em có được không?”
Tần Thiên trả lời.
“Ồ… Được rồi.”
Hàn Thi Vũ thất vọng nói.
“Cứ như vậy nhé, mai anh điện lại cho em.”
Tần Thiên nói xong liền cúp điện thoại. Vừa quay người lại phát hiện Tiểu Nhã cùng Tương Tương đang nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, khiến Tần Thiên rợn cả tóc gáy.
“Em… các em muốn làm gì vậy, đừng có làm loạn nha! Anh rất thuần khiết đó.” Tần Thiên khẩn trương nhìn hai nàng, hai tay che trước ngực, khiến hai cô nàng suýt nữa thì ngất xỉu vì buồn cười.
“Thôi đi, anh Tần Thiên, bọn em sao dám làm vậy với anh chứ.”
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên nhẹ giọng nói.
“Cũng không biết được, dạo này anh rất được các cô gái để ý nha. Các em không được làm bậy đâu đấy, đương nhiên nếu các em dùng sức mạnh cưỡng bức anh cũng không dám chống cự đâu, nhưng nhớ nhẹ nhàng chút nha.”
Tần Thiên nhìn hai nàng ngượng ngùng nói.
“Anh đi chết đi!” Triệu Tiểu Nhã cùng Sở Tương Tương đồng thời kêu lên, mỗi người một bên nhéo mạnh vào hông Tần Thiên, khiến hắn kêu oai oái. Không biết có phải hai chị em này cùng học một thầy không mà ai cũng dùng chiêu này vậy.
“Anh Tần Thiên, thành thật khai báo đi, anh có hẹn hò với cô gái xinh đẹp kia không?”
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên hỏi.
“Đương nhiên là không, anh là nam nhi đại trượng phu, sao có thể thích đàn ông được? Thế nên anh dứt khoát từ chối hắn ta. Ai ngờ hắn lại gọi điện tỏ tình, anh đương nhiên là từ chối. Hắn ta còn dọa nhảy lầu tự tử, anh đành hẹn hắn ngày mai gặp mặt nói rõ ràng. Chậc, bản tính anh vốn lương thiện, muốn thay đổi cũng không được nữa rồi.” Tần Thiên nhìn Tiểu Nhã nói, màn biểu diễn của hắn tuyệt đối có thể giành giải Oscar rồi.
“Xì, em không tin đâu, anh mau thành thật trả lời đi.”
Triệu Tiểu Nhã không buông tha tiếp tục truy hỏi.
“Được rồi Tiểu Nhã, chúng ta mau chuẩn bị một chút rồi còn đi ra ngoài.”
Sở Tương Tương giúp Tần Thiên thoát nạn. Tần Thiên nhất thời cảm kích nhìn thoáng qua Sở Tương Tương rồi vội vàng chuồn về phòng khóa cửa lại.
...
Nửa giờ sau, ba người đều đã chuẩn bị xong, khoác lên mình những bộ quần áo xinh đẹp. Hai cô nàng một trái một phải khoác tay Tần Thiên bước ra ngoài, khiến bác bảo vệ nhìn thấy mà rớt cả quai hàm.
Mấy thanh niên ven đường nhìn thấy Tần Thiên được mỹ nữ vây quanh, nhất thời oán trách Phật Tổ bất công. Sao cùng là đàn ông mà lại chênh lệch lớn đến vậy chứ? Mình ngay cả con gái còn chưa từng chạm vào, hắn lại được ôm ấp hai bên, còn đâu là công bằng nữa chứ.