96. Chương 96: Dạy dỗ kẻ vô lại

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 96: Dạy dỗ kẻ vô lại

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Anh Tần Thiên, em thấy nhiều người đàn ông nhìn anh lắm đấy.
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên nói.
- Thật á? Chắc tại họ thấy anh đẹp trai quá nên ghen tị mà nhìn thôi.
Tần Thiên đắc ý nói.
- Không phải đâu anh, em thấy họ nhìn anh như muốn ăn thịt anh vậy.
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên nói.
- Để anh xem nào... Thật đúng là. Thôi được rồi, chúng ta gọi taxi đi?
Tần Thiên nói, ngay sau đó ba người đi tới ven đường.
Cũng không biết hôm nay là ngày gì mà nhìn tới nhìn lui trên đường cũng chẳng thấy chiếc taxi nào cả. Mãi mới có một chiếc taxi đi qua, nhưng tài xế thấy Tần Thiên đứng cạnh hai người đẹp lập tức hừ lạnh, rồi phóng đi mất.
- Mẹ kiếp, đồ hèn!
Tần Thiên tức giận mắng, hắn chưa từng gặp người nào đáng khinh bỉ như vậy, lại đi đố kỵ người ta có người đẹp bên cạnh.
- Ai, được rồi, anh Tần Thiên, chúng ta đi xe buýt nhé, có xe buýt đến rồi kìa.
Sở Tương Tương nói.
- Đành vậy, đi xe buýt cũng được.
Tần Thiên nói, dù sao cũng không có cách nào khác. Ngay sau đó ba người liền đi tới trạm xe buýt phía trước.
Đợi một lúc, xe đã tới, từ từ dừng lại. Đợi cửa xe mở ra mọi người liền nhanh chóng đi vào, ba người Tần Thiên cũng theo sát phía sau. Chuyến xe này cũng không đông người lắm, vừa hay trên xe vẫn còn một chỗ trống, Tần Thiên liền nhường Triệu Tiểu Nhã ngồi. Triệu Tiểu Nhã không muốn ngồi mà muốn đứng cùng Tần Thiên, nên nhường lại cho Sở Tương Tương. Sở Tương Tương thấy phía sau Tần Thiên có một cụ bà chừng bảy mươi tuổi, liền lên tiếng mời bà đến đây ngồi.
- Bà ơi, bà ngồi chỗ này đi ạ.
Sở Tương Tương nhìn cụ bà mỉm cười nói, cụ bà không ngừng nói cảm ơn, chuẩn bị đi sang ngồi. Không ngờ bên cạnh có một gã đàn ông chừng ba mươi tuổi mặc đồ tây trực tiếp ngồi phịch xuống, hơn nữa còn thản nhiên lấy điện thoại ra nghịch như không có chuyện gì. Sở Tương Tương lập tức biến sắc, cụ bà kia cũng sững sờ. Sắc mặt Tần Thiên càng thêm giận dữ, trên đời lại có loại người vô sỉ như vậy, ăn mặc bảnh bao mà hành xử còn tệ hơn súc vật.
- Này, ông làm gì thế? Chỗ này không phải của ông!
Triệu Tiểu Nhã lập tức giận dữ chỉ vào mặt tên kia nói, nhưng gã đó vờ như không nghe thấy, quay mặt đi.
- Vị tiên sinh này chắc nhầm lẫn rồi, chỗ này là dành cho cụ đây. Phiền anh đứng lên một chút được không?
Sở Tương Tương không kìm được vỗ vai gã đó nói.
Gã đó nhìn thoáng qua Sở Tương Tương cùng Triệu Tiểu Nhã, hơi giật mình khi thấy hai cô gái xinh đẹp, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, sau đó phớt lờ, tiếp tục ngồi đó nghịch điện thoại.
- Vị tiên sinh này chắc nhầm lẫn rồi, chỗ này là dành cho cụ đây. Phiền anh đứng lên một chút được không?
Sở Tương Tương cố nén sự khó chịu, lại vỗ vai gã đó lần nữa nói.
- Mẹ kiếp, vỗ cái gì mà vỗ? Không thấy tao đang nghịch điện thoại à? Muốn chết hả?!
Gã đó nhất thời nổi giận, hung dữ nhìn Sở Tương Tương. Sở Tương Tương lập tức không nhịn được nữa.
- Mời đứng lên cho! Chỗ này là tôi nhường cho cụ bà ngồi, không phải cho ông!
Sở Tương Tương giận dữ nói, giọng nàng rất lớn, lập tức khiến những người xung quanh chú ý, nhìn về phía đó xem có chuyện gì.
- Đúng vậy, sao ông lại vô sỉ thế hả? Chỗ này rõ ràng là tôi nhường cho cụ mà, sao ông lại...
Triệu Tiểu Nhã chỉ thẳng mặt mà nói.
- Hừ! Cô nói chỗ này là cho cái bà già chết tiệt này ngồi thì phải để cho bà ta ngồi sao? Có ai quy định như thế? Pháp luật quy định à? Bà ta cũng trả tiền, tôi cũng trả tiền, tại sao phải nhường bà ta ngồi?
Gã trung niên cười lạnh nhìn Sở Tương Tương nói.
- Ông trả tiền, nhưng... nhưng mà... chỗ này là tôi nhường cho cụ. Kính già yêu trẻ, ông có hiểu không? Ông ngồi thế có thoải mái không?!
Sở Tương Tương nhìn gã đó tức giận nói, hơi lắp bắp, nàng không biết phải nói thế nào cho đúng, bởi vì gã ta nói cũng không sai, quả thật hắn trả tiền nên có quyền được ngồi. Vấn đề này chỉ nằm ở lương tâm của gã ta mà thôi.
- Đúng vậy, bố mẹ ông không dạy ông phải kính già yêu trẻ sao?
Triệu Tiểu Nhã tức giận nói.
- Ta không quan tâm cái gì là kính già yêu trẻ. Ta chỉ biết ta trả tiền thì ta có quyền ngồi, các người làm gì được ta?
Gã đó khinh thường nhìn Sở Tương Tương nói. Lời này vừa thốt ra, lập tức tất cả mọi người trên xe đều khinh bỉ nhìn hắn, nhưng hắn vẫn không thèm để ý mà tiếp tục nghịch điện thoại.
- Ông... ông, ông không phải là người!
Sở Tương Tương chỉ vào gã đó tức giận nói.
- Cô bé, ăn nói cẩn thận một chút, đừng có chọc vào ta, cẩn thận ta kiện cô đó. Ta là luật sư.
Gã đó giận dữ nói.
- Anh Tần Thiên, anh mau dạy dỗ hắn đi, hắn bắt nạt chúng em.
Triệu Tiểu Nhã lập tức hướng Tần Thiên ở bên cạnh cầu cứu, làm ra vẻ mặt đáng thương.
- Cháu gái, thôi bỏ đi. Nhà của bà gần đây, một lát là tới rồi, bà đứng cũng được.
Cụ bà nhìn thấy cảnh tượng như thế, sợ xảy ra chuyện, liền ngăn Sở Tương Tương tiếp tục chất vấn gã đó.
Nhưng Sở Tương Tương lúc này rất bất mãn, không muốn dễ dàng bỏ qua gã ta như vậy, nàng vẫn muốn hắn phải nhường chỗ, tuy nhiên lại bị Tần Thiên ngăn lại.
- Được rồi, các em tránh ra. Chuyện kiểu này cứ để anh lo, anh sẽ khiến các em hài lòng.
Tần Thiên nhìn Sở Tương Tương nói, ngay sau đó để hai người lui lại phía sau, còn chính mình đi đến trước mặt gã trung niên.
Gã trung niên nhìn thoáng qua Tần Thiên đang đi tới, không thèm để vào mắt, vẫn giữ bộ dạng dửng dưng như trước. Tần Thiên cũng không quan tâm, đối phó với loại người không có đạo đức, không được dạy dỗ như gã này, hắn có rất nhiều biện pháp, trong đó nắm đấm là biện pháp tốt nhất và cũng là biện pháp mà Tần Thiên am hiểu nhất.
- Cho ông một cơ hội, hãy biết nắm lấy. Ngay bây giờ ông hãy đứng dậy, nhường chỗ cho cụ bà này, sau đó xin lỗi cụ thì sẽ không có chuyện gì xảy ra với ông.
Tần Thiên nhìn gã trung niên nói, lời này tuy có vẻ tùy tiện nhưng lại ẩn chứa sự bá đạo, không cho phép nghi ngờ.
- Hừ! Thằng ranh con, mày nghĩ mày là ai mà dám kiêu ngạo như vậy nói chuyện với tao? Mày có tin tao kiện mày tội đe dọa người khác không?
Gã đó nhìn Tần Thiên cười lạnh nói, trong mắt tràn đầy vẻ khinh thường, hoàn toàn không coi Tần Thiên ra gì.
- Thật sao? Vậy ông tiện thể tố cáo tôi luôn tội đánh người đi.
Tần Thiên thản nhiên nói, vừa dứt lời, lập tức một tay nắm lấy cổ áo gã trung niên, mạnh mẽ kéo hắn khỏi chỗ ngồi, tay kia liền vung lên giáng thẳng một cái tát vào mặt hắn.
"Bốp!"
Một âm thanh chát chúa vang lên, ngay sau đó là tiếng gã trung niên kêu thảm thiết. Gã bị Tần Thiên tát một cái, trên khuôn mặt đã sưng vù hằn rõ năm ngón tay.
- Mày, mày dám đánh tao? Tao là luật sư, tao nhất định phải cho mày vào tù!
Gã trung niên giận dữ hét, bắt lấy tay Tần Thiên, muốn kéo ra, nhưng tay Tần Thiên như gọng kìm thép, vẫn giữ chặt lấy cổ áo hắn không nhúc nhích.
- Hừ! Ngồi tù à, ông mày cũng đang muốn thử đây!
Tần Thiên cười lạnh nói, vươn tay lên tiếp tục đánh vào mặt hắn. Lần này, mặt của gã trung niên như vỡ ra, khóe miệng máu chảy đầm đìa, dấu tay cực kỳ rõ ràng. Gã trung niên lập tức kêu thảm thiết.
- Lái xe! Hắn đánh tôi! Mau lái xe đến đồn công an! Mau báo cảnh sát đi, hắn vẫn tiếp tục đánh người kìa!
Gã trung niên nhìn mọi người xung quanh nói, nhưng không một ai quan tâm, tất cả đều khinh bỉ nhìn hắn, đồng thời ào ào vỗ tay khen ngợi hành động của Tần Thiên.
- Hừ! Đánh ông chi cho bẩn tay tôi. Mau xin lỗi đi!
Tần Thiên nhìn gã lạnh lùng nói, lập tức ném gã xuống đất, bắt quỳ gối trước mặt Triệu Tiểu Nhã, Sở Tương Tương cùng cụ bà.
Nhưng gã đó liền xoay người đứng dậy, căm tức nhìn Tần Thiên.
- Mẹ kiếp, dám làm thế với tao? Tao cho mày biết, chú tao là sở trưởng đồn công an, hôm nay mày dám đánh tao, mày chết chắc rồi!
Gã trung niên chỉ vào mặt Tần Thiên uy hiếp nói.
- Đụ má, còn không nghe lời? Xem ra đã lâu mày không được ăn đòn rồi. Hôm nay cho dù mày lì lợm đến mấy, tao cũng đập cho mày phải dập đầu xin lỗi thì thôi!
Tần Thiên lạnh lùng nói, một tay mạnh mẽ túm cổ gã, tay kia đánh cho gã choáng váng đầu óc, mặt sưng lên như đầu heo. Sau đó kéo cổ hắn xuống, mạnh mẽ thúc đầu gối vào bụng gã.
"Ọe."
Ngay lập tức, gã trung niên nôn ra toàn bộ, một bãi lớn phun ra đầy mặt đất. Tần Thiên tiếp tục vung chân đè đầu hắn xuống chỗ vừa nôn ra, làm mọi người trên xe đều cảm thấy buồn nôn theo.
- Thế nào, ăn đồ do chính mình nôn ra có ngon không? Mau nói xin lỗi đi, nếu còn dám tiếp tục không xin lỗi thì mời ông ăn tiếp vậy.
Tần Thiên nhìn gã trung niên lạnh lùng nói.
- Nói... nói... xin lỗi.
Gã khó khăn nói, hắn thật sự sợ nếu không làm tốt, Tần Thiên sẽ giết hắn, đến lúc đó muốn báo thù cũng không được.
- Hừ! Đồ ngu, sớm nói như vậy không phải tốt hơn sao? Nói xin lỗi chân thành một chút, tiện thể lau sạch thứ ông vừa nôn ra đi.
Tần Thiên khinh bỉ nói, một tay túm lấy gã trung niên bắt hắn quỳ gối trước hai nàng cùng cụ bà nói lời xin lỗi.
Gã trung niên nhìn ba người, há cái miệng sưng vù lên gian nan nói lời xin lỗi. Nói xin lỗi xong, hắn dùng quần áo lau sạch sàn xe, trong lòng hận ba người Tần Thiên đến cực điểm.
- Tốt lắm, bác tài xế, phiền bác dừng xe lại. Cháu muốn tống tên cặn bã này ra khỏi xe.
Tần Thiên nhìn bác tài xế nói, bác tài xế cũng rất phối hợp dừng xe lại, mở cửa xe để Tần Thiên ném gã kia xuống ven đường. Sau đó xe lại tiếp tục lăn bánh.
- Anh Tần Thiên, vừa rồi anh đẹp trai quá nha. Phần thưởng cho việc tốt của anh là một nụ hôn của em.
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên nói, vừa nói liền hôn nhẹ lên má Tần Thiên, khiến mọi người xung quanh không khỏi hâm mộ.
- Hì hì, Tương Tương, hay là em cũng tặng anh một nụ hôn làm phần thưởng nhé.
Tần Thiên nhìn Sở Tương Tương mê đắm nói.
Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên rồi kiễng chân hôn nhẹ Tần Thiên một cái, vẻ mặt đỏ bừng. Tần Thiên lập tức ngẩn người, hắn chỉ nói đùa mà thôi, không nghĩ tới Sở Tương Tương lại đồng ý. Sớm biết thế, đáng lẽ phải để nàng hôn môi mình, Tần Thiên thầm nghĩ với vẻ hèn mọn.