23. Chương 23: Đêm yên tĩnh

Sống Cùng Gã Trai Thẳng Gia Trưởng

Chương 23: Đêm yên tĩnh

Sống Cùng Gã Trai Thẳng Gia Trưởng thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên đường về, hai người ngồi xe máy. Đến khu dân cư, Liêu Kỳ Đông dừng xe rồi cùng Thẩm Tư Ninh bước vào tòa nhà.
Vừa vào hành lang, bước chân của Liêu Kỳ Đông vang lên, khiến đèn cảm ứng bật sáng. Bóng đèn cũ, chụp bên ngoài đen kịt, ánh sáng yếu ớt, chỉ còn chút ánh vàng mờ mờ.
Liêu Kỳ Đông đi trước, Thẩm Tư Ninh lững thững theo sau.
Hôm nào anh cũng đi trước, Thẩm Tư Ninh không ít lần nhìn theo bóng lưng anh.
Ánh sáng yếu ớt chiếu lên người anh, Thẩm Tư Ninh thấy mồ hôi sau cổ Liêu Kỳ Đông thấm qua áo, anh tràn đầy sinh lực, nóng bức hơn cả mình.
Liêu Kỳ Đông đi nhanh, chẳng mấy chốc đã lên tầng trên, quay đầu không thấy ai, anh đứng chờ một lát cho đến khi thấy Thẩm Tư Ninh từ từ bước lên.
Chậm như vậy chắc kiến cũng bị cậu ấy dẫm chết hết rồi, anh nghĩ.
Đợi người theo kịp, Liêu Kỳ Đông lại tiếp tục đi.
Về đến nhà, Thẩm Tư Ninh lấy đồ ngủ đi tắm, xong liền vứt quần áo bẩn vào giỏ. Bước ra không thấy Liêu Kỳ Đông đâu, chắc lúc cậu tắm anh lại ra ngoài.
Tới khi Thẩm Tư Ninh buồn ngủ sắp thiếp đi, mới nghe tiếng mở cửa ngoài hành lang. Cậu ngáp, rồi quay nắm cửa phòng, đứng ở khung cửa nhìn ra.
Liêu Kỳ Đông tay phải ôm một can nước giặt lớn, cổ tay còn xách một túi mua sắm to, tay trái cầm một bàn ủi mới cùng một chồng móc áo.
Thẩm Tư Ninh nhìn mấy thứ anh mang về, thầm nghĩ: Giữa đêm còn đi mua mấy thứ này làm gì?
Ở thị trấn nhỏ này làm gì có tiệm giặt khô, bà cô kia chỉ dùng nước giặt rồi ủi đồ cho cậu. Mấy món giặt xong sẽ bị cứng, không còn mềm mại nữa, nhưng Thẩm Tư Ninh cũng chẳng có cách nào khác, không thoải mái thì đành vứt đi mua đồ mới.
Cậu liếc mấy thứ rồi quay về phòng ngủ.
Liêu Kỳ Đông mang đồ đi tắm, xong lấy xà phòng giặt đại mấy bộ đồ của mình, đồ của Thẩm Tư Ninh chia riêng sáng màu và tối màu, giặt xong không vắt mạnh kẻo biến dạng, phải để hơi ẩm rồi phơi.
Giặt đồ lót lại phải dùng loại xà phòng riêng, vừa giặt Liêu Kỳ Đông vừa tự hỏi mình có điên không – anh là đàn ông, vậy mà đang giặt đồ lót cho đàn ông khác?
Lúc đó anh nghĩ gì thế?
Từ nhỏ đến lớn, nhà anh ai cũng tự giặt đồ lót, ngay cả cha cũng không ngoại lệ, mẹ chưa bao giờ giặt đồ lót cho cha.
Xem ra đúng là rảnh rỗi mới sinh nông nổi.
Giặt xong đống đồ lộn xộn ấy cũng đã hai giờ sáng.
Liêu Kỳ Đông phơi đồ xong liền ngả người xuống giường ngủ.
Sáu giờ sáng anh dậy nấu cháo, xong tắt bếp ra ngoài làm việc.
Đến gần trưa Thẩm Tư Ninh mới thức dậy, ăn cháo xong xuống tầng tìm người thu mua phế liệu, nhờ họ cùng lên xưởng vẽ. Mấy chiếc máy lạnh bị ngập nước, Liêu Kỳ Đông từng gọi thợ đến xem, kết quả không sửa được, đành bán phế liệu.
Giá bán đã do Liêu Kỳ Đông thương lượng sẵn với ông chủ, đến lúc đó Thẩm Tư Ninh chỉ việc mở cửa, để người ta đến dọn máy lạnh, xong nhận tiền.
“Cậu đến rồi à? Tôi tưởng hôm nay cậu không đến nữa.”
“Sáng nay Đông Tử có dặn tôi rồi.”
Ông chủ ngồi tiệm cả buổi sáng, tưởng đối phương đổi ý không bán nữa.
Thẩm Tư Ninh gật đầu, nói mình dậy trễ.
Cậu không biết sáng nay Liêu Kỳ Đông đã nhắn ông chủ, ông chủ còn mời cậu cùng ngồi xe ba bánh đi cho tiện.
Thẩm Tư Ninh nhìn chiếc xe bẩn bụi, ghế ngồi đóng cặn đen sì, lùi lại một bước mà không lộ cảm xúc.
“Không cần đâu, tôi gọi xe.”
Ông chủ chẳng hiểu sao người ta không đi nhờ xe cho tiện mà muốn tự gọi, nhưng cũng không bận tâm, người ta thích thế nào thì làm vậy.
Thẩm Tư Ninh bắt taxi tới xưởng vẽ, đứng chờ hơn mười phút rồi thấy ông chủ lái xe ba bánh tới.
Xe vừa dừng, ông chủ theo cậu lên lầu vào xưởng, mấy chiếc máy lạnh đã tháo rời từ trước, ông chủ ôm một chiếc vác xuống.
Cứ thế đi đi lại lại mấy lần, cuối cùng cũng chuyển xong hết.
Xong việc, ông chủ rút từ túi ra số tiền đã chuẩn bị, tổng cộng 262 tệ.
Thẩm Tư Ninh nhận lấy.
Ông chủ hỏi có muốn cùng về không, nhưng Thẩm Tư Ninh từ chối, vậy là ông chủ lên xe chạy về.
Vừa quay đầu xe đi chưa bao xa, điện thoại Liêu Kỳ Đông gọi tới, Thẩm Tư Ninh bắt máy.
“Dậy chưa?”
Giọng Liêu Kỳ Đông bên kia rất nhỏ.
“Rồi.”
“Ông chủ thu mua có đi cùng không?”
“Có, vừa dọn xong hết rồi.”
“Ừ.”
Hỏi xong câu đó, Liêu Kỳ Đông cúp máy, hình như bên kia có người nói chuyện với anh, nghe rất bận.
Thẩm Tư Ninh ngơ ngác nhìn màn hình, gọi chỉ để hỏi hai câu vô thưởng vô phạt thế thôi à? Chẳng phải đã sắp xếp xong hết rồi sao?
Chẳng lẽ còn chuyện gì sai sót?
Ban đầu Thẩm Tư Ninh định mua lại mấy chiếc máy lạnh cũ, nhưng Liêu Kỳ Đông nghe nói xưởng vẽ chỉ thuê thêm ba tháng nữa là bỏ, liền bảo cậu đừng mua, ba tháng nữa vào thu rồi, mua về cũng chẳng để làm gì.
Dù sao cũng không ở lâu, không cần tốn thêm chi phí vô ích.
Thẩm Tư Ninh nghĩ cũng có lý, thế là bỏ qua ý định đó.
Khoảng mùa hè năm sau, sau khi dạy xong khóa học, cậu sẽ rời đi. Đi đâu thì vẫn chưa nghĩ ra, trước mắt cứ sống cho xong ba tháng này đã.
Trong ba tháng đó, Liêu Kỳ Đông bận đến mức mấy ngày liền không thấy bóng dáng đâu, nhưng thường về vào lúc nửa đêm, anh tranh thủ giặt đồ Thẩm Tư Ninh gom lại, ủi đồ cũ, rồi nấu cháo xong mới đi tiếp.
Thẩm Tư Ninh nghĩ chắc ông chủ của Liêu Kỳ Đông là tên bóc lột, công việc đúng là lấy mạng đổi tiền, may mà anh có sức khỏe, chịu đựng được, người khác chắc đã gục ngã sớm rồi.
Xưởng vẽ gần như trống trơn, Liêu Kỳ Đông gọi vài người tới giúp chuyển đồ, còn bản thân không xuất hiện, lúc gọi điện nói mình đang ở xa, mấy hôm nữa mới về.
Mấy đồ lặt vặt như giá vẽ và dụng cụ đã dọn hết, Thẩm Tư Ninh phân vân có nên dọn đồ mình quay lại xưởng vẽ ở hay không.
Như thể biết trước ý cậu, Liêu Kỳ Đông nói: “Xưởng của cậu không có máy lạnh, mùa hè nóng, mùa đông lạnh, ở nhà tôi vừa không mất tiền điện nước, tiện thể còn có người trông nhà giúp tôi nữa.”
Thật ra Thẩm Tư Ninh cũng chẳng quan tâm mấy đến tiền điện tiền nước, vốn dĩ chẳng đáng là bao, chỉ là… dạo này cậu đã quen ở nơi này, quen với việc có người thỉnh thoảng gọi điện hỏi han, quan tâm đến cậu.
Thế nên cuối cùng cậu vẫn không dọn đi.
Ba ngày sau, vào lúc bốn giờ sáng, Liêu Kỳ Đông quay về, người đầy bụi bặm. Lần này anh tới vùng núi hẻo lánh thu mua vài chiếc xe tải chở than, dẫn theo mấy tài xế.
Trên đường về, mỗi người lái một chiếc, chạy liên tục hơn ba mươi tiếng đồng hồ, mệt thì nghỉ chút, nghỉ xong lại chạy.
Xe về tới bãi đỗ, Liêu Kỳ Đông còn chở từng người về tận nhà. Bãi đỗ xa trung tâm, khuya rồi không bắt được xe, đành lần lượt đưa từng người về, tốn thêm hai tiếng nữa.
Về đến nhà, việc đầu tiên Liêu Kỳ Đông làm là mở cửa, liếc nhìn kệ giày, thấy giày vẫn nguyên, thần kinh căng thẳng suốt quãng đường mới chịu thôi.
Xem ra vẫn nên mua một chiếc ô tô cũ thì hơn.
Một chuyến đưa được hết người về, đỡ phải chạy đi chạy lại mấy lần, không mất công phí thêm hai tiếng.
Liêu Kỳ Đông thay giày rồi vào nhà tắm, tắm xong gom hết quần áo trong giỏ mang ra giặt. Giặt xong phơi lên, rồi lấy đồ đã khô ra ủi từng cái, xong xếp gọn gàng thành từng chồng.
Nửa đêm Thẩm Tư Ninh tỉnh giấc, từ khe cửa phòng ngủ cậu thấy ánh đèn hắt ra từ phòng khách, vén chăn, mang dép vào rồi bước ra mở cửa.
Liêu Kỳ Đông nghe thấy tiếng động liền ngoái đầu nhìn.
Hai người gần như đã một tháng không gặp, Liêu Kỳ Đông thường về nhà lúc nửa đêm và đi vào lúc ấy, giữa chừng Thẩm Tư Ninh vẫn ngủ say nên chẳng chạm mặt lần nào.
Lúc này Liêu Kỳ Đông mặc quần dài, không mặc áo, chân đi dép lê, vài giọt nước vẫn vương trên người chưa kịp lau khô.
Dạo này trông anh gầy đi, không mặc áo khiến vóc dáng rõ hơn, vai rộng lưng thẳng, eo thon chân dài, thật hợp với mấy cụm từ “lưng hổ eo ong chân bọ ngựa”.
“Làm em tỉnh à?”
Giọng Liêu Kỳ Đông khàn khàn hỏi.
Dạo gần đây anh nói chuyện quá nhiều, giọng đã khàn đi thấy rõ.
Nói xong, anh đi ra ban công lấy một chiếc áo thun mặc vào, anh vẫn nhớ Thẩm Tư Ninh không thích người khác để trần trước mặt mình.
Thẩm Tư Ninh đi tới, ngồi xuống ghế.
Trên bàn ăn trải một tấm vải sạch, Liêu Kỳ Đông mặc áo xong liền trở lại tiếp tục ủi đồ.
Đêm khuya yên tĩnh, nhìn ra ngoài cửa sổ chỉ có căn hộ của họ còn sáng đèn, mùa hè đã gần trôi qua, đêm không còn nóng nực nữa, gần đây Tư Ninh ngủ cũng không cần mở máy lạnh.
Cậu vẫn còn ngái ngủ, đầu óc như trôi lơ lửng, mí mắt khẽ rũ xuống lặng lẽ nhìn bàn tay Liêu Kỳ Đông đang ủi quần áo.
Khóe mắt Liêu Kỳ Đông vẫn lén nhìn về phía Thẩm Tư Ninh.
Đã lâu họ chưa gặp nhau.
Liêu Kỳ Đông không phải kiểu người hay đa sầu đa cảm, suốt hơn hai mươi năm đầu đời, anh hiếm khi biết đến cảm giác nhớ nhung, anh gánh vác trách nhiệm quá sớm, chẳng có thời gian nghĩ đến mấy chuyện tình cảm ướt át đó.
Hồi còn đi làm xa, hằng năm anh vẫn gửi tiền cho chị gái, nếu dịp Tết có việc kiếm tiền, anh sẽ chọn ở lại làm thêm chứ không về nhà.
Hồi đó anh nghĩ đoàn tụ lúc nào chẳng được, chứ cơ hội kiếm tiền đâu phải lúc nào cũng có.
Liêu Kỳ Đông luôn tự nhận mình là người chuộng sự ổn định, thế nên ban đầu mới làm việc rất âm thầm, từng chút một thử nghiệm – mua xe, bán xe – rồi dần dần, tham vọng trong anh cũng lớn lên.
Mấy tháng gần đây anh như chạy đua với thời gian.
Xe gì cũng nhận, kể cả những thương vụ rủi ro cao.
Bị người khác nhìn chằm chằm mãi, dù có chậm hiểu như Thẩm Tư Ninh cũng nhận ra, cậu dụi mắt, ngẩng đầu nhìn sang Liêu Kỳ Đông.
Gầy đi rồi, đường nét gương mặt rõ hơn, da dẻ sạm đi, đôi mắt vì thiếu ngủ nên có cả tia máu.
Ánh mắt hai người chỉ giao nhau chừng hai giây.
Rồi Liêu Kỳ Đông lập tức dời mắt đi.
Thẩm Tư Ninh mơ hồ cảm thấy hình như Liêu Kỳ Đông đã thay đổi điều gì đó, nhưng rốt cuộc là thay đổi chỗ nào, cậu lại không nói rõ được.
Đêm yên tĩnh, rất yên tĩnh.